Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:01:30
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

edit: Wng

-

“Tớ, ... thôi bỏ ,” Kỳ Niên lắp bắp , “Cậu , giống như đang gây chuyện.”

Khi chuyện, ánh mắt dám về nơi khác, tóc mái ướt đẫm, gương mặt ngày thường vẫn tươi giờ phút tái nhợt, vô lực.

Tô Ngôn khẽ nhíu mày, hiểu nổi những lời của Kỳ Niên ý gì, chỉ thể cố nén nghi hoặc, trêu chọc : “Vội vàng WC hả.”

Lúc mới phát hiện chiếc cặp mà Kỳ Niên vẫn coi như bảo bối thấy , nhướng mày hỏi: “Cặp của ?”

“Không thường xuyên cần sống cũng giữ cái cặp đó ?”

Kỳ Niên thấy Tô Ngôn còn tâm tư giỡn, tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Bây giờ chuyện cái cặp!”

Trong khu trò chơi điện tử, âm nhạc ầm ĩ đinh tai nhức óc, cộng thêm tiếng của qua đường đang chơi game, lúc tất cả khiến Kỳ Niên cảm thấy hoảng hãi.

Anh đang ẩn ở góc tối nào, dùng ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc chằm chằm hai .

Chỉ chuyện bao lâu, Kỳ Niên liền mở miệng: “Dù mau trở về thôi.”

Anh kéo cánh tay Tô Ngôn, cùng nhanh chóng rời , đúng lúc đó di động trong túi rung điên cuồng, âm thanh chấn động như bùa đòi mạng, từng nhịp từng nhịp đ.á.n.h mạnh tim .

Tô Ngôn giật đến loạng choạng một bước, hiểu Kỳ Niên phát điên gì, nhưng vẫn nhẫn nhịn chỉ túi quần : “Điện thoại kêu kìa.”

Kỳ Niên đưa tay lấy di động nắm chặt trong tay, nhưng thấy tin nhắn, trong nháy mắt đồng t.ử bỗng trợn lớn, mồ hôi mỏng rịn mặt, trong đầu lập tức hiện cảnh tượng .

Chiếc điện thoại suýt nữa rơi xuống đất vì còn chút sức lực nào.

Tô Ngôn thấy cứ im lặng , chút tức giận, chỉ thể kéo mạnh Kỳ Niên trong khu trò chơi điện tử, tùy tiện kéo ghế ở góc xuống: “Cậu , rốt cuộc xảy chuyện gì?”

Kỳ Niên miễn cưỡng điều chỉnh tâm tình, cúi đầu, trong mắt mang theo vài phần phẫn nộ, nhưng cuối cùng chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cậu cũng mà, tớ WC thường lâu.”

“Bởi vì tớ còn sửa sang kiểu tóc, bôi thêm chút kem chống nắng. Tớ giống trời sinh trắng như , tớ chỉ thể ở phía cố gắng thôi.”

“Dù tớ ngày thường vốn tinh xảo……”

Tô Ngôn: “......”

Cậu ngắt lời: “Có thể trọng điểm ? Mỗi chuyện đều lôi một đống vô nghĩa mở đầu, tớ tới giảng bài dưỡng da chắc?”

Kỳ Niên: “Được .”

Hồi ức.

Lúc , Kỳ Niên cầm di động trong lòng còn âm thầm oán giận ai đó chuyện kiểu tóc, tới WC.

Đến nơi mới phát hiện quên tháo cặp xuống, trong buồng vệ sinh móc treo, vì quá tin tưởng sự an xung quanh nên đặt cặp góc sạch nhất bồn rửa tay.

Anh WC cũng quá lâu, nhiều nhất mười phút.

Ngay khoảnh khắc đẩy cửa , liền ngửi thấy một mùi tanh nồng đặc quánh tràn ngập khắp WC, suýt chút nữa nôn khan tại chỗ.

Cho đến khi ngón tay chạm chiếc ba lô, hô hấp cứng , cái ba lô vốn rỗng tuếch bỗng nhét đầy…

Một con thỏ c.h.ế.t.

Thậm chí còn một con d.a.o đẫm m.á.u cắm trong đó.

Chuyện vẫn kết thúc. Điện thoại trong túi rung dữ dội, như vỡ tung, tin nhắn liên tiếp tràn về, đến vài trăm cái.

【 Tránh xa Tô Ngôn một chút. 】

【 Tránh xa Tô Ngôn một chút. 】

......

【 Cậu chạm

【 Cậu đụng tới

......

Vốn dĩ Kỳ Niên nhát gan, thấy một loạt tin nhắn , việc hét toáng lên là cảm tạ trời đất.

Anh run rẩy c.ắ.n môi, trong mắt tràn ngập sợ hãi, cuối cùng dùng ngón tay tê dại gỡ chiếc kẹp tóc đầu con thỏ, gắn bộ lông bê bết m.á.u của nó…

Đi thôi, thỏ con.

Sau đó mới với gương mặt tái nhợt tìm Tô Ngôn.

Ngón tay Kỳ Niên siết chặt, móng tay suýt nữa bấm thịt. Mỗi khi nhớ hình ảnh m.á.u me , cùng với những tin nhắn dồn dập uy hiếp, liền cảm thấy cả lạnh lẽo.

“Vậy ném luôn cái cặp ?” Đồng t.ử màu hổ phách của Tô Ngôn phản chiếu gương mặt tái nhợt của Kỳ Niên, nhưng lời khiến Kỳ Niên nghẹn họng.

“Cậu càng quan tâm đến cái cặp ?” Kỳ Niên làm cho nổi, tâm tình cũng thoáng hơn, cái cảm giác lạnh lẽo biến mất dấu vết, dường như về nhân gian.

Trong mắt Tô Ngôn thoáng qua ngàn vạn cảm xúc, nhưng chỉ ném một câu chẳng , thêm nữa. Cậu cầm điện thoại, mở khóa, ấn khung chat, gọi video.

Kỳ Niên đột nhiên gọi video làm gì, chỉ thể ngơ ngác .

Video nhanh kết nối.

Đối phương dường như vẫn luôn chờ đợi, hiện lên trong khung hình là mái tóc bạc chói mắt, kết hợp cùng đôi mắt đào hoa, đến mức cực kỳ mê hoặc lòng .

Tô Ngôn gõ ngón tay từng nhịp xuống mặt bàn, đôi mắt xinh chẳng hề mang theo ý , thản nhiên hỏi: “Cậu ở ?”

Một lúc , Lục Lâm cong môi, khẽ đầy vẻ bất cần: “Thẩm vấn ? Tôi sẵn lòng.”

Giọng thiếu niên mang theo nụ mê hoặc, Tô Ngôn phí lời với kẻ điên , hỏi thêm một câu: “Cậu ở ?”

Kỳ Niên vẫn là đầu tiên thấy Tô Ngôn với gương mặt lạnh lùng.

Diện mạo Tô Ngôn vốn thuộc kiểu sắc bén, khó phân biệt trai theo cách ôn nhu lãnh khốc, lúc thì vô cùng mê hoặc lòng , tính cách lạc quan, ngoan ngoãn.

Video đối diện, rốt cuộc là ai mà còn thể chọc tức một tính tình như ?

Kỳ Niên mặt đầy tám chữ “ quên hết sự việc trải qua”.

Lục Lâm bật khẽ, giơ điện thoại lên cho Tô Ngôn thấy rõ cảnh xung quanh, đúng là ký túc xá.

“Ở ký túc xá.”

“Chẳng lẽ tưởng tớ—”

Tô Ngôn lập tức cắt đứt cuộc trò chuyện, khi ngẩng đầu sang Kỳ Niên mới phát hiện đang tròn mắt chằm chằm , ánh mắt ngập tràn “sửng sốt đến ngây ”.

Tựa như đang : “Cậu… yêu đương?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-4.html.]

“Không chứ, tớ t.h.ả.m hại như , còn phát cẩu lương?!

Còn nữa, bạn trai trai thế, chỗ nào tìm ?”

“Cậu cho rằng tớ là gay?” Tô Ngôn nhàn nhạt mở miệng, nhưng lời chẳng hề bình tĩnh.

“Không vẫn luôn ? Nếu trong cung cấm chuyện yêu đương, tớ chắc chắn giống Giản Lâm mà thích .”

Kỳ Niên vô thức đưa tay lên má Tô Ngôn, định chạm nhưng nhớ tới chuỗi tin nhắn uy h.i.ế.p , chỉ thể run run thu tay về.

Tô Ngôn: “……”

Cậu nghẹn lời, chỉ thể dùng ánh mắt như kẻ ngốc về phía Kỳ Niên.

Xem đối phương cũng thực sự dọa sợ, đời sống của ngốc t.ử vốn đơn thuần đến .

Cậu mặc kệ, trong đầu giờ phút đầy ắp nghi vấn. Nếu Lục Lâm, sẽ là ai?

Chỉ một giây suy nghĩ, liền chắc chắn kết luận, tất cả đều do Lục Lâm sắp xếp.

Ngón tay thon dài, trắng nõn của Tô Ngôn siết chặt vạt áo, đến khi quần áo nhăn nhúm mới buông .

Cho dù lúc đầy tức giận, vẫn thể làm gì Lục Lâm.

Thủ đoạn của Lục Lâm, từ trong sách cho đến hiện tại, từng đổi.

Đe dọa, uy hiếp, cưỡng bức, nụ hờ hững nhưng từng bước tiến gần, đưa chiếc bẫy tỉ mỉ giăng , đối phương vì sợ hãi mà hoảng loạn……

Mỗi tức giận đến cực điểm, Tô Ngôn thường thở nổi, chỉ thể ôm n.g.ự.c thở dốc dồn dập. Cảnh tượng khiến Kỳ Niên ở bên cạnh sợ hãi, vội vàng giúp thuận khí.

Tô Ngôn hất tay , đôi mắt xinh như phủ một tầng nước: “Không việc gì.”

Cậu liên lụy Kỳ Niên, cũng thể đảm bảo an cho .

Cậu nghĩ kỹ làm thế nào.

Sau khi rời khu trò chơi trở về thì cũng đến giờ cơm chiều.

Kỳ Niên vốn đặt sẵn nhà hàng, cuối cùng chỉ thể theo Tô Ngôn mà hủy bỏ.

Ngồi xe, mang theo tâm trạng phức tạp, vận mệnh của rốt cuộc thể đổi .

Trong nguyên tác, vốn cùng Lục Lâm ở bên một thời gian, đó chia tay, nhân vật chính công thụ lấy đủ loại lý do để ngược.

Muốn hỏi nguyên nhân? Cậu cũng , vì nó vô lý đến mức chẳng hiểu nổi.

Ai một bộ ngược văn ngốc nghếch như chứ.

Hiện tại quá nhiều yêu thương, nếu là kiếp , lẽ cũng chẳng còn điều gì để lưu luyến.

giờ đây, sống, ở bên cha , tương lai tận hiếu với họ, cũng bạn bè thiết bên cạnh trưởng thành, lập gia đình.

Cậu c.h.ế.t.

Thế nhưng, nếu ở bên Lục Lâm, thì những lời uy h.i.ế.p sẽ lan đến cả những xung quanh. Lựa chọn thế nào, trong lòng đáp án.

Trong mắt lúc hỗn loạn vô cảm xúc, sợ hãi, lo âu, tức giận.

*

Nghĩ , cửa ký túc xá cũng tới. Chìa khóa cắm ổ, tiếng động bên trong lập tức truyền tai câhj.

“Mẹ nó, đây là trò gì thế ?”

Giọng của Trần Húc Bạch vốn tùy tiện, nay lẫn thêm vài phần hoảng hốt.

Mãi đến khi Tô Ngôn bước mới khiến phân tâm.

Trước mắt Tô Ngôn tối sầm , chỉ thấy trong tay Trần Húc Bạch là một cánh tay giả làm thủ công, tẩy rửa sạch sẽ, trông vô cùng thật.

Ngữ khí lúc miễn bàn bao nhiêu khoa trương, ừm, khoa trương đến mức cũng thấy bình thường.

“Tô Ngôn, đây là của ?” Trần Húc Bạch hẳn tắm xong, khăn tắm quấn chặt quanh eo, hình rắn chắc. “Tớ mới hỏi Tống Tinh Du, của . Sao thích loại ……?”

Trần Húc Bạch ngập ngừng một chút: “Cái dùng để chỉnh cổ ?”

Ngoài tác dụng chỉnh cổ , thật sự thể tưởng tượng nổi công dụng khác của cánh tay giả .

Tô Ngôn tùy tiện đặt chìa khóa lên bàn, ánh mắt liếc sang mép giường của Lục Lâm, miệng buông một câu: “Dùng để làm gối đầu.”

Trần Húc Bạch: “……”

“Ờ ờ, , .”

Cậu vội đặt cánh tay giả chỗ cũ.

Tô Ngôn dùng giấy gói , tùy tay ném ngăn kéo, mặc kệ việc chính thể dọa một phen khi mở .

“Lục Lâm lúc nào ?” Tô Ngôn xuống, ánh mắt mang theo chút bực bội.

Trần Húc Bạch cởi trần nửa , phô bày cơ bắp rắn chắc, lúc đang cúi đầu tìm máy sấy tóc.

Nghe , ngẩng đầu nghi hoặc: “A, lâu thì cũng . Không tin hỏi Tống Tinh Du. Hai bọn tớ còn tưởng rằng các hẹn hò cơ.”

Câu mang đầy ẩn ý.

Ở chỗ bồn rửa mặt, Tống Tinh Du đang giặt quần áo.

Cậu tiết kiệm, cái gì thể tự làm thì tốn tiền. Máy giặt trường dùng một tốn mấy đồng, còn bằng tự giặt bằng tay.

Đột ngột lôi câu chuyện, Tống Tinh Du đầu Tô Ngôn. Không hiểu vì , trong ánh mắt khiến Tô Ngôn cảm nhận một tia “oán hận”.

“Ừ, đúng .”

Tô Ngôn cùng Trần Húc Bạch chỉ cho là Tống Tinh Du tham gia đề tài .

“Vẫn trở về .”

Tô Ngôn như đang tìm tòi, tầm mắt chậm rãi dừng ở mép giường của Lục Lâm, giọng điệu còn nhiều ngạc nhiên tức giận như tưởng tượng.

Đối với những việc liên quan đến Lục Lâm, chẳng còn chấn kinh nữa.

“Chưa thấy trở .”

Trần Húc Bạch tìm máy sấy, ấn nút, tiếng gió “vù vù” lập tức lấp đầy cả ký túc xá.

Tô Ngôn thoáng sững sờ, luôn cảm giác ánh mắt đang dán chặt lên , thể chỉ là ảo giác thôi.

Cửa phòng nhẹ nhàng đẩy .

Lục Lâm chậm rãi bước , nghiêng đầu, tai lóe lên ánh sáng của khuyên tai, đôi mắt đào hoa ẩn chứa ý : “Cao Ngất, đang tìm tớ ?”

Loading...