Sau Khi Bị Mù, Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Biến Thành Kẻ Biến Thái - 3

Cập nhật lúc: 2025-12-22 05:22:46
Lượt xem: 208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ga giường của sớm khô, nhưng Tần Nhiên chịu để .

 

Cậu vô thức ôm chặt buông:

 

“Ôm quen , gối ôm thì ngủ .”

 

Tôi suy nghĩ lâu, cuối cùng vẫn mở miệng.

 

“Tần Nhiên, luôn ghét , cần vì thương hại mà ép bản làm . Tôi tuy thấy, nhưng sinh hoạt hằng ngày vẫn tự lập .”

 

Trong ký ức của , ánh mắt Tần Nhiên luôn đầy đối địch.

 

Cậu thiếu niên hăng hái mỗi thi xong đều nghiến răng:

 

“Lục Ly, nhất định sẽ vượt .”

 

Bây giờ đột nhiên quan tâm như , chắc chỉ là đồng cảm thôi.

 

Tần Nhiên lâu trả lời câu hỏi .

 

“Tần Nhiên?”

 

Tôi thấy biểu cảm của .

 

Chỉ thể giơ tay, chậm rãi chạm lên mặt .

 

Lông mày, sống mũi cao, đến đôi môi mím chặt.

 

Có vẻ như đang tức giận.

 

Tôi buông tay, giọng dịu :

 

“Tôi ý gì khác.”

 

Giọng trầm thấp:

 

“Tôi thương hại .”

 

“Vậy tại đối xử với như ?”

 

Cậu im lặng.

 

Tôi dùng chiêu cũ, chạm lên môi thì ngón tay c.ắ.n lấy.

 

Cảm giác tê dại lan từ đầu ngón tay ướt nóng consider khắp .

 

Giọng Tần Nhiên mơ hồ rõ:

 

“Hỏi nữa là c.ắ.n đấy, ngủ .”

 

Tim hẫng một nhịp, vội vàng rụt tay .

 

7

 

Sau khi ngủ cùng , Tần Nhiên buổi sáng tập luyện chăm chỉ hẳn lên.

 

Nhiều thấy tiếng thở đè nén của .

 

Thỉnh thoảng tò mò hỏi:

 

“Cậu nâng tạ nặng bao nhiêu , cho thử ?”

 

thứ thể khiến Tần Nhiên phát loại âm thanh đó, chắc chắn nặng.

 

Đáng tiếc là như bảo bối thanh tạ của , nhất quyết cho chạm .

 

Hôm đó dẫn dạo trong khuôn viên trường, ngang qua hội trường.

 

Bên trong đang diễn chung kết Cúp Thử Thách.

 

Nghe thấy âm thanh, bước chân chậm .

 

Tần Nhiên hỏi :

 

“Muốn xem ?”

 

Tôi gật đầu:

 

“Xem một chút .”

 

Chúng hàng ghế cuối, nhưng vẫn gây chút xôn xao.

 

Những tiếng bàn tán tuy nhỏ, nhưng truyền rõ ràng tai .

 

“Nhìn kìa, là đàn Lục Ly với đàn Tần Nhiên, trai quá.”

 

“Nếu mắt Lục Ly còn , trận chung kết Cúp Thử Thách chắc chắn cũng tham gia.”

 

“Nghe theo đội chuẩn gần nửa năm, ngay chung kết thì mắt mù, đội trưởng lập tức đá , còn cần phế vật, đó kéo bạn gái chẳng gì của chiếm suất.”

 

“Hả? Quá đáng thật!”

 

 

Lực nắm cổ tay của Tần Nhiên dần siết chặt, nhiệt độ nóng đến đáng sợ.

 

Tôi sờ thấy gân xanh cánh tay , nhẹ nhàng vỗ vỗ:

 

“Qua .”

 

Lúc đầu tham gia cuộc thi chính là đội trưởng tìm :

 

“Lục Ly, xử lý dữ liệu giỏi, gia nhập ?”

 

Vì chuyện đó, từ bỏ một kỳ thực tập , thức liền mấy đêm.

 

Phần lớn dữ liệu đều do làm.

 

Cuối cùng, chính đá khỏi đội:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-mu-ke-thu-khong-doi-troi-chung-bien-thanh-ke-bien-thai/3.html.]

 

“Lục Ly, dù cũng mù , giải cũng vô ích, bạn gái cần suất bảo lưu học…”

 

cam tâm, dù phẫn nộ.

 

Tất cả cũng qua.

 

Ngày hôm , Tần Nhiên ngoài sớm, nhưng cả ngày về.

 

Nửa đêm, cảm nhận phía dán lên một nguồn nhiệt.

 

Tôi mơ màng hỏi:

 

“Tần Nhiên?”

 

“Ừ.”

 

Trên cổ tay thêm một chuỗi hạt.

 

“Cái là gì?”

 

Giọng Tần Nhiên trầm thấp:

 

“Đừng hỏi, cứ đeo , cầu ở chùa cho .”

 

Tôi cẩn thận sờ chuỗi hạt.

 

Thật lạ.

 

Người tin thần Phật, đến lúc thi đại học còn lười thắp hương.

 

Vậy mà cầu cái cho .

 

Chắc là vì mắt .

 

 

Tần Nhiên ôm lấy eo , nghiến răng:

 

“Còn cái Cúp Thử Thách đó, hôm nay tìm phụ trách , nhất định đòi cho một lời giải thích, họ dám bắt nạt như , nhịn , nhịn .”

 

Thật buông bỏ từ lâu, nhưng trong lòng vẫn chợt ấm lên.

 

Rất lâu mới mở miệng:

 

“Cảm ơn.”

 

Tần Nhiên vùi đầu lưng gì, ôm chặt hơn nữa.

 

8

 

Khoảng một tháng , bác sĩ bảo tái khám.

 

Hôm đó Tần Nhiên tiết học, gọi cùng, tự .

 

Tôi cầm gậy dò đường, từng chút một dò theo vạch dẫn mù.

Thỉnh thoảng xe điện chắn vạch vấp ,, may mà ngã.

 

Sau khi kiểm tra, bác sĩ vui vẻ thông báo:

 

“Mắt đang dần lên, đợi m.á.u bầm tan gần hết là thể thấy .”

 

Tôi mở to mắt, theo phản xạ sờ lên chuỗi hạt.

 

Trước mắt dường như vẫn là bóng tối, nhưng hình như chút ánh sáng.

 

Trên đường về căn hộ, chuyện với Tần Nhiên.

 

Muốn đến lúc đó cho một bất ngờ.

 

Một buổi sáng, mở mắt .

 

Ánh sáng yếu ớt từng chút một chiếu , thế giới dần trở nên rõ ràng.

 

Hình như… thật sự thấy .

 

Tôi phấn khích đầu, tin với Tần Nhiên,đối diện với đôi mắt tràn đầy d.ụ.c vọng của .

 

Trong hơn nửa cuộc đời , từng thấy Tần Nhiên như .

 

Cậu c.ắ.n chặt vạt áo, khóe mắt ửng đỏ nhạt.

 

Đôi mắt ướt át chằm chằm , bàn tay thường ngày nắm cổ tay đang…

 

Tôi vội chỗ khác, mặt nóng bừng.

 

Nghĩ tới điều gì đó, mở miệng, giọng khàn :

 

“Cậu tập tạ ?”

 

Giọng khàn thấp, nhẫn nhịn:

 

“Ừ.”

 

Yết hầu cuộn mạnh, động tĩnh bên , tai cũng nóng bừng.

 

Đây tập tạ, rõ ràng là…

 

Cuối cùng nhịn , định thú nhận:

 

“Tần Nhiên, thật thể…”

 

 

 

 

 

Loading...