Sau Khi Bị Coi Là Thế Thân, Tôi Quyết Định Nằm Ngửa - Chương 8: Chân tình lộ diện

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:12:48
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi và Lăng Kiêu mua một căn nhà nhỏ sân vườn. Lăng Kiêu vẫn làm những công việc chân tay như . Thấy làm về đ.á.n.h đến bầm dập, khuyên đừng nữa. Dù tiền trong tay chúng cũng đủ sống nửa đời .

 

Lăng Kiêu giống , luôn ý thức về nguy cơ cao. Hắn : “Lỡ chuyện ngoài ý thì ? Không Tần Lịch, ai dọn dẹp hậu quả cho ?”

 

Tôi suy nghĩ một lúc, thấy cũng lý. lý thì , chẳng làm gì cả. Rời xa Tần Lịch, đúng là một kẻ vô dụng. Trong lòng chợt thấy chán nản. Đều tại Tần Lịch đối xử với quá , nuông chiều thành một phế vật. Giờ và Tiêu Mộ Vân chắc đang tình yêu lẫn sự nghiệp đều viên mãn, đúng là cuộc đời hảo.

 

Có lẽ vì Lăng Kiêu từng làm “chồng” của Tiêu Mộ Vân nên khá trách nhiệm. Việc nhà làm mà kiếm tiền cũng giỏi. Hắn bắt đầu biển, rạng sáng bờ nhặt hải sản. Tôi dậy nổi, nên bảo buổi chiều mang hải sản đó bán.

 

dám rao hàng, cũng mặc cả. Chỗ bán thường xuyên khác chiếm mất. Tệ hơn nữa là đám du côn đến thu phí bảo kê. Bán chẳng bao nhiêu, tiền kiếm đều nộp cho chúng. Cũng chẳng còn cách nào, vốn là một kẻ vô dụng như thế.

 

Dạo gần đây, những dòng bình luận cũng còn xuất hiện nữa. Có lẽ rời xa nhân vật chính thì chúng cũng biến mất. Hôm nay, đám thu phí bảo kê đến. Lăng Kiêu sẽ xử lý bọn chúng.

 

Quả nhiên, dọn hàng , mấy tên lưu manh kéo tới. Lăng Kiêu kiên quyết nộp tiền. Bọn chúng lập tức cầm hung khí xông . Lăng Kiêu sức chiến đấu tệ, cầm thanh sắt chống trả ngang ngửa, nhưng một địch nhiều , bả vai đ.á.n.h lén nên thương.

 

Tôi co trong góc, dám cử động. Tôi vốn là một kẻ vô dụng, nhất nên gây thêm rắc rối.

 

Ngay lúc một cây gậy sắp giáng xuống đầu Lăng Kiêu, một bàn tay thon dài nhưng đầy lực chặn . Là Tiêu Mộ Vân.

 

Tôi sững sờ, thấy Tần Lịch phía . Tần Lịch nở một nụ với . Trái tim như hụt mất một nhịp. Tần Lịch và Tiêu Mộ Vân tìm đến để báo thù. Tôi và Lăng Kiêu vòng vo một hồi, cuối cùng vẫn thoát khỏi phận.

 

Cái hào quang nhân vật chính c.h.ế.t tiệt .

 

Tôi kịp lo cho Lăng Kiêu, cứ thế cắm đầu chạy thẳng về nhà lấy tiền. Tôi vẫn nghĩ sẽ , nhưng chỉ cần Tần Lịch tìm thấy là .

 

Tôi lao về nhà, kịp thu dọn gì ngoài tiền mặt, nhưng mở cửa, m.á.u trong như đông cứng . Chưa kịp phản ứng, Tần Lịch vác lên vai, ném xuống chiếc ghế dài trong phòng khách. Anh áp sát, chằm chằm.

 

Tôi sợ đến mức cả run lên, nhỏ giọng cầu xin: “Cả đời sẽ xuất hiện mặt và Tiêu Mộ Vân nữa, rộng lượng tha cho ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-coi-la-the-than-toi-quyet-dinh-nam-ngua/chuong-8-chan-tinh-lo-dien.html.]

 

“Coi như nể tình chúng làm vợ chồng hơn nửa năm, tha cho . Dù Tiêu Mộ Vân và Lăng Kiêu cũng thiệt thòi gì, đừng để tâm nữa.”

 

Tần Lịch nhướn mày, giọng trầm xuống: “Mặc Mặc, em là vợ duy nhất của .”

 

Tôi buột miệng: “Anh định lừa ? Tôi thấy bình luận và Tiêu Mộ Vân mới là một cặp.”

 

Tần Lịch nhíu mày: “Bình luận? Là cái gì?”

Trang Thảo

 

Tôi liền kể hết chuyện những dòng chữ thấy cho . Nghe xong, ánh mắt trở nên sắc bén: “Mặc Mặc, hóa em tin mấy thứ đó mà tin ? Em tin chút nào ?”

 

họ và Tiêu Mộ Vân là thanh mai trúc mã. Sau đó hỏi từ sớm thầm thương , , mà chúng đây từng gặp.”

 

“Chúng gặp từ khi còn nhỏ, em còn từng cứu .” Tần Lịch bất đắc dĩ : “Chỉ là Mặc Mặc nhớ.”

 

Tôi sững , cố nhớ nhưng chút ấn tượng nào. Tần Lịch xoa đầu : “Không , nhớ là đủ. Anh và Tiêu Mộ Vân chỉ là bạn. Người thích là Lăng Kiêu. Họ mới là thanh mai trúc mã, còn chỉ là chứng kiến.”

 

Tôi nhíu mày: “ bình luận là phế vật. Tôi đúng là chẳng gì cả. Dù Tiêu Mộ Vân, cũng xứng với . Anh từng hối hận vì cưới một như ?”

 

Tần Lịch , chậm rãi : “Anh từng hối hận. Hối hận vì lúc cưới em, chẳng gì trong tay, chỉ thể đối xử với em để giữ em . Mặc Mặc, em mãi là chú chim nhỏ vui vẻ bên cạnh . Em cần làm gì, cũng thấy đủ .”

 

Bình thường lạnh lùng cứng nhắc, nhưng lúc ánh mắt nóng bỏng và kiên định. Anh lấy một chiếc nhẫn kim cương, quỳ một chân xuống.

 

“Mặc Mặc, là , cho em đủ cảm giác an . Cho thêm một cơ hội ?”

 

Lòng như phủ một lớp ngọt dịu. Tôi kìm mà ôm chầm lấy , nước mắt rơi xuống.

 

“Chồng ơi, em yêu . Kiếp em vẫn làm vợ .”

 

“Anh cũng .”

Loading...