Editor: Trang Thảo.
Nửa đêm, dìu Lăng Kiêu đang say khướt về đến cửa thôn ai về nhà nấy. Vừa về đến nhà, đẩy cửa , một cảm giác áp bách ập đến khiến tim thắt . Một giọng trầm thấp, cố kìm nén vang lên trong bóng tối. Tần Lịch khoanh tay, dựa tường như một vị ác thần: “Lâm Thư Mặc, đây.”
Tôi như lệnh, bước chân loạng choạng, ngoan ngoãn đến mặt . Anh cúi đầu ngửi cổ : “Uống rượu? Với ai? Tâm trạng ?”
Tôi tật giật , đưa tay xoa mũi: “Không ai, chỉ là thấy buồn chán nên uống chút rượu với bạn thôi.”
“Bạn?” Tần Lịch như , ánh mắt tối sầm, khó đoán.
Tôi vững, đành tựa cằm lên vai Tần Lịch. Đột nhiên, ngửi thấy một mùi nước hoa hồng nhạt. Tim lập tức thắt . Những dòng bình luận hiện lên.
[Đến , cốt truyện phát triển đến đoạn Tần Lịch và Mộ Vân gương vỡ lành. Lần về là để chuẩn ly hôn với thụ pháo hôi.]
[Thụ pháo hôi cuối cùng cũng sắp hết vai, đỡ xem cái đứa ngu ngốc nữa.]
Trang Thảo
[Tần Lịch ly hôn xong là thể “lăn giường” với Mộ Vân bảo bảo luôn đúng ? Hóng quá.]
Chẳng trách Tần Lịch vẻ mặt như ăn thịt , quả nhiên ở bên Tiêu Mộ Vân như lời bình luận. Để lặp kết cục t.h.ả.m khốc trong mơ, chỉ thể chờ chủ động đề nghị ly hôn, ngoan ngoãn biến mất khỏi cuộc đời họ. Bình luận hủy hoại sự trong trắng của Tần Lịch, món nợ sớm muộn cũng trả.
Tôi thẳng , cẩn thận kéo giãn cách với Tần Lịch, giả vờ mệt mỏi: “Em ngủ.”
Tần Lịch thấu động tác né tránh của , ánh mắt lập tức lạnh , chăm chú bóng lưng . Anh đẩy cửa bước ngoài, một lúc bưng thau nước ấm , bế đang giường dậy để rửa chân.
Khi cầm bộ quần áo , chiếc vòng vàng từ túi áo rơi xuống đất, phát âm thanh thanh thúy trong đêm khuya tĩnh lặng. Ngón tay Tần Lịch siết chặt chiếc vòng đến trắng bệch, lâu mới buông . Anh đang ngủ say với đôi mắt đỏ hoe, nghiến răng chất vấn: “Tại đợi ? Mặc Mặc, em chẳng ngoan chút nào...”
Mấy ngày nay, Tần Lịch luôn sớm về muộn, trông bận rộn. Tôi cũng chẳng buồn hỏi, chủ yếu là thể hiện sự rộng lượng và hiểu chuyện. Lăng Kiêu cho Tần Lịch vẫn thường xuyên gặp Tiêu Mộ Vân ở huyện. Tôi chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-coi-la-the-than-toi-quyet-dinh-nam-ngua/chuong-4-ke-hoach-cua-lang-kieu.html.]
Lăng Kiêu nhịn : “Cậu hào phóng thế ? Tận mắt chồng ngoại tình mà làm gì ?”
Tôi thản nhiên đáp: “Chứ còn nữa. Anh bạn , nghĩ kết cục của chúng xem. Tình yêu quan trọng bằng cái mạng.”
Lăng Kiêu hừ lạnh một tiếng, tròng mắt xoay chuyển, dường như đang tính toán điều gì đó. Tôi hoảng hốt: “Đừng nha. Anh bạn, lạy , lẽ định hạ t.h.u.ố.c nữa ? Tuyệt đối đừng. Lỡ như liên lụy đến thì .”
Khóe miệng Lăng Kiêu nhếch lên một nụ lưu manh: “Ngủ xong chạy. Dù chồng cũng chẳng còn trong sạch, để Tiêu Mộ Vân giữ như ngọc một chẳng là chịu thiệt .”
Hả? Đây là suy nghĩ của bình thường ? Tôi khuyên nhủ mấy ngày trời mà Lăng Kiêu chẳng lọt tai chữ nào. Sức hút của thụ chính đúng là đáng sợ. Xem Tiêu Mộ Vân chắc chắn là một “mị ma” cấp cao, khiến cả Tần Lịch lẫn Lăng Kiêu đều mê đến .
“Nếu Tần Lịch thật lòng yêu Tiêu Mộ Vân thì sẽ để ý , dù cũng chẳng giữ gì cho cam.” Lăng Kiêu nhướng mày: “Còn nếu để ý thì càng , hai khỏi cần ly hôn, và Tiêu Mộ Vân cũng thể ở bên , vạn sự .”
Tôi bỗng thấy thông suốt, quả thực là một ý kiến : “Làm thế nào, giúp .”
Lăng Kiêu vỗ vai : “Người em nghĩa khí đấy, cảm ơn nhé.”
Giữa trung, những dòng bình luận mắng và Lăng Kiêu tới tấp: [Chẳng trách là công pháo hôi và thụ pháo hôi, ngu ngốc hết phần thiên hạ.]
[ là cặp đôi xứng đáng bảo tàng vì độ ngốc.]
[ mà thấy họ cũng si tình đấy chứ, chỉ là quá ngu thôi.]
Ngu thì ngu, mắng thì mắng. Dù thiếu gia đây cũng chỉ đến thế. Một đứa thụ pháo hôi như thì thể làm gì chứ? Những bình luận luôn ở vị trí cao cao tại thượng, nắm giữ góc của kẻ ngoài cuộc để mỉa mai , nhưng từ đầu đến cuối làm gì xa ? Chỉ vì là thụ chính trong sách nên làm gì cũng là tội ác tày trời ? Dựa cái gì chứ?
Về đến nhà, Tần Lịch đang nấu cơm. Hôm nay về . Thức ăn phong phú bày đầy một bàn, bên cạnh còn đặt một bộ trang sức vàng mua. Trong lòng khẽ chùng xuống, đây là Tần Lịch đề nghị ly hôn nên mua đồ bồi thường cho ?
Tần Lịch mặc tạp dề bưng một nồi canh . Khung xương rộng và cơ bắp rắn chắc toát lên vẻ trưởng thành, trọng của một đàn ông gia đình. Lòng thắt , e rằng sẽ còn ăn ngon như thế nữa. Anh cầm lấy sợi dây chuyền vàng bàn, đeo lên cổ .
“Mặc Mặc, em thích ? Chỉ cần em , đều thể mua cho em.”