Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 30.2

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:27:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm quyết định mở tiệm bánh ngọt, Tô Ngôn bắt đầu tự thử làm, nếm thử vài món tự sáng tạo.

Cậu hứng thú bừng bừng cho Lục Lâm quyết định , Lục Lâm thì tỏ vẻ hai tay ủng hộ.

dường như tự bản là một “sát thủ nhà bếp”, thật sự thích hợp làm bất kỳ món gì tính thử thách.

Từ lúc bắt đầu đ.á.n.h bơ, Tô Ngôn loay hoay đến nửa đêm mới thành chiếc bánh kem đầu tiên trong đời.

Cậu cong mắt , nâng bánh kem đưa tới mặt Lục Lâm. Ai ngờ Lục Lâm nhíu mày, vẻ mặt kinh hãi, như dám tin, nhưng vẫn hỏi thành lời: “Cao Ngất, em từng Mỹ ?”

Tô Ngôn đáp, “Em tiền như , nước ngoài thì gì mà ngạc nhiên.” Cậu chỉ định đùa, ngờ Lục Lâm nghiêm túc.

“Em tới tìm .”

Tô Ngôn im lặng một lát, gật đầu.

“Vậy ăn bánh kem em làm?” Đó là điều Tô Ngôn hỏi bấy lâu.

Lục Lâm nhớ khi đó, “Tôi tưởng ai đó hạ độc .”

Lời nghiêm túc đến mức Tô Ngôn đùa thật.

Không oan uổng , bởi chiếc bánh kem thật sự trông kỳ quái đến mức nếu tờ giấy ghi chữ bánh kem, Lục Lâm hẳn cho rằng ai đó vứt đống bơ cửa.

Nghĩ còn thấy giống như cố tình hạ độc , chỉ là quá rõ ràng, chẳng khác nào thẳng “Trong độc” lên mặt bánh!

Tô Ngôn bĩu môi, cố ý làm bộ giận, mạnh tay đặt cái bánh xuống bàn, lớn tiếng: “Em làm nữa!”

Cậu bỏ về phòng, chờ mãi thấy Lục Lâm tới dỗ. Đến khi ngoài thì thấy Lục Lâm đang nhét bánh kem miệng.

Từ đó mấy ngày liền, Tô Ngôn dám làm bánh kem nữa.

*

Lục Lâm d.ụ.c vọng chiếm hữu ngày càng mạnh. Chỉ cần nam sinh nào vô tình chạm tay Tô Ngôn, lập tức biến thành khối băng, lạnh mặt đến mức khiến cấp trong công ty run rẩy, sợ lỡ lời chọc giận “đại Phật” .

Cách trả thù của ấu trĩ, khi thì c.ắ.n xương quai xanh lưu dấu, khi thì giường Tô Ngôn cũng ngừng .

Ý !

cũng là “ngoài lạnh trong nóng”, mặt lạnh mà giặt quần lót, một bộ dáng nghiêm túc hỏi: “Em ăn gì, nấu cho.”

*

Hôm nọ, Tô Ngôn ngậm kẹo que vô tình lướt thấy một video liên quan tới “kẹo hôn”.

Cậu nổi hứng trêu, viên kẹo trong tay, về phía Lục Lâm đang ở phòng bếp nghiên cứu món ngọt mới cho .

Mùi ngọt của kẹo lan nơi chóp mũi, Tô Ngôn quệt kẹo như son môi lên môi , chạy tới : “Anh nếm thử xem em vị gì?”

Lục Lâm một tay cầm dâu tây, một tay cầm thìa bơ, hiểu hàm ý.

Trong lúc còn do dự, Tô Ngôn kiễng chân hôn lên, môi cọ môi, mắt cong ý : “Thế nào?”

“Vị gì?”

Lục Lâm nhét luôn dâu tây miệng Tô Ngôn, như thật sự đang nghiêm túc suy nghĩ: “Để nghĩ ……”

Suy nghĩ càng lúc càng xa, Tô Ngôn đỏ mặt, vội vã vỗ mạnh vai : “Trong đầu chỉ cái ?”

Lục Lâm nghiêm túc giải thích: “Còn em, công ty, cha em, tiệm bánh ngọt của em. Mấy thứ chỉ là gia vị cuộc sống thôi.”

Tô Ngôn: “……” Ờ.

“Hơn nữa, em hành vi phạm pháp ?” Lục Lâm ôm vai , vẻ nghiêm trang, “Thí phu.”

Tô Ngôn: “……” Ờ.

Khi lướt vòng bạn bè, thấy đăng ảnh yêu, Tô Ngôn chợt nhớ và Lục Lâm chụp ảnh chung quá ít.

Cậu chạy bếp, giơ điện thoại, rắc một tấm.

Lục Lâm sững sờ màn hình, trong khi bên cạnh Tô Ngôn làm mặt ngây thơ, ngón tay chọc má, bày dáng ngoan ngoãn.

Vài ngày , tấm ảnh chung đó đặt trong phòng ngủ chính của hai .

*

Lại là một mùa hè, mỗi Tô Ngôn cửa đều trải qua kiểm tra của Lục Lâm. Cái quy củ cho mặc quần đùi kéo dài đến tận bây giờ.

Tô Ngôn bất mãn kháng nghị: “Em chỉ mặc quần đùi thôi, cũng sẽ ai thích em .”

Lục Lâm nhíu mày, duỗi tay điểm trán : “Không .”

Tô Ngôn chỉ thể mặc quần dài xuyên qua sóng nhiệt, mà Lục Lâm thì cảm tạ chính đang sống trong thời đại điều hòa phát triển.

Nếu đặt ở cổ đại, chính sớm nóng c.h.ế.t, hơn nữa còn gán thêm “tội khi quân”. Xét , bản cũng coi như ân nhân cứu mạng của Lục Lâm.

buổi tối, Tô Ngôn vẫn nhịn .

Lục Lâm lúc đang ở thư phòng làm việc, đang nghĩ gì mà ngẩn máy tính.

Tô Ngôn nhẹ nhàng bước , đóng cửa , xuống cạnh , im lặng bầu bạn.

Cậu làm vẻ trầm tĩnh, nhưng bao lâu chống cằm, buồn chán mà gà gật.

Lục Lâm xoa xoa gương mặt mệt mỏi, khẽ , chủ động hỏi: “Có chuyện gì cầu xin ?”

“Anh làm ?” Cậu chút kinh ngạc.

Lục Lâm: “Trước em bao giờ tự nguyện bước gian phòng .”

“Chồng , em thật, em cảm thấy quần đùi là thứ thể thiếu mùa hè. Anh em nóng thế nào ?”

“Cảm giác như lửa đang nướng ngay đùi .” Ngữ khí của Tô Ngôn nghiêm túc đến buồn .

Lục Lâm vẫn mỉm , nhưng giọng thì lạnh lùng: “Không thể , bảo bối.”

Tô Ngôn hài lòng với câu trả lời đó, trong bóng tối thẳng mắt Lục Lâm: “Vì chứ? Vì , vì em đều gọi là chồng mà vẫn chịu?”

Lục Lâm về với màn hình máy tính, để ý đến đang vô cớ gây sự. Chóp mũi thoáng ngửi thấy hương cam nhàn nhạt, là Tô Ngôn kéo gần cách.

Cậu dứt khoát hôn xuống, đôi mắt sáng rực, âm cuối kéo dài: “Thật sự ?”

Lục Lâm trong lúc đáp nụ hôn, vẫn bình tĩnh : “Không .”

Cuối cùng, Tô Ngôn tức đến hộc máu, giận dữ đóng sầm cửa: “Chẳng lẽ em cả đời mặc quần đùi ?”

Trở giường, híp mắt chợp mắt. Vốn quen chờ Lục Lâm làm xong việc trở về ôm , nhưng vì giận dỗi như học sinh tiểu học, đành đó nửa thức nửa ngủ.

Chờ nổi cơn buồn ngủ, ngủ sâu từ lúc nào.

Sáng hôm , Lục Lâm đến công ty họp sớm. Khi Tô Ngôn tỉnh , bên cạnh chỉ còn lạnh và hương bữa sáng phảng phất.

Cơn giận tối qua tiêu tan ít nhiều, nhưng khi dậy, thấy giường xếp ngay ngắn mấy chục chiếc quần đùi với đủ kiểu dáng, nhãn hiệu khác .

Lục Lâm, thật sự là quá .

Đây là ý nghĩ đầu tiên trong lòng Tô Ngôn.

*

Ngày nọ, Trần Húc Bạch gọi điện thoại tới, giọng điệu hời hợt vang trong ống :

“Quan hệ hòa thuận thì sai, nhưng kích thích mới là gia vị của cuộc sống.”

“Tớ tặng cho một món quà, coi như báo đáp Lục cứu công ty.”

“Trước treo máy , Vưu Lị gọi tớ.” Điện thoại tới nhanh mà cúp cũng nhanh.

Tô Ngôn buồn bực. Vì đưa lễ vật cho , mà là để báo đáp Lục Lâm?

Đến khi mở thùng hàng chuyển phát nhanh, tất cả nghi vấn đều tan biến.

Bên trong là một chiếc váy ngắn kèm thêm bộ tóc giả xoăn màu hạt dẻ, hợp rõ ràng chính là để làm “lễ vật” dâng cho Lục Lâm!

Thật sự cho rằng sẽ mặc thứ ? Một nam t.ử đường đường chính chính mặc váy, quả thực là đồi phong bại tục!

Lục Lâm tan tầm luôn về nhà đúng giờ, Tô Ngôn thường chờ trong nhà. Hôm nào tâm trạng , bàn còn bày một bữa cơm tối màu đen khó nhận nguyên liệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-30-2.html.]

Có thể là đầy rẫy bất ngờ.

hôm nay, trong nhà chẳng gì cả, đèn cũng tắt.

Lục Lâm cởi giày, tượng trưng gọi vài tiếng: “Cao Ngất? Không ở ?”

Theo tính tình của Tô Ngôn, lẽ là ngủ . khi mở cửa phòng, đập mắt là —

Tô Ngôn đang mặc thủy thủ phục, đội tóc giả xoăn màu hạt dẻ, giường ngủ quên.

Váy ngắn cuộn lên hai vòng, lộ cặp đùi trắng nõn mềm mịn, đó còn vương dấu c.ắ.n mờ ám, khiến liên tưởng miên man.

Làn da trắng như sứ lộ quá nửa, chỉ miễn cưỡng che những chỗ then chốt.

Lục Lâm xuống mép giường, nhéo nhéo má , gọi: “Cao Ngất.”

Tô Ngôn mơ màng mở mắt, chạm tầm mắt là nụ đầy ý vị của Lục Lâm, lập tức giật lùi . Nhớ tới đang mặc thế nào, tai đỏ bừng.

Ấp úng : “Anh… về ?”

“Ừ.”

Sau đêm đó, Tô Ngôn cả một đêm.

Cậu nhét chiếc váy sâu trong tủ quần áo, gọi điện mắng Trần Húc Bạch: “Cậu đưa cho tớ loại đồ vật nữa!”

“Ha ~ xem cũng hiệu quả đó chứ.” Giọng Trần Húc Bạch đầy ẩn ý.

Lúc Tô Ngôn mới phát hiện, tối qua chính rên khàn giọng.

“……”

*

Tô Ngôn nuôi một con cún nhỏ, đây vốn là mộng tưởng của từ lâu, nhưng Lục Lâm dường như đồng ý.

Dù ở bất kỳ , cũng tranh thủ cơ hội mà năn nỉ: “Anh trai, tặng cho em một con cún nhỏ ?”

Mỗi như , Lục Lâm chỉ ôm xuống, làm động tác “suỵt” hiệu im lặng.

Ngay cả giường, Tô Ngôn cũng nhõng nhẽo lóc: “Anh trai, thật sự tặng cho bảo bối Cao Ngất của một con cún nhỏ ?”

Lục Lâm vốn còn tâm tư tiếp tục, chỉ ôm dỗ: “Cao Ngất bảo bối vốn lười nhác, căn bản thể chăm cún nhỏ.”

Trong nhà, việc lớn nhỏ cơ bản đều do Lục Lâm gánh vác. Thứ nhất là Tô Ngôn lo lắng, thứ hai cũng vì Tô Ngôn quá bất cẩn.

“Em sẽ mà!” Tô Ngôn gối đầu lên Lục Lâm, giơ tay thề.

“Không . Kết quả cuối cùng nhất định vẫn là chăm.” Lục Lâm dứt khoát phủ quyết.

Chuyện cứ thế rơi ngõ cụt. đúng lúc , một chuyện đến như thể trời chiều lòng .

Trần Húc Bạch cùng bạn gái du lịch, định gửi chú ch.ó nhỏ trong nhà cho bệnh viện thú cưng trông hộ. Vưu Lị cực kỳ yên tâm, lo lắng cả chuyến cũng chẳng thả lỏng .

Trên mạng đầy rẫy ví dụ ch.ó mèo mắc bệnh vì gửi ở cửa hàng trông giữ thú cưng!

Cuối cùng, Trần Húc Bạch bèn lên nhóm bạn chung hỏi: “Có ai chịu nuôi giúp con Cà Ri mấy ngày ?”

Cà Ri chính là tên chú ch.ó giống Border Collie , vì Vưu Lị đặc biệt thích ăn cơm cà ri nên mới đặt tên .

Lúc , Tô Ngôn đang trong lòng Lục Lâm, thấy tin nhắn thì mắt sáng rực lên, lập tức sang .

Cậu tin chắc Lục Lâm cũng thấy tin nhắn. Nếu phản đối, tức là ngầm đồng ý.

【 sy: Tớ nuôi! (giơ tay) 】

【 Trần Trần: Được , đưa qua nhé. 】

Đôi tình lữ thu dọn hành lý, tối hôm đó liền lái xe mang theo Cà Ri cùng tất cả đồ dùng, thức ăn… đưa đến nhà.

Nghe chuông cửa, Tô Ngôn vui mừng đến mức miệng gần như khép , ngắn ngủi nhưng tràn đầy phấn khích, cuối cùng cũng cún nhỏ của riêng mấy ngày.

Sau lưng, giọng lạnh lùng của Lục Lâm vang lên: “Hai các cũng nhanh quá nhỉ.”

Hai kẻ ngốc chẳng ẩn ý, chỉ đáp: “Ha ha, đúng .”

Lục Lâm: “……”

Đêm đầu tiên về nhà, Cà Ri ở trong lồng kêu mãi dừng, ồn ào đến mức ai cũng nhức đầu. Tô Ngôn xổm lồng sắt, dỗ dành: “Hư, hư, đừng kêu nữa, ồn đến hàng xóm .”

Chú cún nhỏ ngơ ngác “chủ nhân mới”. Tô Ngôn cho rằng nó hiểu, âm thầm vui mừng.

Ai ngờ, Cà Ri bỗng tru lên càng dữ dội, làm choáng váng đến nỗi mắt tối sầm .

Lục Lâm khoanh tay đó, cảnh một một ch.ó : “Đừng ồn.”

Tô Ngôn trừng : “Anh cho rằng chỉ cần ‘đừng ồn’, nó sẽ ?”

Cà Ri lập tức im bặt.

Tô Ngôn kinh ngạc đến sững sờ.

Khí thế cho ai chối từ, lẽ chính quả thật mang cái khí chất “đều tới bắt nạt .

Ngày hôm , Tô Ngôn dậy sớm mang cà ri xuống cho ăn sáng, tuy rằng chỉ là bón một chút “cẩu lương”.

Tô Ngôn xổm mặt chú ch.ó con đang thở hổn hển ăn cơm, cảm thán : “Có lẽ tao chính là kiểu cha Trung Quốc tự cảm động thôi, rốt cuộc cà ri mày căn bản sẽ nhớ đến ân tình của tao.”

Lục Lâm đ.á.n.h răng ngang qua, thấy những lời liền đáng yêu đến mềm lòng.

Tô Ngôn còn cố ý xin nghỉ, ở bên chú ch.ó nhỏ, lẽ đây là vài ngày duy nhất trong đời một con chó.

Cậu tận tâm tận lực chăm sóc, để Lục Lâm bận lòng.

Ngày trả cà ri, tâm trạng Tô Ngôn chút sa sút. Ở chung mấy ngày, chung quy vẫn thể nảy sinh chút tình cảm.

Tuy rằng cà ri sáng sớm sủa ngừng khiến mất ngủ, tuy rằng ban đêm nó cũng sủa inh ỏi làm khó chợp mắt, tuy rằng cà ri nghịch ngợm c.ắ.n đồ linh tinh.

cảm giác tất cả chỉ còn là vài khuyết điểm nhỏ.

Lục Lâm lâu về nhà. Tô Ngôn cuộn trong chăn, lật xem cả ngàn tấm ảnh chụp cà ri.

“Cạch——”

Âm thanh cửa mở.

Giọng trong trẻo dễ của Lục Lâm chậm rãi vang lên. Hắn tới gần, nhét một chú ch.ó con trong chăn.

Tô Ngôn duỗi tay chạm bộ lông mềm xù, đôi mắt tràn đầy kinh hỉ, khóe miệng cong lên mãi hạ xuống: “Đây là Husky !”

Husky chính là giống ch.ó mà Tô Ngôn thích nhất.

Lục Lâm mỉm : “ .”

Tô Ngôn nhăn mũi hỏi: “Anh em lười ?”

“Chính là lười, nhưng bảo bảo Cao Ngất cũng xứng một chú ch.ó con đáng yêu giống em .”

Ừm… thêm một ngày cảm động.

Đại gia tò mò hỏi: Vậy Manh Manh ai chăm sóc đây?

Nói cho đáp án trong lòng , để đồng học Lục Lâm công bố nhé.

Mùa đông sợ lạnh, mùa hè sợ nóng.

Lục Lâm dậy sớm, Tô Ngôn đang ngủ say bên cạnh mà khẽ thở dài. Hắn lấy trong tủ quần áo một chiếc áo khoác gió màu đen, còn chuẩn cho Manh Manh một bộ phiên bản chó.

Thế là dắt Manh Manh ngoài chơi tuyết, cả mùa đông gần như đều như .

Tô Ngôn dám thẳng đôi mắt Lục Lâm: “Anh trai, em sẽ phụ trách bộ việc ăn uống sinh hoạt của Manh Manh, em sẽ dọn phân cho nó, để bẩn tay.”

“Được ?”

Tô Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Lâm, đôi mắt chớp liên tục, giọng nũng nịu khẩn cầu.

Lục Lâm gật đầu, coi như nhận thua.

Tuy rằng phần lớn việc dọn phân cuối cùng vẫn là làm.

Loading...