Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:23:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Ngôn lời , chỉ ngơ ngác về phía Lục Lâm. Nước mắt chảy càng ngày càng nhiều, tiếng động mà thút thít. Cậu hiểu ý tứ trong lời của Lục Lâm.
Trong đầu một đoàn ký ức như cuộn rối, thế nào cũng nghĩ . Nhìn rõ, chạm cũng , chỉ còn nơi trái tim truyền đến một cơn đau âm ỉ.
Gió thổi qua gương mặt, dường như cuốn khí tức bi thương .
Lục Lâm vẫn giữ nụ , bóng dáng cùng dáng vẻ đầu gặp gỡ trùng hợp, nhưng lúc hiểu thế nào là yêu Tô Ngôn, sẽ còn dùng những thủ đoạn uy h.i.ế.p như nữa.
Hắn ôm lấy Tô Ngôn, kéo trong lòng ngực. Nước mắt thấm ướt vạt áo, thong thả vỗ lưng Tô Ngôn, giọng dịu dàng như dỗ dành một đứa trẻ: “Đừng , nghĩ thì cũng đừng ép bản .”
Nước mắt Tô Ngôn vẫn ngừng rơi, cuối cùng biến thành tiếng nức nở khe khẽ. Không vì , trong lòng chỉ thấy khổ sở, như thể thứ gì chặn ngang.
“Lục Lâm, sống quá thật .” Tô Ngôn ngẩng hai mắt ướt át .
“Tôi sống .” Ý là bởi vì Tô Ngôn.
Tô Ngôn chỉ cho rằng đó là lòng tự trọng, thừa nhận bản từng trải qua khổ sở.
“Lục Lâm, hy vọng hạnh phúc.” Tuy rằng cố chấp, khát vọng khống chế quá mạnh, nhưng vẫn hy vọng hạnh phúc.
Hơn nữa, Lục Lâm đối xử với xưa nay đều chừng mực. Có thể dùng tiền giải quyết thì sẽ dùng bạo lực, đây vốn là điều Tô Ngôn từng dạy từ nhỏ.
Lục Lâm nghĩ đến kết quả khi mất Tô Ngôn, lẽ chính là cả đời chỉ còn một .
“ừm, sẽ.” Lời do dự hồi lâu mới . Bởi vì sẽ hứa những chuyện bản thể bảo đảm, ví dụ như cảm thấy sẽ thật sự hạnh phúc.
nước mắt mặt Tô Ngôn ngừng rơi, vẫn chọn cho một câu trả lời mơ hồ.
Tô Ngôn xong liền thấy mãn nguyện, còn nở nụ . Cậu đối với Lục Lâm luôn một loại tình cảm khó thành lời, giống như nào đó trong trí nhớ.
Dù ban đầu chỉ là sợ hãi, nhưng từ khi Thẩm Dực Thần xuất hiện, mới nhận trong lòng hình như thiếu mất một mảnh.
Cậu sẽ cố gắng nhớ .
“Đi thôi, trời muộn , đưa em về .” Lục Lâm cầm giấy lau sạch nước mắt còn sót mặt , dậy vươn tay về phía Tô Ngôn.
Tô Ngôn nắm lấy tay , cảm nhận ấm áp truyền tới từ lòng bàn tay, nhưng dậy.
“Chân tê rần ...” Khóc quá lâu khiến giọng mang theo chút mũi nghẹt, như đang làm nũng.
Lục Lâm dáng vẻ đáng yêu chọc , trong ánh mắt oán trách của Tô Ngôn, mở miệng: “Tôi cõng em.”
Tô Ngôn cũng hề rụt rè, thuận tiện đưa cặp cho Lục Lâm dứt khoát leo lên lưng .
Lục Lâm cảm giác môi Tô Ngôn khẽ cọ qua cổ, nổi lên một trận ngứa ngáy. Hắn thở dài một tiếng, chủ động : “Cao Ngất, em cần ép bản .”
Tô Ngôn: “......” Oan mà.
Rất nhanh đến ngày hôm . Quan hệ giữa Tô Ngôn và Lục Lâm dần khác , trở nên hơn.
Đã là tháng 11, lá cây bắt đầu rụng dần. Đối với Lục Lâm, mùa cũng còn là mùa thu buồn thương.
Hải Thị mùa nóng thì đặc biệt nóng, mùa lạnh cực lạnh. Mới tháng 11, nhiệt độ hạ sâu, cần lấy áo hoodie mặc.
Tô Ngôn mở tủ quần áo, đầy tủ nhãn hiệu khác , cuối cùng dừng tay một chiếc áo của thương hiệu thần tượng. Cậu lặng lẽ nghĩ: Lục Lâm cũng một cái giống hệt.
Hôm đó về ký túc xá , vì mang theo quyển sách nào. Vừa mở cửa liền thấy Lục Lâm cởi trần nửa , nửa mặc quần jeans ôm sát. Cậu vốn mặc áo ngắn tay, khi ngoài thấy lạnh nên về đồ, ngờ vặn Tô Ngôn bắt gặp.
Dáng Lục Lâm... .
Đây là ý nghĩ đầu tiên của Tô Ngôn.
Ý nghĩ thứ hai là lập tức đóng cửa , chạy đến tủ lấy một chiếc áo giống của đưa cho Lục Lâm.
“Mặc cái , trông .” Tô Ngôn cố ý cứng, vành tai đỏ lên.
Cậu mới là mặc đồ tình nhân.
Lục Lâm kịp mở miệng, một giọng khác vang lên: “Tớ lén , đừng oan uổng Tiểu Trần.”
“......”
Ai hỏi .
Lục Lâm căng , dù trong lòng biến thái thế nào thì bề ngoài vẫn là một thiếu niên ngây ngô. Bị Tô Ngôn thẳng như , vẫn thấy chút ngượng.
Tô Ngôn né tránh ánh mắt nóng bỏng của , còn cảm thấy Lục Lâm đáng giá. Cậu rằng hai hôm , Lục Lâm hết .
“Được.” Lục Lâm nhận áo Tô Ngôn đưa, cũng hoài nghi thái độ khác lạ của . Vẫn cho rằng Tô Ngôn ép buộc nên mới lấy lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-25.html.]
Lúc , điện thoại trong túi áo Tô Ngôn rung lên. Cậu mở xem, là thông báo kết bạn.
Lần cũng là Lục Lâm gửi.
Không do dự, liền đồng ý. Ai ngờ là một quen cũ.
Đối phương chấp nhận liền nhắn tin tới tấp:
【Đồng thời nha: Là tớ đây, Cao Ngất! qwq】
【Đồng thời nha: Ông chủ chịu cho tớ thêm bạn, chắc chắn là nhờ thổi gió bên gối đúng !】
【Đồng thời nha: Cao Ngất, làm lắm!】
Những lời thật sự nhiều “tào điểm”, khiến nghẹn mà phun cho đủ.
Tô Ngôn cúi mắt thoáng qua, phát hiện từ nãy tới giờ Lục Lâm vẫn chằm chằm , như thể thế nào cũng đủ.
“Đi học thôi.” Tô Ngôn vội vàng đổi đề tài.
Lục Lâm phản ứng, nhưng giường, Trần Húc Bạch nhảy dựng: “Mẹ nó! Sao ai gọi tớ học!” Cậu mới tỉnh ngủ, đầu óc còn mơ màng.
Chờ đến khi cả nhóm đến lớp, muộn mất mười phút. Môn do một lão giáo sư nổi tiếng nghiêm khắc dạy, khiến Tô Ngôn và Trần Húc Bạch đều chột .
Cả hai từng mắng vì trễ, thầy đúng là mẫu cổ điển.
Hai đồng loạt chớp mắt cầu cứu Lục Lâm. ba cùng bước thì càng c.h.ế.t chắc, chẳng khác nào khiêu khích.
Như thể đang : “Này, ông già, bọn trễ đấy, thì nào?”
Lục Lâm hiểu ý, liền một bước . Tô Ngôn lập tức thấy hối hận: Sao thể để Lục Lâm tự chịu nguy hiểm ?
Ai ngờ thầy mắng, ngược còn hiền từ : “Tiểu Lục , tối qua bài tập nhiều quá ? Hôm nay dậy muộn hả?”
“......” Sao lý do gì cũng tìm hộ thế.
Cả lớp quen với cảnh , như thao tác thường ngày.
Tô Ngôn và Trần Húc Bạch thở phào, yên tâm . ló mặt liền tiếng quát định : “Đứng !”
Lục Lâm tưởng gọi , cũng dừng .
“Không em, xuống .” Vừa sang ông đổi giọng hiền từ.
“Còn hai , kết phe chơi game đến trễ hả?” Giọng như d.a.o cứa thẳng tim.
“Không......” Trần Húc Bạch mới mở miệng, thầy quát: “Ngụy biện!”
Nếu ở cấp 3 chắc phấn bay như đạn đạo.
Dù , thầy cũng làm khó lâu, chỉ cho cả hai mau về chỗ để còn giảng bài.
Vừa thì thầm, Trần Húc Bạch kéo áo Tô Ngôn: “Tớ phục!”
“Cậu xem tớ giống phục ?”
, đều phục.
Tô Ngôn chọn giữa: bên trái Trần Húc Bạch và Tề Tri Dao, bên Lục Lâm.
Tiết chuyên ngành vốn khô khan, Tô Ngôn học thường ngáp ngắn ngáp dài, đây lẽ cũng là lý do thầy ghét .
May mà buổi sáng chỉ một tiết, tan học liền giải phóng. Trần Húc Bạch giao thiệp rộng, tan học chạy biến.
Chỉ còn Tề Tri Dao làm mặt nháy với Tô Ngôn, ám chỉ chờ . Tô Ngôn còn kịp đáp, thấy giật nảy như mắt co giật.
Quay đầu , mới thấy Lục Lâm đang nghiêng đầu , ngón tay xoay bút thành thạo.
Tan học, Tô Ngôn gọi Lục Lâm cùng , cũng gật đầu nhưng việc, đến văn phòng. Không chờ ở .
Tề Tri Dao thì ríu rít rủ rê ăn lẩu: “Không sẽ hối hận đó.”
“Hối hận đến mức nào?” Tô Ngôn bật .
“Hối hận đến nỗi mơ cũng cầu nổi nồi lẩu bay miệng .”
Tô Ngôn thật rõ là châm chọc đùa giỡn.
Đang , hai đến cửa văn phòng. Tô Ngôn rủ cả Lục Lâm, nên quyết định ngoài chờ.
Cửa văn phòng đóng, bên trong tiếng vang rõ ràng: “Học kỳ là cuối kỳ , em xác định ?” Giọng cố vấn học tập chút phẫn nộ, nhưng vẫn cố nén.
“Thầy, en là kết thúc học kỳ .” Lục Lâm dường như khó hiểu.
“Trường đầu cả nước, xếp hạng cầu cũng cao. Em làm quyết định , chắc chắn hối hận chứ?”