Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:22:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lục Lâm dùng ngón tay thử độ ấm trong bồn tắm, câu thì khẽ cụp mi mắt trong chốc lát: “...”

Tô Ngôn vẫn lăn lộn sô pha, giọng mềm nhũn như bông: “Tôi nhất định giúp tắm. Bằng , sáng mai cả căn phòng sẽ đầy vết bùn nhỏ li ti.”

Lời khiến liên tưởng vô cùng sinh động, nhưng thật sự chẳng hiểu bằng cách nào mà thể khiến căn hộ tràn ngập bùn.

Như đoán Lục Lâm đang nghi hoặc, Tô Ngôn hì hì bổ sung: “Dùng cây lau nhà quét lên tường.”

Lục Lâm: “...” hổ.

“Cũng .” Hắn kiên quyết, “Đừng để đến khi tỉnh rượu lôi chăn mắng lưu manh.”

“Thật sự ?” Tô Ngôn bĩu môi, theo bản năng làm nũng.

“Cậu đổi , Lục Lâm.” Cậu bất chợt dậy, tay vỗ mạnh xuống ghế sô pha, kết quả đụng bàn bên cạnh, chỉ thể nhăn mặt chịu đau.

Lục Lâm tò mò đổi ở chỗ nào, lặng lẽ chờ tiếp.

“Cố chấp, thần kinh, bá đạo, chẳng đó mới là đại danh từ của ?”

“Tôi bảo giúp tắm rửa, nên cảm thấy đó là chuyện thiêng liêng ?”

Lục Lâm: “... À.”

Lẽ nào yêu cầu là cởi sạch , đặt bồn tắm, thành kính quỳ xuống đất, khấu đầu mấy cái đó mới gọi là nghi thức “thần thánh”?

“Vậy thế nào mới chịu tự tắm?” Trong giọng của Lục Lâm lộ rõ bất đắc dĩ, cuối cùng vẫn bước đến mặt Tô Ngôn.

Tô Ngôn ánh mắt mơ màng, dài sô pha, xương quai xanh lộ trắng nõn. Cậu há miệng, chậm rãi phun một câu: “Cậu mười rằng ghét Thẩm Dực Thần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-22.html.]

Dù chẳng hiểu cái sở thích là gì, Lục Lâm vẫn bộ quần áo dính bẩn Tô Ngôn, thành thật làm theo.

“Ngoan.” Không từ khi nào Tô Ngôn lên, ngẩng đầu, bàn tay xoa lên đỉnh đầu so với còn cao hơn của Lục Lâm. Cảm giác lông tóc mềm mại khiến trong lòng cũng mềm nhũn, thuận miệng khích lệ.

“Đáng tiếc, mái tóc bạc , xứng với .”

Lục Lâm lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.

Tô Ngôn nhắm mắt, men theo lưng phòng tắm. Vừa tới nơi liền bắt đầu cởi áo . Khi chuẩn cởi quần, Lục Lâm đỏ bừng tai, vội đè tay .

“Tôi tắm qua .”

Tô Ngôn chớp mắt bụng thiếu niên với lớp cơ mỏng, đưa tay sờ một cái, tiếc nuối thở dài: “À, , thì cởi của .”

Lục Lâm, mới đ.á.n.h mất cơ hội tắm uyên ương .

Hắn ngoài, thuận tay khép cửa phòng tắm. Trong lòng sớm Tô Ngôn câu , chỉ sợ tất cả chỉ là một giấc mộng, tỉnh dậy sẽ hóa thành bọt biển.

Khoan , quên đặt máy định vị lên Tô Ngôn…

Lục Lâm mở phần mềm mua sắm, đặt thêm 99 chiếc máy định vị.

Trong phòng tắm, tiếng nước róc rách vẫn vang lên ngừng. thời gian trôi ít, nếu cứ ngâm mãi e là sẽ “nấu chín”.

Lục Lâm xỏ dép lê, ban đầu ngoài cửa gọi vài tiếng, đủ loại xưng hô đều dùng, vẫn chẳng đáp . Trong mắt thoáng hiện lên hoảng loạn, cuối cùng chỉ thể chọn cách phá cửa.

Ngủ

Cổ và mặt Tô Ngôn đỏ bừng như báo động, cả ửng hồng, trông như một con tôm chín. Đầu vô lực tựa bên thành bồn tắm, thở đều đều.

Lục Lâm dở dở , thấy xót xa. Hắn đến tủ quần áo, lấy một chiếc khăn tắm. Theo chiếc khăn rơi xuống, còn một bức thư tình ký tên.

Hắn dường như để ý tới.

Khi nhẹ nhàng ôm Tô Ngôn khỏi bồn tắm, ánh mắt thoáng khựng , bụng eo , một vết sẹo rộng chừng bằng đốt ngón tay

Loading...