Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:23:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tô Ngôn bỗng nhiên cảm thấy miếng bánh mì trong miệng khó mà nuốt xuống, bưng ly sữa bò gian nan uống để trôi , cảm giác eo chút kỳ quái.

Đến khi nhấc áo lên, thấy ở phía tuyến nhân ngư một vết sẹo nhỏ dán bằng miếng băng cá nhân in hình dâu tây, giật phăng xuống, phát hiện bên còn ký tên.

Lục Lâm: O.o

Cầm miếng băng cá nhân lơ lửng trong tay, tuy chữ ký rõ là ai, nhưng vẫn thể nhận .

Không ngờ Lục Lâm ấu trĩ như . Vết sẹo là do lúc nhỏ lưu , nhưng còn ấn tượng, lục tìm trong ký ức cũng thấy, hỏi cha thì bọn họ cũng .

Nghĩ tới thôi thấy quái lạ.

Tô Ngôn còn tinh mắt phát hiện trong góc sô pha một phong thư tình màu hồng nhạt, cảm giác quen thuộc. Đợi đến khi cầm lên xem rõ, trong khoảnh khắc tất cả nghi ngờ liền giải khai.

Tô Ngôn tiện tay nhét thư tình túi áo.

“Lục Lâm, thật sự chứ?” thanh âm rầu rĩ của Tô Ngôn truyền qua cửa phòng. Lục Lâm trong lòng nặng nề, từ hộp t.h.u.ố.c lấy điếu thuốc, kẹp giữa hai ngón tay, nhưng bật lửa.

Tô Ngôn vốn thích mùi thuốc, định bỏ.

“Ừm, .” Trong lòng Lục Lâm khát vọng Tô Ngôn quan tâm, chỉ cần một chút thôi cũng đủ, nhưng lời nghẹn ở cổ họng.

Hắn sợ Tô Ngôn sẽ chán ghét .

Cả ngả liệt ghế, đôi mắt đào hoa khẽ híp , ẩn chứa chút chờ mong, chăm chú về phía cửa.

Chỉ cần Tô Ngôn chịu an ủi một câu, liền tha thứ chuyện cưỡng hôn quên sạch đó .

Thậm chí, Tô Ngôn thể trực tiếp xông cũng .

ngoài cửa mãi vẫn im lặng.

“Vậy .”

Ngữ điệu Tô Ngôn vẫn giống như thường ngày làm nũng, nhưng giờ phút rơi tai Lục Lâm khiến lòng nghẹn , khó chịu vô cùng. Không hy vọng thì cũng chẳng thất vọng.

Khoảng thời gian qua, Tô Ngôn đối xử với thật sự , khiến luôn tiến thêm một bước. Suýt chút nữa tưởng Tô Ngôn cũng thích . rõ ràng , vốn dám mong chờ xa vời.

Ở bên từng , đổi nhiều, ít nhất sẽ còn làm những chuyện khiến Tô Ngôn ghét bỏ.

Một khối đá lớn đè nặng trong lòng, nhét hộp t.h.u.ố.c và điếu t.h.u.ố.c thùng rác, cả mất khí lực.

Có lẽ, trong mắt Tô Ngôn, cũng chỉ giống như những khác mà thôi.

Nghĩ đến đó, khí tức quanh lạnh vài phần. Hắn nhíu mày, cầm lấy thiết định vị trong tay. Dù nữa, cho dù Tô Ngôn cận với ai, cuối cùng cũng chỉ thể là .

Muốn bình tĩnh , dậy mở cửa định lấy nước đá.

Cánh cửa mở , mặt chính là Tô Ngôn.

Cậu sô pha đối diện, hai chân bắt chéo, cúi đầu ngắm nghía chiếc vòng cổ Lục Lâm tặng, tiếng mở cửa liền ngẩng đầu mỉm .

“Không ngờ đúng , sẽ .”

Tim Lục Lâm đập thình thịch, che lấp tạp âm bên ngoài, lúc thể ảnh hưởng đến tâm tình của .

“Tôi vui, còn cố tình chọc, đây là EQ thấp. Tô Ngôn là EQ cao.” Cậu , để lộ chiếc răng nanh nhỏ.

Lục Lâm mím môi, cố kìm cho nỗi buồn hiện . Lần đầu tiên trong đời cảm nhận đau đớn, mà cơn đau bắt nguồn từ tận đáy tim.

“Trình Dã rủ chúng ăn, là khánh công yến gì đó.” Tô Ngôn bước tới, đặt tay lên trán , “Cậu mặt đỏ quá, phát sốt ?”

Lục Lâm lúng túng hất tay , cả nóng bừng, tai đỏ đến mức thể che giấu.

Tô Ngôn thẳng đôi mắt đen nhánh , như tìm nguyên nhân buồn bực.

Khi Lục Lâm định tránh ánh mắt , Tô Ngôn mỉm : “Lục Lâm, mắt thật .”

“Khi nào ?” Lục Lâm vội chuyển đề tài.

Tô Ngôn lập tức rút điện thoại, “Để xem… hình như 9 giờ tối.”

“Nghe quán BBQ nổi tiếng lắm, đồ ăn ngon đến mức bùng nổ.” Quả thật, quán thường xuyên giới ẩm thực ca ngợi, hương vị chê .

Cậu vốn thử từ lâu, nhưng bỏ điện thoại túi , ngước Lục Lâm, chủ động hỏi: “Cậu ?”

“Ừm.”

“Còn một chuyện, ghét Tống Tinh Du là bởi vì… ?” Ánh mắt Tô Ngôn mang theo ý dò xét, nhưng sợ quá nghiêm túc, nở nụ hì hì.

“Ừm.”

Đã sớm quen kiểu trả lời ít lời , Tô Ngôn liền lấy bức thư tình từ túi áo , xé mở. Bên trong là những lời lẽ sắc tình lộ liễu.

“Cái cũng là Tống Tinh Du ?” Tô Ngôn nheo mắt , giơ tờ giấy lên, “Oa, văn phong cũng khá đó, đủ loại so sánh đều dùng hết.”

Khóe môi Lục Lâm giật giật, tức giận trào lên, chỉ tìm xử lý Tống Tinh Du, thậm chí thấy trừng phạt còn quá nhẹ.

Hắn định giật lấy, ai ngờ Tô Ngôn giấu lưng. Đến khi cảm xúc chạm ngưỡng, tờ giấy xé vụn.

Gương mặt xinh của Tô Ngôn nhăn , một tay ném vụn giấy thùng rác, hận thể giẫm thêm mấy cái.

Cái bộ dáng tức giận , kỳ thực chẳng chút uy h.i.ế.p nào.

“Bọn họ đều là một .” Tô Ngôn sô pha, nghiêm túc Lục Lâm.

Ban đầu Lục Lâm hiểu, nhưng an tĩnh gật đầu: “ .”

Tống Tinh Du, Trần Tinh, Tống Du hóa đều là cùng một .

Tô Ngôn bật nhạo.

Hóa Tống Du từng học cùng khối, chính là “tên mập c.h.ế.t tiệt” trong miệng Tề Tri Dao. Yêu thầm đủ, còn len lén lấy đồ của Tô Ngôn, thậm chí định giở trò hạ dược, may mà Tề Tri Dao bắt gặp.

Tề Tri Dao chỉ cảnh báo Tô Ngôn cẩn thận, còn tiết lộ với một cái tên Lục Lâm.

Tống Du phản công bằng cách phát tán video, nhưng chẳng gây sóng gió gì, càng ai dám trừng phạt , ngoại trừ Lục Ngang.

“Ngay cả Trần Tinh cũng là … thật lợi hại, đa nhân cách.” Tô Ngôn khỏi bội phục.

“Không nhắc đến .”

“Ghê tởm.” Lục Lâm sợ bản mất khống chế, đành ngăn Tô Ngôn thêm.

“Xin nhé.” Tô Ngôn ngửa đầu trần nhà, “Ban đầu còn tưởng cố ý nhắm Tống Tinh Du, nên ấn tượng với lắm.”

“Không . Dù em hiểu lầm, cũng cam tâm tình nguyện.”

Tô Ngôn: “!”

“Đi ăn cơm thôi.”

*

“Chúng đạt giải thưởng gì thì cũng nên mời chuyên môn đến chúc mừng một chút.” Vương Hiên bẻ hạt dưa .

“Trình Dã, cũng vài câu .” Diễn mẫu hậu Lâm Phong còn cái vẻ trang trọng tìm tòi điều lạ , thoải mái hơn nhiều.

Trường A một điểm kỳ lạ, đó là mỗi khi tổ chức hoạt động gì xong, sẽ trao giải ngay trong ngày, cũng tập hợp thể giáo viên học sinh ở sân vận động để xúc động đến rơi nước mắt mà phát biểu một đống lời.

Bọn họ thường cách một ngày mới tổ chức, gọi những học sinh đạt giải hoặc học sinh đại diện đến lễ đường nhận thưởng, thậm chí chẳng mấy xem.

#bình luận nào đó cao trung#

Gió nhẹ lướt qua, tiếng ồn ào của chợ đêm nuốt trọn giọng của Trình Dã.

“Cậu gì, lớn tiếng chút, Trình Dã.”

Tô Ngôn cứ thế bọn họ trò chuyện, hai tay chống cằm, chút buồn bã: “Bên trong còn chỗ ?”

“Nóng quá .” Trên trán Tô Ngôn rịn một lớp mồ hôi mỏng, khuôn mặt cũng ửng đỏ.

“Chúng đến trễ , sớm hết chỗ. Không lẽ xổm ven đường mà ăn .” Trình Dã .

Lục Lâm từ trong túi lấy miếng dán lạnh, vén tóc mái lên dán , đó đưa cho ly đồ uống lạnh cắm ống hút xong.

Tô Ngôn ngây , chằm chằm Lục Lâm, thấy còn lôi từ trong cặp cái quạt nhỏ, nhịn há miệng thở dốc, ngạc nhiên hỏi: “Sao cái gì cũng mang theo ?”

Lục Lâm đặt cặp xuống, liếc mắt Trình Dã, giọng nhàn nhạt trả lời: “Hắn trông thực sự đáng tin cậy.” Nói xong câu đó, phía đầu bọn họ tựa hồ xuất hiện một loạt quạ đen.

Trình Dã vốn cho rằng hai đùa, đến đây thì ngữ khí kinh ngạc: “Các bậy cũng sợ thấy ?”

Tô Ngôn tỏ vẻ bản thiện lương, cũng bậy, mà Lục Lâm thì càng , chỉ sự thật.

Trình Dã xong cũng định chờ hai đáp , mà đầu hai kẻ đang gào đòi ăn là Vương Hiển Nhiên cùng Lâm Phong.

Giữ vẻ thần bí, từ trong cặp lấy giấy khen giơ lên cho bọn họ xem. Đây là đầu tiên Tô Ngôn tham gia diễn kịch, cũng khơi gợi trí tò mò của .

Trình Dã chỉ lộ một góc, trực tiếp đưa , bọn họ ba tuy ngoài mặt bình tĩnh nhưng thực chất mong chờ, rốt cuộc tiền ba thể lấy điểm học phần.

Đây chính là cám dỗ cực lớn. Huống hồ Trình Dã hì hì, dáng vẻ thiếu đắn , khẳng định là đạt thứ hạng .

Năm phút trôi qua, vẫn lấy .

Cho đến khi Lục Lâm , nghiến răng nghiến lợi chủ động hỏi: “Trình Dã, hành vi của … đáng yêu.”

Tô Ngôn giật Trình Dã, Lục Lâm, vẻ mặt uất ức: “Cậu lừa , rõ ràng từng đáng yêu nhất.”

“……”

Lục Lâm: “Hắn đáng yêu, nhưng cần để trong ngoặc kép.”

Bộ dạng nghiêm túc giải thích rốt cuộc là cho ai xem, cho , Trình Dã? Ngoặc kép còn đủ, thêm dấu chấm than nữa .

Bị Lục Lâm dọa một trận, Trình Dã cũng giả vờ nữa, trực tiếp mở tờ giấy khen , mặt ba chữ: giải thưởng ưu tú.

Vương Hiển Nhiên đưa mắt rụt về, tiếp tục bẻ hạt dưa trong tay: “Tớ hiến vì nghệ thuật, kết quả nghệ thuật chê tớ cơ bụng. Mệt tớ còn mong chờ như .”

“Dã tử, lúc chẳng : Nhất định , chuẩn lâu, thầy cô cũng hài lòng. Những lời chẳng lẽ gạt ?”

Trên mặt Lục Lâm hề biểu tình, sớm đoán kết quả . Trong mắt đạo diễn, mấy bọn họ chẳng đáng là gì.

“Các làm gì mà biểu tình như thế, chẳng chỉ là một tờ giấy khen thôi .” Trình Dã ngờ mấy khi thấy ba chữ “giải thưởng ưu tú” đồng loạt than vắn thở dài. Vương Hiển Nhiên thậm chí còn đem cả vỏ hạt dưa trong tay ném .

“Không ngừng một tờ.”

“Không ngừng một tờ.”

“Không ngừng một tờ.”

Ba miệng đồng thanh, Lục Lâm, vợ , cùng khác cộng hưởng.

“Ý của các chẳng lẽ cho rằng chỉ một tờ? Khó trách thất vọng như , là chê giấy khen ít ?” Trình Dã mắt sáng rực, vỗ vai trái Vương Hiển Nhiên, liếc Tô Ngôn.

Lần nổi lòng ác, trực tiếp đem cả tập giấy khen đập mạnh lên bàn. Mấy còn kinh ngạc thở dài nữa, mà lập tức cầm di động định gọi xe luôn.

Tham gia nhận thưởng.

“……”

So với phần thưởng ưu tú, cái còn nhục nhã hơn.

Trường hợp lập tức lâm hổ. Ngay cả Tô Ngôn cũng nên gì. Tại nghiêm túc đùa cợt như thế.

lúc , cứu tinh xuất hiện.

“Các vị, thực đơn ở đây, ăn gì thì lượng món nhé.” Quán đông khách nhưng thuê nhân viên, chỉ ông bà chủ xoay xở việc.

Bà chủ ánh mắt sắc bén, đảo qua một vòng mỉm ôn nhu: “Chọn xong thì gọi .”

Nói xong liền rời khỏi chiến trường.

Tô Ngôn kéo ghế xích về phía Lục Lâm, Lục Lâm giả vờ để ý, chỉ thuận tay đỡ lấy cái ghế ọp ẹp sắp đổ của .

Chất lượng kém quá.

mà chúng vẫn còn phần thưởng! Đi ăn cơm như thế cũng mất mặt.” Trình Dã lôi cặp sách đất lên, nhưng mấy chẳng còn tin .

“Thật mà.” Trình Dã thấy ánh mắt nghi ngờ của bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-24.html.]

Họ chỉ liếc mắt, lặng lẽ diễn trò. Quả nhiên, đến khi Trình Dã lấy thì chẳng còn gì để ngạc nhiên nữa.

“Đây, một hộp vitamin Canxi.” Vương Hiển Nhiên lúc ăn hạt dưa khát nước, cầm lấy định bóc luôn.

“Lớp trưởng, thật , cái do chính mua ?” Lâm Phong giọng tự nhiên trêu chọc.

“Cậu ?”

“……”

“Tuy rằng chúng top ba, nhưng danh khí cũng đ.á.n.h . Hiện tại diễn đàn đều là về chúng , chẳng hoạt động gì, cũng sẽ ưu tiên chúng ?” Trình Dã nhét miếng thịt bò xiên nóng hổi miệng, mồm miệng rõ.

Tô Ngôn vốn chỉ tới góp vui, chỉ lấy một xiên rau, c.ắ.n từng miếng nhỏ.

“Không tin thì tớ cho các xem, chuyện giúp ích cho cuộc sống đại học nhiều lắm.” Trình Dã nghĩ đến ba năm đại học sáng rực phía , cảm thấy xiên thịt trong tay càng thêm thơm.

Nói xong, ánh mắt mong đợi của , mở di động, click khu nhiệt thảo luận của A Đại.

【Điên cuồng PPT: Chủ thớt xú tiểu điểu làm sáng tỏ, thiếu gia điểu ti gia nhập A Đại.】

Phía một loạt đều như , căn bản cần dịch.

Trình Dã nhịn bật một câu: “Mẹ nó…”

Đến khi ăn xong 10 giờ rưỡi. Tô Ngôn bặm môi, bụng vẫn trống rỗng, nhưng cũng chẳng còn cách nào. Chỉ cần ăn nhiều đồ ăn vặt là dày đau.

Vẫn là S cấp.

Từ lúc ý thức bản lẽ thật sự cong, cả đều dán Lục Lâm. ngại thể diện, vẫn ngượng ngùng.

Lục Lâm sẽ đưa Tô Ngôn về. Ban đầu định gọi xe, nhưng Tô Ngôn kiên quyết bộ, là để tiêu hóa.

Tô Ngôn liên tục nghiêng đầu ngắm gương mặt nghiêng mỹ của Lục Lâm. Chính cũng hành động kỳ quái đến mức nào.

Cho đến khi Lục Lâm mở miệng: “Làm ?”

Giọng thiếu niên vang lên mang theo sức sống tinh thần, hợp với tính cách thường ngày của : “Em khó chịu ?”

Tô Ngôn tùy tiện đáp: “Không việc gì.”

Người đúng là hiểu phong tình.

Tô Ngôn đặt sợi dây chuyền Lục Lâm đưa trong túi. Lần ăn cơm nhàm chán cầm nghịch, kỹ thì phát hiện đó một chấm đỏ.

cảm thấy đây là cách làm ít dọa nhất của Lục Lâm, tạm thời thể chấp nhận.

Thời gian , Lục Lâm thường xuyên bù kiến thức yêu đương, mới nhận bản làm nhiều chuyện với Tô Ngôn. Ví như cái kiểu uy h.i.ế.p đáng sợ , thậm chí còn xuyên về quá khứ g.i.ế.c c.h.ế.t chính .

Nếu uy h.i.ế.p thể đạt tất cả, sớm cả thế giới.

“Một thời gian nữa ……” Lục Lâm cúi mắt, dám Tô Ngôn.

Tô Ngôn chú ý câu , mà chỉ tay về phía bãi cỏ ghế dài công viên, giọng kinh hoảng: “Kia… hình như .”

Lục Lâm lập tức theo lời , định tiếp đề tài buồn bã, chỉ giữ chặt hạnh phúc mắt.

Tô Ngôn lấy di động bật đèn pin, nắm tay Lục Lâm, chậm rãi tới. Khi xổm xuống rõ, ánh mắt là một mảng lớn tương cà chua.

Cùng với việc “sốt cà chua” —— là Thẩm Dực Thần.

Lục Lâm thấy Thẩm Dực Thần, đầu ngón tay siết chặt, n.g.ự.c như một nghẹn lên nổi cũng chẳng xuống . Hắn chú ý tới mặt đất vốn chỉ là sốt cà chua, hư hư thực thực, chẳng lấy nửa phần “máu” thật.

Từ bên cạnh , hàng mi Tô Ngôn cong cong, mái tóc màu hạt dẻ xù xì khiến trông ngoan ngoãn hơn vài phần. Giờ phút , mang theo vẻ mặt khẩn trương, chăm chú Thẩm Dực Thần đang bất động mặt đất, sống c.h.ế.t thế nào.

Lại là cái tên ngốc .

Cậu thật một ngày nào đó sẽ quật mồ lên.

Tô Ngôn vươn tay, thử đặt ngón tay chóp mũi Thẩm Dực Thần. Người cũng lập tức ý thức , liều mạng thở dồn dập. Sắc mặt Tô Ngôn thoáng chốc đại biến, thừa dịp hoảng hốt liền túm lấy tay Lục Lâm.

“Lục Lâm……”

Lục Lâm mấy câu như “cứu Thẩm Dực Thần”, tại thương”, càng để ý. Hắn thậm chí còn gạt lớp nhiệt nóng rực trong tim.

“Gọi ngay cho nhà tang lễ tới .”

“Hắn… hình như c.h.ế.t .”

Thẩm Dực Thần, đang điên cuồng hô hấp: “……”

Lục Lâm: “……”

“Thật dọa quá, chúng mau thôi.” Tô Ngôn hít hít mũi, như thể thật sự dọa sợ, còn tiện tay lén lau vết sốt cà chua dính áo của Thẩm Dực Thần.

Thẩm Dực Thần: “……”

“Trùng hợp thật nha, các cũng tới nơi chơi.” Hắn làm bộ như tỉnh dậy, hời hợt liếc hai .

Tô Ngôn và Lục Lâm căn bản nhận chiêu, chỉ lạnh lùng .

Lục Lâm là vì nghĩ đến một vài chuyện cũ. Người mặt dựa mấy thủ đoạn chẳng gì để hãm hại khác, còn cực kỳ vụng về, ngu .

“Cậu đổ từng sốt cà chua lên làm gì, thương tiếc chắc?” Tô Ngôn giọng đầy châm chọc, chẳng khác nào một nhát đao đ.â.m thẳng tim.

Rõ ràng hệ thống báo cho : “Chỉ thiện lương của Tô Ngôn cao tới mười , chắc chắn sẽ bỏ mặc . Có thể thích hợp tỏ t.h.ả.m hại để thu thêm hảo cảm.”

Huống chi, nào sốt cà chua thật, rõ ràng là bỏ cả đống tích phân mua m.á.u giả.

Chẳng qua là Tô Ngôn nhầm thôi.

Nhìn cảnh , Tô Ngôn càng nhịn phun tào —— đầu óc rốt cuộc vấn đề gì?

Đổ cả đống sốt cà chua lên , tay còn đặt ngay ngắn n.g.ự.c như kiểu fan cuồng cosplay “ hại”.

Rốt cuộc ai thương như ?

Nguyên tác chẳng nam chính là thiện lương, đáng yêu, đôi mắt hồ ly quyến rũ động lòng ? Thế nào bây giờ thành… nhược trí như .

Cậu mơ hồ cảm giác , Thẩm Dực Thần cố ý như là vì Lục Lâm.

Không Lục Lâm yêu , nhưng chắc chắn Thẩm Dực Thần đối với Lục Lâm hứng thú.

Chỉ là… nam chính kiểu , quả thật chút đạo đức.

Dẫu chỉ là pháo hôi, nhưng ít nhất cũng từng vì thế mà chia tay.

Nghĩ đến “chia tay”, trong đầu Tô Ngôn thoáng hiện lên một đoạn ký ức mang theo đau đớn.

chú ý rằng, ánh mắt Thẩm Dực Thần vẫn luôn dừng .

“Có thể đỡ dậy ?” Thẩm Dực Thần cong mắt, đáp câu châm chọc mà lên tiếng.

“Có thể.” Tô Ngôn thuận miệng đáp, xong mặt Thẩm Dực Thần liền thò một bàn tay.

Trong lòng điên cuồng hạ thấp Lục Lâm, nhân cơ hội cùng Tô Ngôn tiếp xúc một chút, nhờ đó mà Tô Ngôn sẽ chia tay Lục Lâm, ở bên .

Tiếng ve kêu râm ran tăng thêm hương vị mùa hè. Thẩm Dực Thần mừng rỡ nắm lấy tay , ai ngờ ngay nháy mắt cầm đau đến mức chịu nổi.

Hắn thể vốn yếu, giãy giụa , chỉ thể ép buộc chấp nhận.

Ngẩng đầu lên, còn trong tối, thấy rõ. Đến khi kỹ, mới phát hiện nắm tay chính là —— Lục Lâm.

Nụ như hổ rình mồi.

Ngay khi đó, trong đầu Thẩm Dực Thần vang lên giọng hệ thống:

【 Có tiêu hao bộ tích phân để đổi mục tiêu công lược thành Tô Ngôn ? 】

【 Ừ, xác nhận. 】

Tô Ngôn thật sự còn dễ công lược hơn Lục Lâm.

Ngay đó, mới lên thì Lục Lâm thẳng chân đạp ngã , vai va xuống đất lập tức bầm tím. Thẩm Dực Thần hiểu nổi, phát điên cái gì.

Ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt âm trầm của Lục Lâm, giống như thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t . ngoài miệng nhạt: “Lần thứ hai.”

“Cái gì mà thứ hai?” Dọc đường , Tô Ngôn vẫn luôn quấn lấy Lục Lâm hỏi cho bằng .

Lục Lâm bất đắc dĩ, nhưng chẳng cách nào với Tô Ngôn, chỉ đáp: “Không gì. Em thì hơn.”

Tô Ngôn hỏi mấy đều , đành : “Được thôi. Vậy hỏi cái .”

“Sao hết chuyện về ?”

Khoảng cách về đến nhà còn một đoạn, nhưng Tô Ngôn hỏi rõ, nhất là về con Lục Lâm. Trong đầu đoạn ký ức mơ hồ, như phủ một lớp sương, nhưng vô cùng quan trọng.

“Cao Ngất, chúng quen mười lăm năm .” Lục Lâm mặt , dám thẳng đôi mắt vô tội —— nó thật sự chạm chỗ đau nhất của .

“À.” Tô Ngôn đá viên sỏi chân, liền dừng bước, vẫn hỏi tiếp: “Có chỉ một nhận thức ?”

Cậu thề, chỉ đơn thuần hỏi thôi. “Vì từng gặp ?”

Trong trí nhớ của , suốt mười tám năm qua hình bóng Lục Lâm. Mà những lời giống như lưỡi kiếm, đ.â.m thẳng tim .

Đau đến mức nào… mới chọc thành như .

“Lục Lâm, thể cho một chút chuyện về ? Cậu hiểu rõ, nhưng thì chẳng hiểu bao nhiêu.” Tô Ngôn nữa, tìm chỗ xuống.

“Em thật sự ?” Gió thổi khẽ làm mái tóc rối bay, suýt nữa cũng cuốn theo nước mắt thiếu niên.

“Muốn nha.” Tô Ngôn ngẩng ánh trăng bầu trời, nghiêm túc , “Tôi hiểu .”

Lục Lâm kể về tuổi thơ đầy gian nan của .

Mặc dù cha đều xuất hào môn, nhưng với thì chẳng khác nào liên quan.

Ví dụ như —— Ôn Nhược Ninh.

ưu tú, học gì cũng giỏi, đa phần chỉ cần qua một nắm vững. Tất nhiên, bà cũng thi đậu đại học nhất.

Tại đó, bà gặp yêu.

Anh ôn nhu săn sóc, chỉ là gia cảnh nghèo. Ôn Nhược Ninh vẫn tin rằng, những từ nhỏ luôn cưng chiều , chắc chắn sẽ đồng ý.

Không ngờ, sự của nhà chỉ giới hạn ở việc bà là con dâu nhà họ Lục.

Mọi thứ đều đặt tiền đề liên hôn.

“Cho nên, bà hận . Trong nhà việc gì hầu thể làm, bà cũng bắt làm. Tôi… cũng chẳng .”

“Tôi thấy bà đáng thương, cho nên cũng trách bà .”

Nói đến đây, ngừng , lẽ là đang nhặt nhạnh chút ký ức về Ôn Nhược Ninh, cuối cùng chỉ thở dài.

Ôn Nhược Ninh bao giờ yêu , ngay cả lúc c.h.ế.t cũng chỉ để thư cho mối tình đầu, từng lưu gì cho .

Lục Lâm cảm nhận ấm từ bàn tay nắm chặt —— là Tô Ngôn. Trong mắt ngân ngấn lệ.

Hắn nhớ đến lời của Lục Ngang, nên dám siết tay .

Lục Ngang là con trai độc nhất của Lục gia, mang theo kỳ vọng lớn lao.

Gia tộc yêu cầu ông thể làm loạn, nhưng vợ bắt buộc là con gái lớn nhà họ Ôn, tức Ôn Nhược Ninh.

Điều khiến bà ngày càng cố chấp, điên cuồng. Mỗi Lục Ngang đưa bạn gái về, nhốt biệt thự, hai cãi kịch liệt.

Ôn Nhược Ninh, khi ép chia tay, giam lỏng như chim hoàng yến, chẳng còn dáng vẻ tiểu thư khuê các năm nào.

Với Lục Ngang, gia tộc yêu cầu duy nhất là con riêng.

Ôn Nhược Ninh trả giá nhiều nhất, cũng tổn thương sâu nhất. Mất hết tình , tình yêu, sự nghiệp, tương lai, chỉ còn một chiếc lồng giam.

Hai họ giống ở chỗ đều coi như thấy sự tồn tại của Lục Lâm, nếu thì những vết sẹo cũ sẽ phản kháng.

Lục Lâm chút cảm xúc kể tuổi thơ mấy của , giống như đang chuyện của ai khác.

“Lục Lâm, sợ ?” Trên mặt Tô Ngôn lấm tấm nước mắt. Cậu ven đường, mà Lục Lâm thì xổm mặt, chuyện trong tiếng nấc.

Gương mặt trắng nõn phớt hồng, bàn tay run run nắm lấy tay . Vì ngay mắt như xa vời thể chạm?

Lục Lâm trầm mặc một lát, khẽ, đưa tay lau nước mắt cho .

“Cao Ngất, bao giờ em mới thể nhớ ?”

Rõ ràng chiếm lấy nhiều vị trí như trong đời em, em thể quên ?

Loading...