Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:01:53
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Ngôn tiếng đầu, chỉ thấy Lục Lâm lúc đang lười biếng tựa ven tường, ý chạm tới đáy mắt.
Tô Ngôn mím môi, đôi đồng t.ử xinh chứa đầy bóng dáng Lục Lâm. Cậu rốt cuộc Lục Lâm cái gì, may mắn là bản cũng lời nào lung tung.
Lục Lâm vẫn giữ nguyên động tác , tiếp tục về phía Tô Ngôn. Không khí trong ký túc xá lập tức trở nên quỷ dị.
Chỉ trong một cái chớp mắt.
Tô Ngôn kịp suy nghĩ, ngẩng mắt Lục Lâm, liền buột miệng thốt : “Tôi đồng ý với .”
Lời nghiến răng nghiến lợi suýt nữa tràn ngoài.
Hai bạn cùng phòng còn vẫn im lặng mở miệng. Chỉ cần vị “đại Phật” Lục Lâm ở đây, trong ký túc xá hiếm khi dám đùa giỡn, đùa. Phảng phất như chỉ cần động một chút, Lục Lâm sẽ nuốt chửng bọn họ .
Điều thật cũng chẳng thể trách bọn họ, mà là vì ngoài danh hiệu “minh tinh học đường”, Lục Lâm còn nổi tiếng với sự tàn nhẫn độc ác. Cái gì mà giả vờ giả vịt, đều khinh thường.
Trần Húc Bạch từ hồi cấp ba chuyện truyền đến từ trường Hải Thị Nhất Trung bên cạnh. Nội dung đầy rẫy m.á.u me và bạo lực.
Càng kỳ lạ hơn là còn cả video truyền .
Trong nhà vệ sinh, Lục Lâm bồn rửa tay, cổ áo đồng phục mở rộng để lộ xương quai xanh trắng nõn, đôi chân dài tùy ý bắt chéo. Ngón tay thon dài xoay chuyển một con d.a.o bướm.
Vẫn giống lúc , ý chạm tới đáy mắt.
Con d.a.o bướm trong tay đang nhỏ m.á.u xuống nền đất.
Trong video truyền đến tiếng nam sinh đứt quãng cầu xin tha thứ, kết thúc là tiếng điện thoại rơi xuống đất.
Không ai video đó do ai tung . Một kẻ chỉ học hành như Tô Ngôn thậm chí căn bản hề đến loại truyền kỳ .
Theo lý thuyết, xảy chuyện nghiêm trọng như , Lục Lâm lẽ đuổi học mới đúng. Người hóng suốt một học kỳ, nhưng Lục Lâm vẫn bình yên vô sự.
Thậm chí còn trở nên càng kiêu ngạo.
Có lẽ bởi vì quá cách “làm màu”. Tuy rằng một bộ phận mắt, ước gì đuổi học, nhưng phần lớn bênh vực .
Lời giải thích lan truyền rộng rãi nhất là nam sinh trong video là một tên gay, tự lượng sức mà tiếp cận Lục Lâm, còn định giở thủ đoạn bẩn thỉu bỏ t.h.u.ố.c để ép ở bên .
đáp án thật sự thì chẳng ai .
Lục Lâm = bậc thầy giả vờ.
Suy nghĩ kéo về hiện thực, Tô Ngôn vốn tưởng kẻ điên Lục Lâm câu trả lời của sẽ vui vẻ, nhưng đầu , phát hiện đối phương mặt vô cảm.
“Đáp ứng cái gì?”
Lục Lâm cố ý hỏi.
Đôi môi hồng nhạt của Tô Ngôn suýt nữa vì c.ắ.n quá mạnh mà bật máu. Hai bạn cùng phòng đối thoại thì càng tò mò sang, chẳng lẽ Lục Lâm cố ý làm khó ?
Cốt truyện ngược bắt đầu .
Cửa “phanh” một tiếng đóng .
Lục Lâm nhàn nhạt mở miệng: “Gió lớn quá.”
Tô Ngôn: “……” Gió nào chứ?
Đôi mắt xinh của Tô Ngôn chớp, từ xuống đ.á.n.h giá một lượt, cuối cùng mới khép chặt đùi . Trên làn da trắng nõn nhanh chóng xuất hiện một vệt đỏ, chỉ cảm giác đau đớn mới thể che lấp sự hổ.
Tô Ngôn tiếp tục ngượng ngùng : “Tôi đồng ý với chuyện .”
Lục Lâm nhướng mày: “Chuyện nào?”
Hai bạn cùng phòng: “!”
Ánh mắt bọn họ như những lưỡi d.a.o sắc bén, từng chút một c.h.é.m thẳng mặt Tô Ngôn.
Quá mất mặt.
“Ở bên .” Tô Ngôn ngoài mặt vẫn thản nhiên, nhưng trong lòng hổ, quẫn bách, bực bội, đủ loại cảm xúc lộn xộn cuộn lên cùng lúc.
Lúc Lục Lâm mới bật , chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngón trỏ. Trong đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch chẳng chút cảm xúc nào.
Hắn Tô Ngôn, mà ngẩng đầu sang hai bạn cùng phòng: “Tuyên bố một chút, Tô Ngôn là bạn trai của .”
Lời tràn đầy ý , quả thật là nụ chân chính.
Tô Ngôn: “……”
Thôi, coi như dạy chó.
Lúc Trần Húc Bạch vẫn còn trần trụi nửa , kinh ngạc mở to mắt, miệng há hốc, tiếng điều hòa vang lên càng thêm chói tai.
Cuối cùng, chậm rãi đầu Tống Tinh Du, sang Tô Ngôn cùng Lục Lâm: “Các là gay!?”
Tô Ngôn cảm giác như sống bằng c.h.ế.t, thế gian hết thảy đều chẳng còn liên quan đến .
Đồ ăn ngon cũng , gia đình cũng , bạn bè cũng .
Cậu cầm lấy quả táo bàn c.ắ.n một ngụm, đôi đồng t.ử màu hổ phách xinh chứa chút cảm xúc nào, nhàn nhạt trả lời: “Ừm, bọn tớ là gay.”
Trần Húc Bạch dính đến bát quái liền lập tức hùng hổ khí thế, dường như quên mất cảm giác sợ hãi Lục Lâm khi .
Từ lúc cửa đến giờ, ánh mắt Lục Lâm vẫn luôn dán chặt phần da thịt trần trụi của Trần Húc Bạch, cuối cùng mới lạnh giọng nhắc nhở: “Tôi hy vọng trong ký túc xá kẻ thích khoe .”
Trần Húc Bạch lập tức nhớ vì bản sợ hãi Lục Lâm.
Bầu khí giữa ba hỗn loạn giữa quỷ dị và buồn , nhưng một bên là Tống Tinh Du cảm thấy như .
Sắc mặt từ nãy đến giờ trắng bệch thêm mấy phần. Cuối cùng, từ giọng của Tô Ngôn, đoán đối phương là cưỡng bách, liền lấy hết can đảm mở miệng: “Mạch Mạch, ép buộc đúng ?”
Tô Ngôn sững sờ, đặt quả táo trong tay lên bàn, lấy khăn giấy ướt lau vết nước sốt. Trong lòng dấy lên nghi hoặc, Tống Tinh Du vì nhũ danh của ?
“Mạch Mạch” là cái tên gọi khi còn nhỏ tự đặt cho . Lớn lên cảm thấy chút ấu trĩ, cho phép ai gọi như nữa.
Vậy thì, Tống Tinh Du làm ? Bọn họ từng quen ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-5.html.]
Cậu vốn định mở miệng trả lời, nhưng tiếng ghế kéo chói tai xen ngang.
Nỗi băn khoăn tạm thời ép xuống trong lòng.
Lục Lâm nhướng mày, lạnh: “Tống Tinh Du, vết thương tay khỏi là lành?”
Hắn gằn từng chữ: “Cậu chắc cũng quen với cái trò tiện tay gây chuyện .”
Giọng trong trẻo dễ của thiếu niên, rơi tai khác mang theo khí lạnh khiến sởn gáy.
Lúc Tô Ngôn mới chú ý đến bàn tay quấn băng gạc của Tống Tinh Du. Tống Tinh Du cũng nhận ánh mắt , lặng lẽ giấu bàn tay phía .
“Tống Tinh Du, tái giá, giờ ở Tạ gia chẳng gian để sinh tồn, con của kẻ khác cũng thể chà đạp đầu, cái cảm giác đó thế nào?”
Lục Lâm lười nhác ghế, giọng điệu điệu bình thường giống như đang chuyện nhà.
“Tôi thật sự đồng tình với .”
Ý ngoài lời: sống thì đừng chọc .
Tô Ngôn nghẹn lời. Cậu hiểu trong đầu Lục Lâm rốt cuộc chứa cái gì, suốt ngày chỉ uy hiếp, chẳng gì khác.
Cậu lạnh lùng hỏi: “Vết thương tay là gây ?”
Giờ phút , Tô Ngôn rõ. Dù hai dính dáng đến mức , ngoài c.h.ế.t thì vẫn là c.h.ế.t. Vậy cũng kéo Lục Lâm cùng c.h.ế.t chung.
Lục Lâm cong môi, hạ mắt xuống, giọng lạnh thấm tận xương cốt Tô Ngôn: “Là làm. Em hỏi đau ?”
Tô Ngôn nhớ đến ngày khai giảng, lúc Tống Tinh Du cẩn thận va tay . Chẳng lẽ nguyên nhân là chuyện đó?
“Huống hồ cũng chẳng dùng nhiều lực.”
Lục Lâm xoay xoay món đồ nhỏ trong tay, giọng điệu khinh miệt: “Em định giúp thế nào?”
Tô Ngôn âm thầm hiệu cho Tống Tinh Du rời , nhưng hề .
Cuối cùng, Tô Ngôn cũng đáp Lục Lâm. Cậu loại bệnh tâm thần , càng để ý đến thì càng hăng hái.
Chỉ thể thuận theo.
Cậu chậm rãi bước gần, cuối cùng cúi , kề sát bên tai Lục Lâm. Khoảng cách gần đến mức thể ngửi thấy mùi sữa tắm ở cổ đối phương.
Hình như… còn cùng loại với của .
Quả thật, biến thái.
Lục Lâm nhíu mày nghi hoặc, đang “em giúp ”, liền Tô Ngôn bật , ghé sát tai thấp giọng gọi một từ.
Khuôn mặt Lục Lâm lập tức đỏ bừng, đến mức ngây tại chỗ.
Tô Ngôn xong nhanh chóng lui , ngờ con Lục Lâm ngây thơ đến thế, chỉ cần gọi một tiếng “chồng” liền lập tức ngốc.
Kế hoạch lẽ thể đổi một chút. Nếu khiến Lục Lâm đầu làm t.ử tế, thì lẽ bản cũng cần c.h.ế.t nữa.
……
Tô Ngôn vốn tưởng rằng khi ở bên , Lục Lâm sẽ ép buộc làm các loại hành động mật. ngờ mấy ngày liền đều xin nghỉ, đến trường.
Điều cho Tô Ngôn một thở.
Thậm chí còn lên mạng tìm một đống “cẩm nang gay luyến ái”, bởi luôn ảo giác rằng cho dù đồng ý, Lục Lâm cũng sẽ lột sạch ném lên giường.
Rất nhanh, một tuần trôi qua. Mấy bạn từ thời cấp ba rủ chơi.
Vừa thấy địa chỉ là quán bar, Tô Ngôn vốn . đám bạn quấn lấy năn nỉ, cuối cùng vẫn ép đồng ý.
Tô Ngôn vốn thuộc tính cách mê chơi, thời gian gần như bó buộc .
Rất nhanh đến cửa quán bar. Không hiểu luôn một loại cảm giác kỳ quái, như thể trong bóng tối đang chằm chằm .
Có lẽ là do Lục Lâm để bóng ma. Dù mấy ngày nay xin nghỉ, thể nào cảm giác . Chẳng lẽ là nháo quỷ?
thật sự khi xuống, mới phát hiện bản chẳng tâm trạng gì. Quãng thời gian quá mệt mỏi, tinh thần luôn trong trạng thái căng thẳng.
Tô Ngôn nhắm mắt, nhẹ nhàng dựa đầu lên tường. Mày thường xuyên nhói đau, nhịn đưa tay xoa giữa trán.
Trên bàn rượu bày đầy, trừ , đều hứng thú tràn trề.
Tiếng nhạc DJ trong quán bar ầm ĩ dứt bên tai, mùi t.h.u.ố.c lá, rượu và nước hoa hòa trộn, trở thành một loại mùi hôi khó ngửi, kích thích giác quan đến khó chịu.
Tô Ngôn suýt chút nữa nhịn che mũi. Giản Lâm vẫn luôn quan sát thần sắc uể oải của .
Một nửa bàn quen . Giờ phút cũng chẳng gượng ép bản gắng sức xã giao, chỉ thể yên lặng một bên.
Cậu còn cẩn thận vuốt tóc thành kiểu đầu quả táo, ngoan ngoãn đến cực điểm.
Bởi vì dạo thời tiết lạnh, thiếu niên đơn giản mặc áo hoodie màu đen. Nước da càng thêm trắng nõn, đôi môi hồng nhạt vì mệt mỏi mà tái. Ngẫu nhiên mở miệng chuyện, giọng điệu cũng trong trẻo dễ lạ thường.
“Cậu đeo khuyên tai ?” Không ai hỏi một câu.
Tô Ngôn hé môi, khẽ đáp: “Ừm.”
Trên vành tai là chiếc khuyên giống hệt của Lục Lâm, chính là mấy ngày ép buộc đeo.
Chiếc khuyên khiến vẻ ngoan ngoãn của lộ thêm vài phần phản nghịch.
“Cậu yêu ?”
Nghe câu hỏi , Tô Ngôn thoáng cụp mắt, sớm chẳng nên đến đây.
Không vì , ngay đó cảm giác một ánh mắt nặng nề như thực chất dừng chính xác ở cổ .
Một loại nguy hiểm từng bước áp sát, giống như mãnh thú đang chằm chằm con thỏ nhỏ chút sức phản kháng, chỉ chờ thời cơ xé nát.
Tô Ngôn đem câu hỏi nuốt xuống, cuối cùng cố ý mỉm trả lời: “Có bạn trai , thì ?”
Nói xong, cố tình nghiêng đầu, xuyên qua đám về phía xa.
Nhìn thấy , bạn trai.