Sau Khi Bị Phu Quân Dâng Cho Bạo Quân - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:55:30
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống mẫu trân trọng sờ lên mặt gỗ, cảm thán: “Lúc chuẩn của hồi môn cho con, tìm mãi chẳng thấy khối gỗ nào thế , đành để con chịu thiệt dùng loại kém hơn một bậc.”
“Lần khối gỗ đưa tới kịp lúc, sẽ sai thợ giỏi nhất đóng cho con một chiếc giường thật , coi như thêm của hồi môn gửi cung cho con.”
Tống Đình Nguyệt thoáng do dự: “Mẫu , là chúng làm thành chiếc bàn hoặc thứ khác ạ?”
Tống mẫu ngạc nhiên hỏi: “Tại ?”
Tống Đình Nguyệt nhắm mắt, ghé sát tai bà thì thầm: “Hiện giờ con và bệ hạ luôn cùng tiến cùng , chẳng phân giường phân phòng gì cả. Chiếc giường đóng xong mang cung, đại khái cũng chỉ để bám bụi mà thôi.”
Tống mẫu lúc mới kéo y xuống giường, tinh tế quan sát kỹ đứa con trai của . Bà chợt phát hiện lớp cổ áo che chắn kỹ càng của thanh niên, thi thoảng lộ những dấu vết hồng diễm đầy ái . Những ấn ký đậm, rõ ràng là do lặp lặp nghiền nát nhiều mới để dấu tích như thế.
Bà đưa mắt xuống bụng của Tống Đình Nguyệt, hỏi nhỏ: “Bệ hạ những ngày qua... cùng con quan hệ xác thịt ?”
Thanh niên đỏ bừng mặt, lắc đầu nguầy nguậy: “Bệ hạ đợi đại hôn ạ.”
Tống mẫu lập tức thốt lên: “Bệ hạ thật sự thương xót con!”
Tống Đình Nguyệt thở dài một tiếng: “Nhi thần rõ điều đó.”
Ly
Y mẫu , đột ngột hỏi: “Mẫu , con nhớ đây từng vị đại phu con chứng t.ử cung lạnh, đường con cái sẽ gian nan, liệu cách nào điều trị ?”
“Tự nhiên là thể.” Tống mẫu ôn tồn : “Trước đây chúng cũng từng nhắc với con, chỉ là khi đó trong lòng con còn do dự, thể cùng ... chung sống hài hòa nên mới gác . Hiện giờ con hạ quyết tâm, chúng đương nhiên sẽ hết lòng ủng hộ.”
“Ta thấy dáng vẻ của bệ hạ, ước chừng khi đại hôn sẽ ngày ngày quấn quýt lấy con rời, nghĩ đến tin vui chắc cũng chẳng còn xa .”
Tống Đình Nguyệt lí nhí vài tiếng trong cổ họng, dám tiếp. Cả khuôn mặt đến tận cổ của y đều nóng bừng như thiêu như đốt, chẳng đáp thế nào cho .
“Chỉ là... làm cũng một điều lo lắng.” Tống mẫu ngắm hình mảnh khảnh của y, nhận xét: “Khung xương hông của con đủ rộng, chỉ e việc sinh nở sẽ gặp đôi chút khó khăn, vẫn nên tìm vài danh y về điều dưỡng sớm thì hơn.”
Tống Đình Nguyệt hoảng hốt bật dậy, cúi gằm mặt bước sang phía bên .
“Mẫu ... đang cái gì ạ!” Hài t.ử còn thấy bóng dáng , mà mẫu lo đến chuyện sinh đẻ !
Huống hồ... huống hồ "vật " của bệ hạ hùng vĩ đến thế, hiện giờ y chỉ thôi thấy bó tay biện pháp, chẳng đêm tân hôn làm mới thể "thu nhận" hết !
Tống mẫu thấy trêu chọc y thật thú vị, liền bồi thêm vài câu: “Ca nhi m.a.n.g t.h.a.i vốn nhiều điểm khác biệt so với nữ tử. Đến lúc đó mẫu sẽ tìm một kinh nghiệm tới chuyện tỉ mỉ với con, sự chuẩn vẫn hơn là lúc gặp chuyện lúng túng xử lý .”
“Mẫu ,” Tống Đình Nguyệt chậm rãi hỏi, “Hay là tìm ngay bây giờ ạ?”
“Con... hiện tại con đang một chuyện xử lý thế nào, cần chỉ bảo.”
Tống mẫu dở dở : “Giờ đào cho con? Hay là con cứ thử xem, sẽ hiến kế cho? Ca nhi tuy khác nữ tử, nhưng một việc cũng thể chia sẻ đôi chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-60.html.]
Tống Đình Nguyệt liếc đám hạ nhân trong phòng, khẽ lệnh: “Các ngươi lui ngoài .”
Đám gia nhân ý lẳng lặng rút lui, khép cửa sổ canh giữ bên ngoài, giả làm kẻ điếc. Tống Đình Nguyệt lúc mới dậy về chỗ cũ, bồn chồn tấm rèm trân châu rủ xuống trong phòng.
“Chính là... con hỏi một chút, nếu chỗ đó của nam nhân quá lớn, thì làm để tiếp nhận ạ?” Tống Đình Nguyệt dùng tay ước lượng một hình dạng, “Ước chừng lớn ngần , mà chỗ đó của con so với cái ... tựa hồ ”
Tựa hồ quá nhỏ. Nhỏ đến mức qua thấy chẳng thể nào khớp cho nổi.
Tống mẫu cố gắng giữ nét mặt bình thản: “Việc ... kỳ thật làm nhiều cũng sẽ quen thôi.”
Bà hỏi tiếp: “Vậy ngày đầu tiên bệ hạ cùng con viên phòng ?”
Tống Đình Nguyệt gật đầu: “Dạ .” Đoạn y bổ sung: “ mà... bệ hạ đó tựa hồ hết, vẫn còn dư một nửa bên ngoài.”
Chỉ một nửa thôi khiến y nhũn nhẽo cả , nếu hết thì còn thể thống gì nữa?
Tống mẫu nhận thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề, hỏi thêm: “Vậy những ngày gần đây thì ...?”
“Cũng đều ạ.” Tống Đình Nguyệt hồi tưởng tối qua, vẫn còn thấy tim đập chân run.
Tống mẫu trầm ngâm hồi lâu, đoạn kéo y đến cạnh một chiếc tủ gỗ, dùng chìa khóa mở liên tiếp ba tầng khóa mới lấy một chiếc tráp nhỏ. Chiếc tráp bên ngoài cũng khóa kỹ, mở thêm hai tầng nữa mới lộ vật bên trong.
Đó là một vật chạm khắc từ ngọc thạch, ngâm trong nước thuốc, hình trụ dài giống với "thứ hùng vĩ" của bệ hạ, chỉ là kích cỡ nhỏ hơn đôi chút.
Tống mẫu do dự : “Vật cũng là do ngoại tổ của con dày công tìm kiếm, là của một vị thần y bào chế, công hiệu đối với nơi đó của ca nhi.”
“Ta vốn định với tính tình của con, đại khái sẽ chẳng bao giờ động đến những thứ . ... nhưng bệ hạ quả thực là thiên phú dị bẩm, nếu chuẩn , chỉ sợ chịu khổ cùng là con.”
Tống Đình Nguyệt ngây một lát, thể tin nổi hỏi : “Thứ ... là để dùng cho chỗ đó ?” Y chỉ tay phía .
Tống mẫu gật đầu xác nhận: “Phương t.h.u.ố.c kèm cũng gửi tới đây, cần đeo mỗi ngày và t.h.u.ố.c định kỳ mới đạt hiệu quả nhất.”
Bà nghĩ ngợi một hồi định đóng nắp tráp : “Nguyệt Nô, thấy bệ hạ đối với con hết lòng như , chắc chắn ngài sẽ đủ kiên nhẫn. Thứ ... là chúng đừng dùng đến nữa?”
Hai bên chiếc tráp, mỗi theo đuổi một ý nghĩ riêng. Tống Đình Nguyệt nhớ từng chút một những kỷ niệm thời gian qua, nhớ đến sự bụng của Công Nghi Tranh, sự dịu dàng an ủi và cả lòng kiên nhẫn vô bờ bến mà dành cho y...
Y suy nghĩ nhiều, cuối cùng dừng ở những giây phút quấn quýt tối qua. Rõ ràng bệ hạ cũng nhu cầu, nhưng khi nhận thấy y chút đau đớn, lựa chọn tự sơ giải, cùng lắm cũng chỉ là kề sát bụng nhỏ của y mà cọ xát.
Một bệ hạ như thế, khiến y cam tâm tình nguyện làm những chuyện phần kinh thế hãi tục . Ví như, trao cho bệ hạ một bất ngờ đêm tân hôn, giúp sớm thỏa mãn, chờ đợi khổ sở thêm nữa.
Y tự nhủ, chắc hẳn điên , mới tự mang lên cái vật gây hổ, sỉ nhục . Tống Đình Nguyệt các gia đình quan bình thường dùng , nhưng Tống mẫu thì phong thanh: “Có vài nhà ca nhi tựa hồ cũng dùng qua. Kích cỡ của nam nhân mà, kẻ chỉ nhỏ như lỗ kim, to như cánh tay trẻ nhỏ, nếu chuẩn thì bản sẽ chịu khổ.”
“Không nam nhân nào cũng như bệ hạ, đối xử với con kiên nhẫn đến thế. Đa phần các ca nhi chịu nỗi khổ nên sẽ chọn cách chuẩn từ .”
“Nguyệt Nô, nhưng thực lòng con dùng đến nó.” Tống mẫu thậm chí bắt đầu thấy hối hận vì đưa món đồ cho Đình Nguyệt xem. Bệ hạ yêu quý Đình Nguyệt, chắc chắn sẽ thô bạo, Đình Nguyệt mang cái chỉ tổ tự làm khổ , đắc lợi duy nhất chỉ bệ hạ mà thôi.
“Bệ hạ thật sự sẽ vui ạ?” Tống Đình Nguyệt đột nhiên hỏi: “Bệ hạ thấy con mang thứ , ngài sẽ vui chứ?”