Dù thấy, cũng tưởng tượng cái vẻ mặt ranh ma khi câu đó.
Tính thì lớn tuổi hơn .
sống nhờ , cũng đành cúi đầu:
“Anh… trai.”
Trên đầu truyền đến tiếng khẽ.
Tối đó, Tần Nhiên bảo bên trong, là sợ ngã xuống giường.
Giường lớn, hai đàn ông chung chật.
Tôi cố gắng lùi sát trong, thì bỗng một cánh tay khoác lên eo .
Tôi theo phản xạ co :
“Cậu…”
“Giường nhỏ quá, tay chỗ để, mượn eo kê tạm.”
Tôi nuốt lời định .
Dù thì cũng đang ngủ nhờ giường .
Trong lúc mơ màng sắp ngủ, cánh tay ở eo dần siết chặt hơn, lưng cũng cảm nhận một nguồn nhiệt áp sát.
Bên tai vang lên một tiếng thì thầm như như : “Ngủ ngon.”
4
Sau một đêm ngủ chung, quan hệ giữa và Tần Nhiên bỗng nhiên trở nên hòa hoãn hơn nhiều.
Chỉ là gần đây trời mưa liên miên, khiến ga giường của mãi khô .
Hết cách .
Tôi đành mặt dày gọi Tần Nhiên thêm vài hôm là “ trai”.
Thỉnh thoảng sáng tỉnh dậy, tiếng thở nặng nề của Tần Nhiên trong phòng.
Tôi lo lắng hỏi: “Tần Nhiên, chứ?”
Giọng khàn khàn:
“Tôi khỏe, đang tập tạ.”
Tôi thầm cảm thán, đúng là sống kỷ luật.
Trong ấn tượng của , Tần Nhiên vóc dáng .
Tôi từng vô tình sờ trúng cơ bụng của .
Hẳn là tám múi, thật và rõ ràng luôn.
Tết năm ngoái, của Tần Nhiên thấy ở nhà ăn Tết một vẻ tội nghiệp, nên gọi đến nhà họ chơi.
Tôi uống nhiều, say khướt.
Tần Nhiên bế phòng , chuẩn tắm, còn cởi áo mặt .
Vai rộng eo thon, đúng kiểu thích.
Thật thích con trai.
Dù Tần Nhiên ghét , nhưng ngoại hình của đúng chuẩn gu .
Lúc đó say khướt, ôm lấy .
Còn sờ soạng, lèm bèm :
“Cứng thật đấy…”
Phản ứng của Tần Nhiên mạnh, mặt đỏ bừng, gằn giọng:
“Lục Ly, làm cái quái gì đấy? Buông !”
lúc đó tỉnh táo, những buông tay, còn vùi cả mặt n.g.ự.c …
Phía thì nhớ nữa.
Chỉ vụ đó, Tần Nhiên cả tuần thèm chuyện với , gặp mặt là đỏ bừng cả mặt vì tức.
Sau xin cũng chẳng cơ hội.
5
Khi điện thoại của bố gọi đến, đang Tần Nhiên kéo ngoài phơi nắng.
Giọng cứng rắn:
“Lục Ly, ngoài nữa là mốc meo luôn đấy, tối nay ôm một mốc mà ngủ .”
Tôi bất lực, đành theo ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-mu-ke-thu-khong-doi-troi-chung-bien-thanh-ke-bien-thai/2.html.]
Chuông điện thoại vang lên, bắt máy.
Giọng bố đầy trách móc:
“Lục Ly, con mù với bố? Rốt cuộc con còn coi bố là bố hả?!”
“Xin , con quên mất.”
Rất lâu thấy hồi đáp, đúng lúc tưởng ông vẫn đang giận thì đầu dây bên vang lên giọng trẻ con:
“Ba ơi, hôm nay nắng lắm, cắm trại nha!”
Tiếp đó là giọng một phụ nữ trẻ đang làm nũng:
“Chồng ơi, đừng chậm chạp nữa, nhanh lên nào!”
Rồi đến giọng cưng chiều của bố :
“Ra ngay đây.”
Chỉ âm thanh thôi cũng đủ tưởng tượng cảnh một gia đình hạnh phúc thế nào ở đầu dây bên .
Trong điện thoại, giọng đàn ông lạnh nhạt xã giao vang lên:
“Bố sẽ chuyển thêm cho con ít tiền, con tự thuê chăm sóc , đừng tới tìm bố, dì và em gái con thấy sẽ vui.”
“Không cần…”
Chưa kịp xong, điện thoại cúp.
Không lâu , điện thoại vang lên thông báo: “Tài khoản đuôi xxxx của bạn nhận 100.000 tệ.”
Tôi cầm điện thoại, ngẩn .
Ánh nắng chiếu lên ấm, nhưng vô cớ kéo trở về bệnh viện lúc gặp t.a.i n.ạ.n giao thông.
Khi đó bác sĩ hỏi: “Cậu nhập viện cần chăm sóc, nhà ?”
Tôi lắc đầu trong bóng tối.
Sau khi mất vì bệnh, bố lập tức tái hôn.
Dì mới thích , cứ thấy là lộ vẻ chán ghét.
Bố vì làm dì vui, liền bỏ căn nhà cũ, dọn ngoài sống cùng bà .
Ông còn cho một khoản tiền lớn, bảo đừng làm phiền họ nữa…
Hốc mắt đang cay cay thì cổ tay bỗng nắm lấy.
Giọng Tần Nhiên kéo về thực tại:
“Đến , bãi cỏ phơi nắng thoải mái.”
Tôi thấy giọng khô khốc:
“Ừ.”
Cậu dẫn chậm rãi xuống, nhắc đến chuyện , tay nắm cổ tay từ đầu đến cuối hề buông .
Hơi ấm từ chỗ tiếp xúc dần lan khắp .
Tôi chậm rãi nhắm mắt .
Dưới là bãi cỏ mềm mại, là ánh nắng ấm áp.
Sau khi mù, khác đều chỉ mong tránh xa , coi là gánh nặng.
Chỉ Tần Nhiên chịu đến gần .
Cho dù chỉ xem mặt, thì như cũng .
6
Chỉ là gần đây Tần Nhiên đối xử với đến mức khiến hiểu nổi.
Cậu kéo ăn, dạo, một lòng làm dẫn đường cho .
Hỏi thì :
“Tôi bạn cùng, cho ở nhờ , chẳng lẽ vui khi chung với ?”
Nói những lời đó, còn mang theo chút ấm ức.
Tôi hiểu, một thấy, còn bất tiện như thì thể cho cái gì.
Tần Nhiên vui vẻ.