Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:03:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Ngôn tiếng, dám đầu , sợ thấy cảnh tượng kinh khủng: ví dụ như Lục Lâm dẫn theo lưỡi đao còn nhỏ m.á.u xuống.
Chỉ sợ chỉ trong phim kinh dị mới xuất hiện loại cảnh khiến sợ hãi như thế .
Tô Ngôn cứng đầu dám đầu , như đang đối đầu với Lục Lâm, kỳ thực hai chân nhũn , môi mím chặt thành một đường.
Căn phòng mắt tràn ngập mùi m.á.u tanh quái dị, màn giường kéo kín, lọt một tia sáng, tường treo đầy các loại dụng cụ tình thú.
Trên chiếc giường lớn phủ đầy hoa hồng còn treo một đôi xích chân thật dài, phía còn bày đủ loại còng tay kiểu dáng khác .
Đương nhiên, loại dùng để đeo chơi, mà là loại cầm tù thực sự, bằng Tô Ngôn cũng sẽ dọa đến mức hai chân mềm nhũn.
Thậm chí bên chân còn một cái thùng giấy, bên trong chất đầy những mô hình giả thủ công.
Trong tiểu thuyết miêu tả thế nào nữa cũng bằng tự trải qua một , rốt cuộc chữ nghĩa chỉ thể khắc họa phần nào, còn tận mắt thấy thì khiến buồn nôn.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân dần dần tới gần, Tô Ngôn né tránh, dường như dám đầu , như thể làm liền thể tránh khỏi tất cả những gì sắp phát sinh.
Cho đến khi cánh cửa “Phanh” một tiếng đóng , Tô Ngôn mới trừng lớn mắt, đột nhiên đầu, mặt ửng hồng, môi ngập ngừng: “Đừng đóng cửa …”
“Xin đấy.”
Quay đầu mới phát hiện, Lục Lâm hề giống kẻ g.i.ế.c trong phim kinh dị bước , trong tay thậm chí còn cầm bánh bao, lẽ vì thấy cửa phòng mở nên đồ mang theo còn kịp để xuống.
Lúc Tô Ngôn mới nhận , giờ phút nguy cấp, chính cư nhiên mềm mỏng như thế, giọng run rẩy, trong mắt ngấn lệ, lùi phía nhưng sợ va những đạo cụ .
“Cao Ngất.” Lục Lâm trả lời câu hỏi của , chỉ mà gọi biệt danh .
Tô Ngôn sợ hãi run lên, cúi đầu giày, dám hé miệng, hôm nay triệt để ép đến phát huy thiên phú nhát gan.
Dù từng c.h.ế.t một , thứ hai.
Tiếng giày Lục Lâm giẫm xuống mặt đất vang “Lộc cộc”, âm thanh như báo hiệu Tô Ngôn sắp mất tự do.
Hắn tiến lên, dùng ngón tay nâng cằm Tô Ngôn, thấy lặng lẽ rơi lệ, đôi mắt xinh tràn ngập vẻ vô tội, hàng mi dài đều thấm ướt.
Trong lòng dâng lên cảm giác ngứa ngáy, nhưng cũng nỡ thấy Tô Ngôn thút thít như thế.
Tô Ngôn Lục Lâm nâng tay lên, khẽ hôn xuống mu bàn tay, nhẹ nhàng tựa như đang đối đãi một món đồ sứ mong manh.
Mu bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại, ngẩng mắt lên, dám tin đối phương.
Lục Lâm gì, chỉ tháo thứ đang khóa nơi cổ tay , mở cửa phòng, : “Về nhà .”
“Cha em đang đợi.”
Tô Ngôn hồ nghi một cái, nhưng Lục Lâm hề lúng túng, giống như tất cả những gì trong căn phòng từng tồn tại.
Tô Ngôn kiên quyết để Lục Lâm đưa về, tự chọn tự bắt xe. Đợi đến khi xe, cảm nhận ánh mặt trời chiếu xuống, tâm trạng mới dần thả lỏng.
Cúi đầu sang chỗ tay lái, mới phát hiện Lục Lâm để cho một chiếc vòng tay bằng xương rắn.
Chiếc vòng thủ công tinh xảo tuyệt , lựa chọn xương rắn khéo đến mức khiến rùng , nhưng đeo lên tay Tô Ngôn vặn.
Cậu cũng nghĩ nhiều, chỉ âm thầm thề, chờ vai chính xuất hiện sẽ tác hợp hai bọn họ. Đương nhiên, tuyệt đối thể đắc tội Lục Lâm, bằng kết cục chắc chắn bi thảm.
Cậu tuyệt đối tháo mặt nạ dưỡng khí.
Khu biệt thự cách nhà một đoạn, tựa cửa sổ nghỉ ngơi chốc lát.
Cha mới từ Tam Á trở về mấy ngày, trong nhà rốt cuộc cũng còn lạnh tanh, bầu khí dần khôi phục như xưa.
Đợi tài xế vỗ vai gọi dậy, mới chậm rãi cầm di động , bởi nơi an ninh nghiêm ngặt, taxi thể chạy thẳng .
Cậu chỉ thể kéo cái thể mềm nhũn bộ.
Về đến nhà, cha chuẩn sẵn bữa sáng thích nhất, cả lập tức ấm , tâm tình cũng dịu ít.
Tô Ngôn xuống bàn, chậm rãi thổi nguội bát cháo đưa miệng, bỗng cảm thấy bầu khí phần quỷ dị.
Cha hẳn nhiều điều , mà làm bộ như mở miệng mà thôi.
chờ ngẩng đầu lên, cảm giác kỳ lạ liền biến mất, cho đến khi bất ngờ ngẩng đầu đúng lúc, bắt gặp ánh mắt của bọn họ.
“Ba , rốt cuộc hai gì !” Tô Ngôn đặt bát cháo xuống, cứng họng hỏi.
Thẩm Đường tựa hồ ngượng ngùng mở miệng, dùng khuỷu tay thúc Tô Minh: “Ông .”
Tô Minh ngày thường luôn nghiêm khắc, giờ phút cũng chần chừ, do dự mở lời.
Khi Tô Ngôn còn đang suy nghĩ rốt cuộc là chuyện gì khiến cha đùn đẩy như , Tô Minh ho khẽ, nghiêm túc mở miệng: “Tô Ngôn, lúc học cấp ba chúng quản con quá nghiêm ?”
Tô Ngôn bưng bát cháo lên, suy nghĩ một lát, nghiêm túc trả lời: “Cũng .”
Quả thực hồi cấp ba thường xuyên bạn bè chọc ghẹo là “gia đình quản nghiêm”, rõ ràng là một trong ít bạn học nhà giàu, thế mà tiền tiêu vặt ít nhất.
Nói là dạy câuh cách phân phối tài chính hợp lý.
Hỏi cái … chẳng lẽ đêm qua hai mơ, thấy bạc đãi ?
“Không , mà là…” Tô Ngôn còn kịp trêu, liền cắt ngang.
“Vậy bây giờ con đang khiêu khích chúng ?”
Tô Ngôn: “…”
Thẩm Đường vội vàng đẩy chồng, hiệu ông nhẹ .
“Cấp ba cho con yêu sớm, là vì sợ con làm lỡ dở con gái nhà .” Tô Minh nghiêm giọng, chọc cho Tô Ngôn đầy vạch đen.
“Con mỗi ngày cà lơ phất phơ, nếu thật sự hẹn hò thì cũng trách nhiệm với !”
Tô Ngôn: “…”
Cái thật sự nuốt trôi, rốt cuộc cha sáng sớm cải tạo quan niệm tình yêu của ?
là một sinh viên lên đại học liền bắt đầu tình yêu ngọt ngào, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến cơ chứ?
“Con hiểu hai đang cái gì hết.”
Câu rơi tai Tô Minh, liền thành chịu thừa nhận, chịu trách nhiệm. Ông nghiêm khắc : “Hôm nào mang về cho chúng gặp mặt.”
Chẳng lẽ ông bắt thành gay ? Không thể nào!
Tô Ngôn vẫn mạnh miệng: “Con yêu đương với nữ sinh.”
Cậu lời thật lòng, là cùng với nam sinh, Tô Minh cùng Thẩm phu nhân quả thật tìm điểm mù nào để can thiệp.
“Chị Thanh Nguyễn , chị trở ?” Tô Ngôn tuy rõ tình hình, nhưng vì tình cứu giúp, cố gắng chuyển chủ đề sang chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-8.html.]
Hiển nhiên, hai nhúng tay, ngược còn trách móc vì hỏi.
“Các quá.” Giọng nữ êm tai truyền đến bên tai.
Tạ Thanh Nguyễn bước thẳng từ hoa viên bên , hai nhà vốn quen lâu, nên cô thể tùy ý nhà .
Tạ Thanh Nguyễn lớn hơn hai tuổi, học hành sớm, hiện đang học cách vách bên , từ nhỏ hai thường xuyên chơi cùng .
Tô Ngôn thích chơi với cô, cảm giác an ; Tạ Thanh Nguyễn vốn thuộc kiểu vẻ ngoài đáng tin nhưng thực tế khác.
Tô Ngôn vốn nghĩ chỉ là đùa giỡn chút, ai ngờ cô , bật lên tiếng kinh ngạc: “Chấn động nha!”
Tô Ngôn: “…”
“Tiểu Cao Ngất, thẳng ,” cô quen thuộc một bên, mặt hiện vẻ trêu ghẹo.
Nếu Tạ Thanh Nguyễn như , chắc chắn vấn đề hề đơn giản.
Cô tiến tới, cuối cùng trực tiếp túm cổ áo , lấy điện thoại , tiếng “răng rắc” nhẹ.
Cha Tô Ngôn đối với cô gái sớm quen, trách.
Không hiểu , Tô Ngôn cảm thấy khi Tạ Thanh Nguyễn chạm , tay vòng xà cốt lạnh lẽo phá lệ, như thật sự một con rắn chiếm giữ cổ tay .
Tê tê, một cảm giác rùng .
Tạ Thanh Nguyễn đưa ảnh chụp giao diện điện thoại cho , thấy nhíu mày, cô bĩu môi: “Phô trương quá nha.”
Tô Ngôn ảnh chụp, gần như hai mắt tối sầm, xương quai xanh trắng nõn hiện rõ những vết hôn đỏ, ít nhất mười mấy dấu, che kín dấu vết cũ.
Tô Ngôn: “……”
Xong , thật là…
Cha Tô Minh chắc chắn sẽ chịu nổi chuyện thế xảy , trách hỏi: “Có đang khiêu khích ?”
…
Cuối cùng, Tô Ngôn vẫn đành chịu nhận, cúi đầu như con chim cút.
Bầu khí gia đình nghiêm túc, Tạ Thanh Nguyễn, đều hướng giảng giải kiến thức về mối quan hệ.
“Kết hôn thì hết bảo vệ bản , đối với bạn gái trách nhiệm.”
“Còn những gì thích, hãy chờ đến ngày động phòng mà thôi.”
“Nói nhiều như , con hiểu ?” Những lời từng câu từng chữ gần như làm Tô Ngôn nghẹt thở.
Tô Ngôn chỉ âm thầm nuốt nước bọt, chuyện động phòng cổ xưa , đương nhiên tán thành nhưng tuyệt đối lo lắng chuyện đó bây giờ.
Khi cuối cùng tha, xám xịt chạy về phòng, gương, chỉnh trang khuôn mặt.
Cậu thế giới hiện thực, kêu lên tên , nhận khi lớn lên, dáng vẻ hệt như đời .
Trong tiểu thuyết, cốt truyện quên phần đại khái, chỉ nhớ rõ từng vai chính vũ nhục.
Trong gương, một khuôn mặt cực kỳ xinh nhưng mang cảm giác thiếu niên, xuống thấy xương quai xanh lộ những dấu hôn.
Cậu thầm nghĩ… chẳng lẽ đêm qua ngủ mà thực sự thục? Quá nguy hiểm.
Tô Ngôn duỗi tay chậm rãi vuốt qua xương quai xanh, lau những vết hôn, cuối cùng bất lực, mượn Tạ Thanh Nguyễn điểm che khuyết mặt.
Lúc cô đang chơi game, tùy tiện đưa một chiếc hộp trang điểm hiệu, hiệu quả tuyệt hảo, nhưng căn bản cách dùng.
Do cứng tay, đồ lộn xộn, như bịt tai trộm chuông.
Cậu để ý, khi giơ tay lên, vòng xà cốt pha lê hình rắn cổ tay phát ánh sáng sắc bén.
…
Buổi chiều tới trường, tân sinh trong trường vốn đặc biệt bận rộn, đủ loại hoạt động chen chúc.
cũng xem ai tự nguyện tham gia , thì chẳng lẽ ép buộc .
Tô Ngôn rõ ràng chính là loại tự nguyện, cho nên nhất định sớm ngày tới trường tập luyện. Cậu chọn tham gia diễn kịch .
Lúc bạn học trong lớp nhiệt tình lôi kéo, cũng xem kỹ kịch bản, khéo đang vội, liền tùy ý một câu: “Tuỳ tiện cho cho tớ một vai phụ là .”
Nói xong liền vội vàng rời .
Tập luyện kịch là để biểu diễn trong hội đón tân sinh, yêu cầu đủ mười hai phần kiên nhẫn. Mọi đều , trong ngôi trường nổi tiếng , nhất cử nhất động đều sẽ ghi .
Mà khi Tô Ngôn ở hậu trường cầm kịch bản, đồng t.ử đều run rẩy, khuôn mặt vốn ngoan ngoãn lập tức còn ngoan ngoãn.
Ngữ khí mang theo sợ hãi: “Tớ diễn công chúa ngủ trong rừng!”
“Có nhầm ?”
Người khác vỗ vai , ý bảo bình tĩnh: “Cậu là xinh nhất trong bọn tớ.”
Tô Ngôn nhíu mày, ngẩng lên thoáng qua, bộ đều là nam sinh cao lớn thô kệch, cánh tay to như thể thể quật ngã cả một cái cây.
“Được .” Tô Ngôn nghiến răng nghiến lợi, xem quả thật là “xinh ” nhất.
“Vậy, hoàng t.ử do ai diễn?” vấn đề Tô Ngôn tuyệt đối đối mặt.
“Cậu chắc chắn sẽ vui, đợi chút nữa sẽ .” Trình Dã cầm kịch bản quan sát nghiêm túc, trong mắt lóe lên ánh sáng giống như giả.
Phảng phất như thực sự một niềm vui lớn đang chờ .
Tô Ngôn vỗ kịch bản tên đóng công chúa ngủ bàn, tùy tiện xuống: “Vì mấy tên đại nam nhân chúng diễn kịch công chúa ngủ thế ?”
“Chẳng lẽ mấy ông to xác như chúng còn thể nữ tính hơn ai khác ?” Mắt trái Tô Ngôn giật giật, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Không , vở kịch chủ yếu về đồng thoại lãng mạn, hồi nhỏ từng xem ?” một khác nghiêng đầu khó hiểu tiếp.
Tô Ngôn: “......” Xem mới đúng là nhược trí.
“Cuối cùng còn cảnh hôn, lãng mạn vô cùng.”
Tới đây, Tô Ngôn lập tức hỏi nỗi lo trong lòng: “Chúng …”
Trình Dã đẩy đẩy gọng kính sống mũi: “Hôn thật.”
“Như thì bầu khí trường mới kéo lên cao, mới thể bùng nổ.”
Tô Ngôn: “......” Vậy thì cũng sắp “bùng nổ”, tức c.h.ế.t luôn.
“Ngại quá, đến muộn.” một giọng quen thuộc, còn mang theo ý vang lên.
Là Lục Lâm.
Hắn diễn hoàng tử.
Tô Ngôn thật sự ngã lăn đất ngay tại chỗ.