Sau Khi Bị Chồng Cũ Đưa Cho Alpha Khác - Chương 5: Những lần đi ngang qua

Cập nhật lúc: 2026-03-27 14:52:05
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Một chiếc Bentley đỗ bên đường, bấm còi về phía . Cửa sổ hạ xuống, lộ gương mặt Hạ Yến Thừa. Hắn tháo tai , sắc mặt u ám hộp cơm trong tay .

 

"Thẩm Nghi Thật, rảnh quá ? Bụng mang chửa còn nấu cơm cho chồng và tiểu tam?"

 

Tôi chỉ mỉm : "Ngài Hạ, ngài cho nhờ một đoạn ?"

 

Ngồi trong xe ấm áp, đưa một hộp cơm cho : "Ngài Hạ chắc ăn trưa? Ngài thử tay nghề của ?"

 

Hạ Yến Thừa hừ lạnh: "Đồ nấu cho thằng khốn đó, chê bẩn. Tôi cũng thật rảnh mới đưa giao cơm."

 

"Cái cho chồng ."

 

Tôi đón lấy ánh mắt kinh ngạc của : "Đây là phần chuẩn riêng cho ngài Hạ."

 

Hạ Yến Thừa chằm chằm : "Sao sẽ ở đây... gặp khi đang chờ khác?"

 

Tôi mím môi, đôi mắt cong lên dịu dàng: "Nếu gặp ngài Hạ ở đây, sẽ chủ động tìm ngài."

 

Ánh mắt Hạ Yến Thừa trầm xuống. Trong gian chật hẹp của xe, cúi từng chút một áp sát . Tôi theo bản năng nghiêng đầu, lưng dán cửa xe, còn đường lui.

 

Hạ Yến Thừa kéo khăn mặt xuống.

 

"Thẩm Nghi Thật, là tiểu trân châu mua về. Bây giờ hôn , ý kiến chứ?"

 

Hơi thở ấm áp phả lên má , làn da lập tức ửng đỏ. Tôi căng thẳng đến mức lông mi run lên: "Tôi... chồng ..."

 

Hạ Yến Thừa nâng cằm , ánh mắt nguy hiểm: "Cậu tên ?"

 

Tôi vội sửa: "Chu Húc Trạch..."

 

Môi Hạ Yến Thừa dán lên khóe môi , khẽ : "Quan trọng ?"

 

Tôi ngẩn , vô thức lắc đầu: "Không, quan trọng..."

 

Lời dứt, ôm chặt và hôn sâu. Trong xe lập tức tràn ngập tin tức tố. Mùi xoài xanh quấn lấy mùi bông tuyết. Tôi như tan , tay chân mềm nhũn, dựa , thoải mái đến mức còn sức.

 

Đến khi hôn đến mức phát tiếng rên khẽ, mới lùi , khẽ : "Vùng nhiệt đới mà cũng tuyết rơi."

Trang Thảo

 

Chiếc Bentley dừng công ty Chu Húc Trạch từ lúc nào. Tôi vội chỉnh áo khoác và khăn. Hạ Yến Thừa rõ ràng vẫn thỏa mãn, chậm rãi giúp chỉnh trang .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-chong-cu-dua-cho-alpha-khac/chuong-5-nhung-lan-di-ngang-qua.html.]

 

"Thời gian gầy nhiều."

 

"Vâng, đứa bé đang lớn, còn Chu Húc Trạch... ngài đấy, trấn an ."

 

"Vậy đến tìm vì chuyện ?" Hạ Yến Thừa rũ mắt, thắt đai lưng cho , vỗ nhẹ lên bụng : "Tìm cho nó một cha hờ?"

 

Tôi mím môi . Đột nhiên, đứa bé trong bụng khẽ đạp một cái. Cả đều sững . Một lúc , nhạt: "Thẩm Nghi Thật, chút đầu óc ít ỏi của đều dùng để đối phó với , dùng với chồng và tiểu tam?"

 

Sắc mặt bình thản: "Không cần thiết, cũng ý nghĩa. Với bất kỳ ai, cũng chỉ là dư thừa, quan trọng. Đứa con của cũng ."

 

Hạ Yến Thừa giữ một hộp cơm, đưa hộp còn cho . Hắn gì, chỉ lặng lẽ ăn. Tôi hiểu ý, mở cửa xuống xe. Khi định đóng cửa, gọi : "Tiểu trân châu, tay nghề của , ngon hơn đầu bếp nhà . Ngày mai làm sườn kho tiêu nhé?"

 

Tôi nghiêng đầu hỏi: "Ngày mai ngài Hạ ngang qua ?"

 

Hạ Yến Thừa khẽ nhếch môi: "Đi ngang qua."

 

Tôi mỉm : "Vâng, hẹn gặp ngài ngày mai."

 

Những ngày đó, đều xe Hạ Yến Thừa đưa cơm. Lòng tham của ngày một lớn. Xe dừng mười phút mà vẫn ôm cho .

 

Tôi lo lắng đồng hồ: "Ngài Hạ, muộn ."

 

Bàn tay vuốt ve bụng , cằm tựa lên cổ : "Chỉ là đưa cơm, ăn muộn vài phút cũng c.h.ế.t."

 

vẫn thể yên. Khi nụ hôn của sắp rơi xuống, theo bản năng né tránh, khẽ cầu xin: "Ngài Hạ..."

 

Sắc mặt Hạ Yến Thừa lập tức lạnh . Hắn mất hứng, nhíu mày, lệnh: "Xuống xe."

 

Sau khi xuống xe, còn kịp chào tạm biệt kéo thể nặng nề chạy thật nhanh công ty.

 

Tôi lẻn nhà vệ sinh, miếng dán ngăn tin tức tố như thường lệ. Sau khi chắc chắn còn vương mùi xoài xanh nào, mới xách hộp cơm đến văn phòng của Chu Húc Trạch.

 

Vừa thấy , Chu Húc Trạch lạnh lùng lên tiếng: "Không Thanh Nhiên dày , bảo đến sớm một chút ?"

 

Ánh mắt dừng mặt , khựng : "Thẩm Nghi Thật, lăng nhăng với ai ? Sao mặt đỏ như ?"

 

Chu Húc Trạch dậy tiến gần. Tôi cúi đầu, khẽ : "Chỉ là gió thổi thôi."

 

Anh giơ tay định nhéo mặt , nhưng Thẩm Thanh Nhiên nhanh chóng khoác tay : "A Trạch, dày em khó chịu, mau ăn cơm ."

 

Thẩm Thanh Nhiên xưa nay chịu việc sự chú ý của bất kỳ ai thu hút. Nó nhíu mày, nửa dựa lòng Chu Húc Trạch. Anh dịu dàng đút cơm cho nó. Nó làm nũng đầu : "Đau dày quá, em nuốt nổi..."

Loading...