Sau Khi Bị Phu Quân Dâng Cho Bạo Quân - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-04-15 16:01:47
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong sân vắng lặng, Hạnh Cửu giúp Công Nghi Tranh canh chừng, trơ mắt Bệ hạ nhà đẩy cửa sổ lẻn bên trong. Cảnh tượng nếu để khác thấy, chắc chắn sẽ ai tin đây chính là vị bạo quân ngày thường giếc chớp mắt.
Tống công t.ử quả là thủ đoạn, Hạnh Cửu thầm nghĩ.
Nhớ những tin đồn thu thập gần đây, khỏi suy tư: Tống công t.ử vẻ gì là khô khan, cổ hủ như lời đồn? Hắn thấy mỗi khi ở bên Bệ hạ, y luôn rạng rỡ, tươi tắn như ánh ban mai. Mà thật , chỉ cần đối diện với gương mặt mỹ tì vết thôi, những thứ khác đều còn quan trọng nữa.
Vừa nãy, khi Hạnh Cửu cùng Bệ hạ thấy những lời "lớn mật" của Tống công tử, tim như nhảy vọt ngoài vì sợ Bệ hạ sẽ nổi trận lôi đình mà c.h.é.m sạch tất cả. Hắn vẫn còn nhớ rõ ngày Bệ hạ mới đăng cơ, kẻ giữa triều đình đại nghịch bất đạo lời càn rỡ, Ngài trực tiếp lệnh lôi ngoài xử tử.
Ngày hôm đó, m.á.u chảy thành dòng những bậc thềm đá dài điện. Đám cung nhân run rẩy lau dọn suốt một ngày một đêm mà mùi m.á.u tanh vẫn tan hết. Cũng chính từ ngày đó, Hạnh Cửu dẹp bỏ ý định dựa chủ t.ử để làm càn, chỉ dám thành thành thật thật mà làm việc.
Nếu Bệ hạ là một thanh huyết đao đầy sát khí, thì Tống công t.ử chính là vỏ đao thuần phục thanh ma đao . Hai một cương một nhu, trông hài hòa đến lạ, còn vẻ đáng sợ thường ngày.
Hạnh Cửu đang mải mê mơ tưởng về cuộc sống thì đột nhiên một bàn tay vỗ nhẹ lên vai khiến thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủi. May mà tới nhanh tay bịt miệng . Nhìn kỹ hóa là Ngọc Châu.
Ngọc Châu canh ở cửa phòng ngủ, bên trong động tĩnh thế nào rõ nên vô cùng lo lắng. Nghĩ nghĩ , quyết định làm chút gì đó trong khả năng của . Chợt nhớ tới Hạnh Cửu - theo hầu Bệ hạ tám chín năm, chắc hẳn là tiếng . Công t.ử thường dạy "phòng bệnh hơn chữa bệnh", nghĩ nên đối xử với thuộc hạ của Bệ hạ để tạo thiện duyên cho công t.ử .
Thế là Ngọc Châu xuống bếp nấu một bát mì nước dùng gà, kèm theo vài món đồ nhắm nhỏ mang cho Hạnh Cửu. Ngay cả Tiểu Thuận T.ử đang tiếp ứng phía bên cũng một phần.
"Tiểu t.ử ngươi, mà tâm lý thế?" Hạnh Cửu chiếc ghế thấp Ngọc Châu mang tới, xì xụp ăn mì cảm thán.
Hắn chợt thấy hoài niệm. Năm xưa khi cùng Bệ hạ chịu khổ, hai cũng từng bên lề đường ăn bát cháo loãng do những hảo tâm phát cho. Các hành cung vốn sự khác biệt lớn. Nếu là An Thanh cung ở núi Gia Phổ nơi Tiên đế lui tới thì vẫn còn coi là sủng ái, nhưng nếu là hành cung Ngọc Sơn hẻo lánh, ít thì chẳng khác nào đày lãnh cung.
Công Nghi Tranh lớn lên ở hành cung Ngọc Sơn như thế. Nơi đó hoàng cung lãng quên, ai tiếp tế lương thực, họ tự lực cánh sinh để tồn tại. Nếu bụng bố thí, họ mới tích cóp chút ít gạo mì để cầm cự qua ngày.
Ngọc Châu bát mì của khiến vị nội giám xúc động đến thế. Cậu hồn nhiên : "Gác đêm mà ăn gì chịu nổi? Dù trực đêm thì cũng chỉ là một bát mì thôi, ăn thì cứ ăn thôi mà." Cậu và công t.ử ăn ngon mặc quen , thỉnh thoảng ăn mì thấy mới lạ, ngon miệng.
Hạnh Cửu nhạy bén hỏi dò: "Xem Tống công t.ử đối xử với các ngươi ."
Ngọc Châu phụ họa ngay: " , công t.ử đối với chúng cực kỳ ."
Hạnh Cửu , đợi Ngọc Châu tiếp thông tin gì đó, nhưng chỉ nhận ánh mắt ngây ngô của .
Ly
Hạnh Cửu: "..." Hỏng , quên mất tên vốn khờ khạo!
Hắn chỉ đành gượng, ăn nốt bát mì tiếp tục khổ cực canh chừng. Ngọc Châu thấy nhiệm vụ thành liền bưng hộp đồ ăn về bếp, đó về canh phòng ngủ. Cậu lẩm nhẩm tính toán, nghĩ bụng dù thế nào Bệ hạ cũng rời khi công t.ử ngủ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-20.html.]
Phải nhỉ?
Tiếc là lầm. Từ giây phút Công Nghi Tranh bước , Tống Đình Nguyệt linh cảm: đêm nay hẳn là sẽ . Linh cảm tuy căn cứ, nhưng nhớ những biểu hiện của Công Nghi Tranh suốt một ngày qua... chuyện thể xảy .
Lo lắng cũng vô ích, chỉ thể làm việc mắt. Sau khi Công Nghi Tranh nhảy , Tống Đình Nguyệt liền đóng chặt cửa sổ, ngăn cách ánh và âm thanh với bên ngoài.
Người đàn ông cởi bỏ chiếc áo khoác bám bụi, Tống Đình Nguyệt tiến lên giúp tháo đai lưng đem quần áo treo lên giá bức bình phong. Công Nghi Tranh bóng dáng thanh mảnh, cử chỉ dịu dàng của , bỗng nhiên một loại ảo giác: Giống như một ngày vất vả trở về, trong nhà vợ hiền chuẩn sẵn cơm tối, giúp chỉnh đốn y phục trải giường chiếu. Giây phút , họ thực sự là một đôi phu thê.
Tống Đình Nguyệt kịp thì tấm lưng dán khuôn n.g.ự.c ấm nóng.
"Trẫm nhớ ngươi." Công Nghi Tranh vùi mặt mái tóc dày, tham lam hít hà mùi hương thanh khiết, càng thêm buông tay.
Tống Đình Nguyệt lời trực diện làm cho đỏ bừng mặt. Cũng may khi mở cửa sổ mặt vốn hồng sẵn nên điểm gì bất thường. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Công Nghi Tranh đang đặt eo , chậm rãi "cõng" con sư t.ử lớn lưng tới cạnh giường xuống.
Chàng thanh niên bên cạnh Công Nghi Tranh, bưng bát phó mát trong hộp đồ ăn , lúm đồng tiền nơi khóe miệng cũng nhuốm màu ngọt ngào.
Công Nghi Tranh ghé sát tay Tống Đình Nguyệt, há miệng: "Trẫm ngươi đút."
Tống Đình Nguyệt suýt nữa làm đổ bát phó mát. Tay y run run, chỉ đành cụp mắt xuống, múc một thìa đưa tới bên môi Công Nghi Tranh. Trong phòng lúc chỉ còn thấy tiếng thìa bát chạm lanh lảnh.
Công Nghi Tranh chỉ ăn vài miếng thôi, đón lấy bát thìa để đút cho Tống Đình Nguyệt. Sợ Bệ hạ đòi ôm đút như lúc trưa, Tống Đình Nguyệt ngoan ngoãn ăn hết sạch. Ngay cả bát sữa bò còn cũng Công Nghi Tranh kiên nhẫn đút từng thìa một.
Khi ngụm cuối cùng bụng, Tống Đình Nguyệt vẫn còn thòm thèm l.i.ế.m môi. khi chạm ánh mắt của Công Nghi Tranh, cả y cứng đờ. Y thấy ánh mắt . Sáng nay lúc Công Nghi Tranh trang điểm cho , đôi mắt cũng nóng rực và đầy khao khát như thế, khiến y thấy bồn chồn, nóng nực vô cùng.
Ánh mắt Bệ hạ như ngưng tụ thành thực chất, mơn trớn từng tấc da thịt cơ thể . Tống Đình Nguyệt mở cửa sổ hóng gió, nhưng bên ngoài vẫn còn nội giám canh giữ, nếu mở lúc ... Y cúi đầu che giấu đôi gò má đỏ bừng, chợt thấy những vết bùn nhỏ ủng của Công Nghi Tranh vương thảm.
Nên tìm cho Bệ hạ một đôi giày mới. Mình vẫn đủ chu đáo, làm tròn bổn phận của một vợ.
Công Nghi Tranh vẫn luôn quan sát . Từ lúc bước , ánh mắt từng rời khỏi Tống Đình Nguyệt. Hắn thích bóng lưng thon dài, thích mái tóc đen rực rỡ, thích bờ môi hồng nhuận còn dính chút vệt trắng sữa. Công Nghi Tranh hề ý đồ xa gì, suy nghĩ của cực kỳ đơn giản: Khi ở giường, Tống Đình Nguyệt chỉ cần tận hưởng sự thoải mái là đủ, việc còn cứ để lo.
Thời niên thiếu trong những giấc mộng xuân, quả thực từng nghĩ đến việc Tống Đình Nguyệt dùng môi đón nhận , nhưng ngoài đời thực, nỡ. So với việc đó, thích Tống Đình Nguyệt tưới tẩm thành một đóa hoa kiều diễm, thích thê t.ử của mang biểu cảm thẫn thờ, chênh vênh.
Vì thế, khi thấy Tống Đình Nguyệt bất chợt quỳ xuống mặt, định tháo giày cho , Công Nghi Tranh lập tức nhấc bổng y đặt lên đùi. Phản ứng của còn mạnh đến mức đó, Đình Nguyệt chú ý đến ?
"Sau đừng làm những việc thế ," Công Nghi Tranh bằng giọng cho phép khước từ, "Trẫm chỉ cần ngươi ở bên cạnh hưởng thụ, cần làm những việc khiến bản khó chịu."
Thứ đó của vốn dĩ đồ sộ, đêm tân hôn còn tiến , huống chi là đôi môi kiều non .