Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:25:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Ngôn ngơ ngác chằm chằm Lục Lâm nhắm chặt hai mắt, trong lòng dấy lên cảm xúc đau xót. Cậu khẽ đè vai , đẩy .
Lục Lâm khẽ run, nước mắt lặng lẽ chảy xuống, c.ắ.n răng chịu đựng phát tiếng. Cuối cùng Tô Ngôn dứt khoát nhảy xuống khỏi tủ giày, ngẩng đầu thẳng .
Trong lòng dâng chút tức giận, vì chuyện gì cũng chịu với ?
“Lục Lâm, thể nghĩ cách giúp .”
Tô Ngôn tự thấy bản chẳng gì, ít nhất thể cho một vòng ôm ấm áp.
Nghĩ đến đây, liền bất ngờ bước tới gần, ngẩng đầu, nhón chân, hai tay vòng qua cổ : “Cậu khó chịu thì .”
Trong lồng n.g.ự.c Lục Lâm đột nhiên thêm một , sững , đôi tay buông thõng hai bên, kịp phản ứng.
“Ôm chặt .”
Thanh âm kèm theo nụ gượng gạo vang lên bên tai, lúc Lục Lâm mới bừng tỉnh, gắt gao ôm lấy eo , mặt chôn nơi xương quai xanh Tô Ngôn. Tiếng nén chặt trong cổ họng rốt cuộc tràn .
Tô Ngôn chút luống cuống. Đây hình như là thứ hai thấy Lục Lâm .
Đợi Lục Lâm xong, Tô Ngôn mới nắm tay , kéo xuống ghế sofa, khẽ hỏi: “Cậu thể cho chuyện gì ?”
Cả Lục Lâm đều toát sự nản lòng. Khuôn mặt tuấn tú thường ngày lạnh lùng như nổ tung trời, giờ phút yếu ớt đến .
“Tôi nước ngoài.” Lục Lâm bình tĩnh , nhưng lời khiến Tô Ngôn chấn động vô cùng.
Cậu còn tưởng Lục Lâm cùng lắm cũng chỉ chuyển từ A Đại Hải Thị sang A Đại Kinh Thị, căn bản ngờ là vượt quốc gia!
“Khi nào? Ngày mai, tháng , sang năm?”
“Học trường nào?” Tô Ngôn nghiêng , nhíu mày . Chuyện lớn như tại với ? Chẳng lẽ xứng đáng ?
“Những cái đó cũng , tất cả đều do Lục Ngang quyết định.” Lục Lâm theo thói quen lấy hộp t.h.u.ố.c trong túi , lúc mới nhớ bản đang ở thời kỳ cai thuốc.
Tô Ngôn thấy cái tên quen thuộc , vô thức hỏi: “Là bởi vì ?”
Lục Lâm , nhưng trầm mặc là đáp án.
“Ông bệnh ? Chuyện gì cũng quản . Khi còn nhỏ, thiếu chút nữa c.h.ế.t cóng trong ngày tuyết lớn, ông khi đó chẳng quản.”
Lời thốt , cả hai đều sững sờ. Tô Ngôn thậm chí hiểu lỡ miệng .
Trong mắt Lục Lâm hiện lên một tia khiếp sợ, Tô Ngôn lẩm bẩm: “Không đúng... cảm giác như đang kể về bằng hữu thời thơ ấu của ... Là nhớ nhầm ? Vì như ...”
“Có thể cho em nhắc tới là ai ?”
“Có thể, thử nhớ .”
Hồi nhỏ, nhà hàng xóm cạnh nhà là đôi vợ chồng tiền nhưng chẳng thương yêu . Họ một đứa con gái, tên quên mất, quá xa .
Khi nhỏ hai chơi . Chỉ khi ở nhà , cô mới thể . Còn trở về nhà, vĩnh viễn chỉ đối mặt với mắng c.h.ử.i dứt.
Rõ ràng cô chẳng làm gì sai, nhưng cũng chẳng bao giờ biện giải cho .
Cô là một tóc ngắn, đôi mắt to tròn, thì thẹn thùng ngươi.
“Kêu Lục Tiểu Tuyết ?” Lần đầu tiên trong ngày, Lục Lâm bật , mắt đào hoa ướt át rốt cuộc lộ ý .
“Sao ?”
“Là em gái ?”
Đột nhiên đầu Tô Ngôn đau nhức kịch liệt, khống chế nổi mà tránh khỏi vòng ôm, xổm xuống đất, mặt chôn nơi đầu gối.
“Không đúng... Cậu căn bản em gái... Nguyên tác , là con một của Lục gia...” Tô Ngôn run giọng, đau đớn khiến lời cũng khó khăn.
Nụ Lục Lâm cứng đờ. Nhìn Tô Ngôn thống khổ như , xuống cạnh, nhẹ nhàng vỗ lưng, tận lực ôn nhu an ủi: “Ngoan nào, đừng nghĩ nữa. Không nghĩ thì sẽ đau.”
Hắn hận chính , tại hỏi nhiều như thế. Rõ ràng giữ nguyên hiện trạng là đủ . Là quá tham lam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-27.html.]
Tô Ngôn ngẩng lên, khuôn mặt nhỏ ướt đẫm nước mắt, hỏi: “Cậu chính là Lục Tiểu Tuyết ?”
“Chúng từ nhỏ quen ?”
“Tôi... cái gọi là xuyên thư, đúng ?”
Thanh âm run rẩy, như thể trong khoảnh khắc nghĩ thông tất cả. Bao gồm cả vì Lục Ngang từng : Lục Lâm cũng thật đủ thâm tình, hai ngươi rốt cuộc từ khi nào bên ?
Tô Ngôn thật sự hét lên. Lục Lâm ngược nên phản ứng thế nào, là nên may mắn, nên đau khổ?
Đau khổ, bởi vì sớm muộn gì hai cũng sẽ chia xa, một chịu khổ là đủ .
Tuy rằng hiểu Tô Ngôn “xuyên thư” là gì, nhưng vẫn lặng lẽ gật đầu.
“Vai chính nguyên tác là ? Chúng từ nhỏ cùng lớn lên, tất cả đều là vì Thẩm Dực Thần ...” Tô Ngôn chằm chằm mắt , sợ bỏ lỡ bất cứ tin tức nào.
“Tôi còn một câu hỏi.”
Khoảnh khắc ngắn ngủi vui mừng hối hận. Tô Ngôn nên nhớ tất cả. Tất cả thống khổ đều nên do một gánh.
“Tôi từng đoạt xá ?”
Lông mày Tô Ngôn nhăn chặt, lên thì chân tê dại, chỉ thể xuống sofa cạnh đó, chậm rãi : “Tôi thiếu ký ức năm mười lăm tuổi. Không chỉ thiếu hụt, mà thứ xung quanh cũng biến dạng ít nhiều. khi hỏi bên cạnh, họ đều bảo nghĩ nhiều. Lâu dần, cũng gần như quên mất.”
“Tôi dẫn em gặp một , em liền sẽ tất cả.”
“Lục Lâm, mà một chút cũng từng đổi.” Tô Ngôn ghế phụ, thấp giọng thốt lên.
So với , tỉnh táo hơn nhiều, còn quá hoảng loạn, chỉ bình tĩnh hơn.
Lục Lâm từ nhỏ đặc biệt cố chấp. Không chỉ cố chấp, còn ham chiếm hữu mạnh.
Hồi đó ở nhà trẻ, chơi trò nắm tay thành vòng tròn, giống như một buổi tiệc lửa trại.
Khuôn mặt nhỏ của tiểu Lục Lâm cau một đoàn, quy tắc thì vô cùng bất mãn, liền gạt Tô Ngôn: “Không chơi trò .”
“Bọn họ là ăn đậu hũ của đó.”
Tiểu Tô Ngôn hiểu hàm nghĩa, mắt sáng lên: “Tớ cũng thích ăn đậu hũ!”
Tiểu Lục Lâm xong, tự cho rằng phản bội, giận phừng phừng mấy ngày, thèm để ý Tô Ngôn.
Mãi tới hôm nọ, bạn học nhỏ từng nắm tay Tô Ngôn , trong hộp bút xuất hiện một con gián c.h.ế.t.
Đây cũng là nguyên nhân Tô Ngôn : “Lục Lâm, tính cách mà một chút cũng đổi.”
Lên cấp hai, ai cũng thể trêu Tô Ngôn. Vì một thanh mai trúc mã âm u, sẽ khiến bạn kết cục .
Ký ức dừng ở thời gian Lục Lâm báo tin, biến mất một năm.
Lên cấp ba, trong trí nhớ , Lục Lâm trực tiếp biến mất, mãi tới đại học mới xuất hiện.
Có thể bởi vì câu thuận miệng năm đó: lên đại học yêu đương kích thích chiếm hữu d.ụ.c của .
“Lục Lâm, vì đầu gặp , mặc váy công chúa?”
“Chẳng lẽ thích nữ trang?”
Tô Ngôn chằm chằm sườn mặt , càng hỏi càng cảm thấy khó thở, ký ức biến mất chen trở về.
Ngón tay thon dài của Lục Lâm gõ nhẹ lên tay lái, trong lời mang theo ý : “Lúc bảo mẫu lừa , thích con gái. Tôi mặc váy mặt bà, bà sẽ thích . Không ngờ bà thích con gái là bởi vì đó là đứa con của mối tình đầu.”
“Tức giận đến mức bà cầm cái ly ném , liền bỏ . Sau đó liền gặp em, đ.á.n.h động lòng thương hại của em.”
Môi Lục Lâm nơi c.ắ.n kết vảy, dẫu , Tô Ngôn vẫn thấy đau lòng.
Vết thương tuổi thơ sẽ theo cả đời. Chỉ Lục Lâm, kể mà chút để ý, tựa như chỉ để khác khỏi lo lắng. So với đau đớn, càng sợ ánh mắt đồng tình.
“Tôi còn từng em coi như em gái nhỏ để bảo hộ một đoạn thời gian. Tôi dám mở miệng , sợ em là con trai sẽ bỏ rơi .”
“Cho nên khai giảng , còn tưởng em sở thích đó nên mới mặc váy.”
Tô Ngôn còn nhiều, nhiều chuyện hỏi Lục Lâm.