Sau Khi Bị Phu Quân Dâng Cho Bạo Quân - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-04-16 15:20:08
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Công Nghi Tranh khẽ hắng giọng, trong lòng như đang bay bổng: "Nếu Nguyệt Nô như , Trẫm sẽ mấy chữ."

Hắn chằm chằm khuôn mặt hồng nhuận của Đình Nguyệt, quan tâm hỏi: "Hôm nay khanh thấy thế nào? Thân thể hơn ?"

Tống Đình Nguyệt đáp: "Thái y tới xem qua, tích tụ chi khí trong lòng thần tan hơn nửa, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm là ." Y , bổ sung thêm: "Bệ hạ tin thì thể triệu thái y tới hỏi rõ."

"Trẫm tin chứ!" Công Nghi Tranh sốt sắng nắm lấy tay thanh niên, "Nguyệt Nô, ngươi gì Trẫm cũng đều tin!"

Hắn bỗng nhận những lời hứa hẹn thật nhợt nhạt và vô lực, nhất thời làm cho .

"Bệ hạ...?" Tống Đình Nguyệt vòng tay ôm lấy , "Thần ý chỉ trích bệ hạ, chỉ là bệ hạ là phu quân của thần, nếu trong lòng còn lo lắng, đương nhiên nên tìm thái y hỏi cho rõ ràng."

"Nếu sinh bệnh là bệ hạ, thần cũng sẽ gặng hỏi thái y như thôi. Đó tin tưởng bệ hạ, mà là vì trong lòng thần sốt ruột, yên tâm, nên cứ hỏi hỏi vài mới thấy nhẹ lòng."

Công Nghi Tranh gật đầu lia lịa: "Trẫm chính là ý !"

Tống Đình Nguyệt ghé sát , hôn nhẹ lên khóe môi : "Vậy thì bệ hạ hãy cứ . Giống như thần tối qua, nếu cứ giữ kín trong lòng chỉ khiến hiểu lầm thêm chồng chất. Thà rằng những lời làm tổn thương , còn hơn là để thần suy diễn lung tung."

Công Nghi Tranh bế y lên cao hơn để y dễ dàng hôn , dán môi lên môi y mà ma sát: "Trẫm sẽ bao giờ lời tổn thương ngươi , Trẫm thà tự chịu nghẹn còn hơn."

Tống Đình Nguyệt bất đắc dĩ vòng tay qua cổ : "Vậy thì thần chỉ còn cách tự đoán mò tâm tư của bệ hạ thôi."

Công Nghi Tranh cảm thấy một trận nghẹn khuất, chỉ còn cách c.ắ.n nhẹ lên cánh môi của Tống Đình Nguyệt, khiến cái miệng nhỏ nhắn thể thốt những lời làm á khẩu nữa. Nụ hôn của luôn mang theo sự chiếm đoạt mãnh liệt, từ dư vị ngọt ngào đến thở trong khoang miệng đều tước đoạt sạch sẽ, khiến Tống Đình Nguyệt cách nào hô hấp, chỉ thể như một cây tơ hồng xương mà tựa sát .

Thanh niên hôm nay mặc một bộ xiêm y màu tím nhạt, đầu đội ngọc quan cùng màu, tóc buộc cao kiểu đuôi ngựa nhưng vẫn để nhiều lọn tóc đen nhánh xõa lưng, qua hệt như một tiểu lang quân thanh tú như ngọc. Hiện giờ, tiểu lang quân đang ép chiếc bàn gỗ t.ử đàn quen thuộc, ngọc quan đầu lệch sang một bên, những sợi tóc vương vít làm y khó chịu. Một bàn tay to lớn tâm đầu ý hợp đưa lên tháo ngọc quan xuống, mái tóc đen rũ rượi xõa , vài sợi vướng tai nam nhân, giao triền cùng tóc mai chải chuốt gọn gàng của .

Tiểu lang quân giữ chặt mặt để nhận nụ hôn, bản y cũng lộ dáng vẻ như mặc cho hái lượm, những ngón tay ngọc bích siết chặt lấy bả vai nam nhân, giống như đang né tránh mà giống như đang mật khăng khít. Tống Đình Nguyệt phát hiện rằng, thực sự thích cảm giác bế bàn để hôn môi. Ở vị trí , tầm mắt của y sẽ Công Nghi Tranh che khuất, rơi bóng tối, y còn thể thấy những giọt mồ hôi mỏng lấm tấm trán nam nhân.

Công Nghi Tranh sinh vốn tuấn tú, vóc dáng cao lớn, cường tráng lực lưỡng. Nhớ những lời mẫu từng , Tống Đình Nguyệt bỗng nhận Công Nghi Tranh nhiều đặc điểm tương đồng với Tống phụ. Ánh mắt y và ánh mắt cha , thực sự khác gì .

Y chấp nhận sự đòi hỏi của Công Nghi Tranh, đến mức tiếng động ngoài cửa cũng thấy, choáng váng đầu óc khi bế xuống, tỉ mỉ l.i.ế.m hôn nơi khóe môi. Những dịch thể từ nụ hôn tràn y kịp nuốt hết, Công Nghi Tranh đôi khi cũng chẳng kịp thu , liền để chúng chảy dọc khóe miệng. Nam nhân nhất quyết bỏ qua, cứ dùng môi lưỡi mà dọn dẹp cho sạch sẽ mới thôi.

Đáng lẽ nên cự tuyệt bệ hạ mới . Tống Đình Nguyệt trong lòng bỗng thấy ảo não: Y vẫn còn đang bệnh, nếu lây bệnh cho bệ hạ thì làm ?

Công Nghi Tranh thấy biểu cảm nhỏ của y, liền lên tiếng hỏi han.

"Thần sợ lây bệnh cho bệ hạ." Tống Đình Nguyệt nhíu mày, như thể đây là chuyện hệ trọng nhất thế gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-39.html.]

Công Nghi Tranh nắm lấy tay y đặt lên cánh tay : "Nguyệt Nô xoa thử xem?"

Tống Đình Nguyệt bóp nhẹ, thấy cứng như đá.

Công Nghi Tranh chẳng hề để ý: "Trẫm đây hành quân đ.á.n.h giặc, tắm nước lạnh giữa trời đông là chuyện thường tình, dễ dàng đổ bệnh như ? Nếu Nguyệt Nô thời gian, chi bằng hãy cùng Trẫm rèn luyện, bồi bổ thể cho lên."

Tống Đình Nguyệt: "..."

Y vốn thích cảm giác đổ mồ hôi, càng thích vận động. Y nghiêm mặt : "Bệ hạ, trong cái nhà chỉ cần một thể đ.á.n.h giỏi là đủ ."

Công Nghi Tranh dáng vẻ nghiêm túc của y, bỗng nhiên buột miệng gọi một câu: "Tiểu đồ lười?"

Tống Đình Nguyệt tức giận lườm một cái, mím chặt môi lời nào, tự chỉnh ngọc quan định rời khỏi bàn. Công Nghi Tranh vội vàng kéo y : "Ngươi ?"

Tống Đình Nguyệt vẫn im lặng, lắc lắc tay ý bảo nam nhân buông . Công Nghi Tranh dám buông, hoảng hốt ch·ết, lập tức mở miệng dỗ dành, nào là "Khanh khanh", nào là "Tâm can" đều đem gọi hết cả.

Lúc Tống Đình Nguyệt mới lên tiếng: "Bệ hạ, thần thích cái biệt danh . Nếu còn gọi như , thần sẽ thực sự tức giận đấy."

Dáng vẻ nghiêm túc của y... quả thực là vô cùng đáng yêu. Nói xong, thanh niên cũng xuống mà vẫn ngoài. Công Nghi Tranh vội vã đuổi theo song song bên cạnh, nghiêng thấy khuôn mặt rực rỡ của Đình Nguyệt, trong lòng dâng lên một luồng thỏa mãn khó tả. Hắn cảm thấy khi thẳng thắn với tối qua, cách giữa và Đình Nguyệt thu hẹp nhiều. Cái biểu cảm giận dỗi của y... thực sự làm tâm thần xao động thôi.

Hai xuyên qua hành lang nối giữa các gian phòng, thẳng về phía . Từ đằng xa, một mùi hương thơm phức tỏa ngào ngạt.

"Nguyệt Nô ?" Công Nghi Tranh hỏi.

Tống Đình Nguyệt chỉ tay về phía trắc điện gian bếp nhỏ: "Buổi sáng thần cùng Ngọc Châu làm bánh bao cuộn."

Trước ánh mắt kinh hỉ của Công Nghi Tranh, thanh niên đỏ mặt: "Thần làm cho bệ hạ ăn đó."

"Chỉ làm cho Trẫm thôi ?"

"Tất nhiên ," Tống Đình Nguyệt , "Thần chỉ làm cho nhà ăn thôi, nhưng cha thần lo, ca ca thì tẩu t.ử tương lai, cho nên..."

Ly

Công Nghi Tranh vội vàng siết lấy tay y: "Không, ngay cả Trẫm cũng đừng làm cho nữa!"

Hắn hồi nhỏ từng ăn, cũng từng tự làm bánh bao cuộn nên rõ đây là việc tốn sức. Đình Nguyệt vẫn còn đang dưỡng bệnh, thể làm những việc . Huống hồ y vốn là thích vận động, ưa sạch sẽ, trong gian bếp khói lửa mịt mù y chịu nổi! Công Nghi Tranh thực sự là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Hắn cảm thấy thật hạnh phúc. Đình Nguyệt yêu như thế, tin tưởng chút nghi ngờ. Hắn tin rằng Đình Nguyệt chỉ là đây hiểu chuyện tình ái, giờ đây mới bắt đầu khai tâm. Mọi hành động của Đình Nguyệt đều tràn ngập tình yêu dành cho , làm tin cho . Dù đây là giả vờ, cũng nguyện ý tin tưởng.

Tống Đình Nguyệt nghi hoặc: "... Tại chứ?"

Loading...