9
trong ánh nghiêng, Tần Nhiên thấy gọi tên .
Cơ thể run lên dữ dội, cổ họng bật một tiếng rên đầy thoả mãn, ánh mắt sâu thẳm.
Tôi vội vàng che mặt, nuốt ba chữ “ thấy ” trở bụng.
Khốn nạn.
Không nổi.
Thật sự nổi.
Tần Nhiên rút mấy tờ khăn giấy, từ từ lau ngón tay .
Ánh mắt nóng bỏng vẫn dán chặt lên .
Tôi siết chặt ga giường, cố gắng khống chế biểu cảm và phản ứng cơ thể.
Tần Nhiên từ khi nào loại suy nghĩ với chứ?
Tôi thật sự đối mặt với chuyện như thế nào.
Cắn răng chịu đựng, quyết định giả vờ thêm một ngày nữa, chờ thời điểm thích hợp để thú nhận.
cơ hội nào thích hợp cả.
Tần Nhiên dựa việc thấy, thả lỏng, kiêng nể gì.
Tôi làm gì, cũng rời nửa bước.
Tôi đ.á.n.h răng, ngay bên cạnh.
Nhìn chằm chằm trong gương, ánh mắt nóng đến mức làm tai đỏ lên.
Lúc ăn cơm, cũng cạnh .
Vừa ăn gắp đồ ăn bỏ bát .
Cơm ăn hết, là mang đổ, nhưng thật cuối cùng đều ăn hết.
Đặc biệt là khi nhận lấy đôi đũa dùng, ánh mắt sâu thẳm, chằm chằm môi , khẽ hôn lên chỗ chạm ...
Tôi nuốt nước bọt một cái rõ mạnh.
Biến thái.
Lại như hôm rửa tay, ép bồn rửa:
“Lục Ly, đừng động, bồn rửa gián.”
Tôi doạ giật nảy, theo phản xạ cúi đầu.
bồn rửa sạch bóng, chẳng gì cả.
Chỉ ánh mắt vui vẻ của Tần Nhiên trong gương.
Cậu khẽ nhếch môi, từ từ tiến gần .
Lồng n.g.ự.c rắn chắc áp sát lưng , tư thế mật như ôm lòng.
Đầu cũng tựa lên vai .
Tim bắt đầu đập nhanh hơn.
Một lúc lâu mới :
“Xử lý xong .”
trong gương, vẫn mấp máy môi, thành tiếng.
Hình dạng môi là: “Thơm quá.”
Hơi thở ấm nóng phả lên tai .
Nóng đến mức khiến chỉ chạy trốn.
Mặt đỏ bừng, chợt nhớ ngày đầu tiên mới tới, Tần Nhiên cũng là gián.
Thật sự ?
Cuối cùng cũng đợi lúc Tần Nhiên giặt đồ, định thú nhận, nhưng thấy cầm bộ đồ ngủ mặc, vùi mặt đó hít sâu một cái...
!
Những ngày , mỗi giặt đồ, đều tiện tay gom luôn cả đồ bẩn của mang giặt.
Tôi còn tưởng là vì thấy thấy, dùng máy giặt nên giúp.
Hoá là... mục đích riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-mu-ke-thu-khong-doi-troi-chung-bien-thanh-ke-bien-thai/4.html.]
Tần Nhiên vùi mặt đồ ngủ , cọ cọ, ánh mắt đầy xâm lược.
Cậu để bộ đồ từ mặt kéo xuống cổ, đến bụng ...
Mặt đỏ bừng trong nháy mắt.
Biến thái.
“Lục Ly, mặt đỏ ?”
Giọng khàn khàn thấp trầm của vang lên.
Tôi , căng thẳng nuốt nước bọt:
“Không gì.”
Giọng vang lên:
“Lục Ly, thấy mắt hình như sáng hơn đấy.”
Tôi khựng , rụt cổ, giống như con rùa rúc mặt cánh tay .
“Chắc là cảm giác nhầm .”
10
Tần Nhiên đây rõ ràng ghét , rốt cuộc là sai ở ?
Cậu là hàng xóm của , từ nhỏ tránh việc phụ đem so sánh.
Tôi lúc nào cũng học giỏi hơn , khiến tức điên.
"Cậu đợi đấy, nhất định sẽ cao điểm hơn !"
Chắc khiến thật sự ghét là năm lớp 12, cô gái đồn là thích tỏ tình với .
Hôm đó mặt lạnh như g.i.ế.c .
Sau kỳ thi đại học, cố tình chọn một trường ở miền Nam, chỉ mong tránh xa .
Không ngờ oan gia ngõ hẹp, cũng thi trường đó.
bây giờ, cảm xúc của phức tạp.
Người mà nghĩ là luôn ghét … hình như thích .
Lại còn là một tên biến thái.
Cuối cùng chờ đến khi Tần Nhiên yên tĩnh , thử thăm dò hỏi:
"Tần Nhiên, đây chẳng ghét ?"
Cậu ngẩng đầu, nhưng câu trả lời khiến nhẹ cả :
là ghét. Mẹ lúc nào cũng lấy so điểm . Cậu học giỏi quá, vượt nên ghét . Bây giờ học cùng một trường, càng ghét hơn."
ngay đó, đưa điện thoại lên mặt , màn hình là dòng chữ mới gõ:
【Thật ghét cũng là một kiểu thích, Lục Ly, sẽ mãi mãi ghét .】
Tim khẽ nhói lên, là cảm xúc thể gọi tên.
Tôi tiếp tục giả vờ thấy, hỏi tiếp:
"Cậu còn nhớ hồi lớp 12 cô gái đồn thích ? Sau đó cô tỏ tình với , hình như lúc đó giận."
Tôi nhớ rõ đó, Tần Nhiên thèm chuyện với nữa.
Ánh mắt cũng lạnh hơn.
Tần Nhiên trả lời hờ hững:
"Ừ, vì thích cô mà."
ngay đó, đưa điện thoại lên:
【Tôi ghen. Tôi còn kịp tỏ tình với , tại cô giành ? Mà bọn trong lớp còn bảo đồng ý nữa.】
【Tại đồng ý? Tại chỉ cho thôi?】
Ánh mắt khẽ d.a.o động.
Bọn trong lớp linh tinh, rõ ràng đồng ý.