Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 21.1
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:21:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trình Dã là phản ứng đầu tiên, bật dậy, ghế va xuống nền phát âm thanh chói tai, phòng nghỉ lập tức yên tĩnh hẳn. Ai ngờ giữ bình tĩnh nhất là Lục Lâm.
Hắn nghiêng đầu liếc về phía cửa, động tác tay tựa như bấm nút tạm dừng, ý bảo chuyên viên trang điểm: “Tiếp tục hóa trang.”
Tô Ngôn trở , tâm trạng trùng xuống, chỉ thể giả vờ cúi đầu xem di động để dời sự chú ý. Cậu vốn khí thế của “chính cung”, cũng đúng thôi, từ đến giờ từng coi bản là bạn trai chính thức của Lục Lâm.
Huống chi, giọng là ai.
Thẩm Dực Thần.
Những khác trong phòng nghỉ sợ cảnh Tu La liên lụy, ai nấy đều kiếm cớ chuồn ngoài, nào là vệ sinh, nào là việc gấp. Tô Ngôn chẳng mấy hùa WC thật giả, chỉ thấy bọn họ “ăn ý”.
Trình Dã mở cửa thấy tới, lập tức vội vã chạy . Đợi Tô Ngôn phản ứng , trong phòng chỉ còn ba … đúng, bốn , thêm cả Thẩm Dực Thần bước .
Hắn nhạt, thong dong tiến . Bên ngoài khoác một chiếc áo da sành điệu, bên trong ăn mặc tùy tiện. Người từng chuyển trường lập tức phong “soái ca một”, hôm nay quả thực nổi bật khiến đám fan nữ si mê.
Trong tay cầm bó hoa phô trương, còn cố ý cúi đầu ngắm nghía: “Đây là hoa nhờ nhà thiết kế Pháp làm riêng, thị trường bán, mỗi đóa đều sắp đặt tỉ mỉ.”
Một lời dối trá thô thiển.
Loại “thiết kế sư Pháp” , ở A Đại thể tìm cả xấp.
Tô Ngôn hiểu vì tâm trí đặt hết lên hai , trò chơi trong tay bỗng dưng mất hết thú vị. Cậu c.ắ.n môi, nhịn liếc trộm nét mặt Lục Lâm.
“Giờ tặng cho , Lục Lâm. Xem như quà gặp mặt.”
Thẩm Dực Thần ngạo mạn, khẽ gật đầu hiệu cho vệ sĩ phía . Vệ sĩ lập tức bước lên, nhận lấy hoa đặt mặt Lục Lâm.
Lục Lâm chẳng mảy may cảm kích, thậm chí lười cho một ánh . Người khó xử lúc chính là chuyên viên trang điểm, bỗng nhiên thấy bụng nhói một cái, suýt nữa nhịn nổi vệ sinh.
Ngay lúc còn định mở miệng xin phép, Lục Lâm lạnh nhạt bật một tiếng: “Ừm.”
Chuyên viên trang điểm giật , chẳng lẽ suy nghĩ khác?
Lúc Thẩm Dực Thần cũng thấy hổ, tùy tiện kéo ghế cách Lục Lâm xa: “Cậu quên ? Thật khiến đau lòng…”
Trên mặt rõ ràng chẳng lấy nửa điểm thương tâm.
Vệ sĩ khom ghé tai nhắc nhỏ, nhưng giọng vẫn đủ để rõ: “Thiếu gia, lão gia dặn đừng ngày nào cũng dán lấy đàn ông như .”
Vệ sĩ dám , là vì tiền lương của gã vốn do cha Thẩm trả.
Thẩm Dực Thần giả vờ như thấy, ngả dài ghế, ngước mắt trần nhà. Cái tư thế khéo đối diện ánh mắt Tô Ngôn.
Tô Ngôn xui xẻo bắt gặp đang trộm, vội vàng đầu, ngón tay lướt loạn màn hình giả vờ chăm chú chơi di động.
Thẩm Dực Thần sáng mắt, như mới chú ý đến , khẽ, thong dong dậy về phía mặt Tô Ngôn: “Lâu gặp, Cao Ngất.”
Rõ ràng mới đây thôi mà.
Tô Ngôn sững , chẳng đoán nổi định làm gì. Không đến tìm Lục Lâm ?
Thẩm Dực Thần từ túi áo lôi một nắm kẹo, chìa về phía : “Muốn ăn ?”
Tô Ngôn khựng , từ chối thì sợ thất lễ, đành lấy một viên, cố gượng : “Cảm ơn.”
Cậu gần như quên mất trong căn phòng đáng sợ nhất là ai. Thậm chí còn dám nhận kẹo.
Đầu óc chậm chạp, nhận ánh mắt lạnh băng đang chiếu thẳng . Cậu chậm rãi bóc vỏ kẹo, cho miệng.
Thấy chỉ lấy một viên, Thẩm Dực Thần liền nhét phần còn túi, hỏi tiếp: “Ngon ?”
Đầu lưỡi Tô Ngôn vị chua chát lấn át, mơ hồ đáp: “Ừm.”
“Cao Ngất, thật thích hơn.” Vệ sĩ phía lập tức trưng gương mặt mà dám .
Thẩm Dực Thần còn chạm Tô Ngôn thì một cú đá cực mạnh hất văng, lưng đập mạnh bàn, đau đến bật tiếng rên.
Thủ phạm ai khác ngoài Lục Lâm. Tay cắm trong túi, tư thế đầy khí phách. Cú đá dùng lực đến mức suýt nữa khiến tàn phế.
Đôi mắt đào hoa khẽ nheo, lạnh lẽo quét qua kẻ ngã đất. Rồi cong môi mỉm dịu dàng, sang nhắc nhở vệ sĩ còn đang đờ : “Hình như thiếu gia của c.h.ế.t. Không mau đưa ?”
Thẩm Dực Thần vốn thể chất yếu, chẳng mấy khi vận động, bệnh tật, đến mức thường xuyên học với gia sư tại nhà. Một cú đá đủ để viện dài ngày.
Hắn rít một tiếng “Tê”, gắng gượng dậy, lưng chắc chắn sẽ bầm tím. Ánh mắt chợt tối sầm, nhưng chỉ trong chốc lát che giấu .
Vệ sĩ cuống cuồng, thậm chí còn nghĩ đến chuyện bế thốc thiếu gia chạy thẳng bệnh viện, nhưng làm thì phạt mất!
Thẩm Dực Thần gạt phắt tay vệ sĩ, đầu đối diện nụ nửa vời của Lục Lâm.
Lục Lâm hờ hững nhắc: “Đồ của còn quên.”
Thẩm Dực Thần: “…”
Lục Lâm nhấc bó hoa, ném về phía . Thẩm Dực Thần giấu bàn tay siết chặt lưng, : “Lần gặp .”
Vệ sĩ trong lòng gào thét: Lão gia ơi, thiếu gia sắp đ.á.n.h c.h.ế.t !
Chờ Thẩm Dực Thần rời , Lục Lâm mới chợt cảm thấy sợ hãi, thể run nhẹ, ngã xuống ghế, đầu ngón tay khẽ run, dám mở miệng lời nào.
Hắn quên mất Tô Ngôn vốn là chính trực. Hắn từ miệng Tô Ngôn bất cứ câu gì hạ thấp .
Người khác thể mắng , đều chịu , thậm chí chẳng thèm để tâm, cùng lắm thì trả đũa. chỉ riêng Tô Ngôn, mỗi cử động, mỗi lời của , đều như kim nhọn đ.â.m thẳng tim , khiến đau đến nghẹt thở.
Hắn kìm nổi hoảng loạn, dám đầu mắt Tô Ngôn.
Rất nhanh, mấy chữa trị xong , phòng nghỉ lập tức náo nhiệt hẳn lên. Thời gian bọn họ lên sân khấu càng lúc càng gần, chuyên viên trang điểm tay nhanh đến mức như sắp bốc khói.
Lục Lâm suốt cả quá trình đều thất thần. Bao công sức khó khăn, cẩn thận tu bổ mối quan hệ, cuối cùng vì một cú đá của chính mà tất cả vỡ nát.
Hắn khỏi hối hận, đến mức Tô Ngôn tới phía cũng nhận .
Vai vỗ nhẹ, mặt ngoài, theo bản năng che giấu, gương mặt mất kiên nhẫn liền biến mất, bằng nụ chuẩn sẵn, đầu .
Khoảnh khắc , sững sờ.
Tô Ngôn mặc váy công chúa, mái tóc vàng buông ngực. Trên gương mặt xinh trang điểm quá nhiều, vẫn giữ nét trong trẻo của thiếu niên.
Nụ sáng rực, ánh mắt linh động như câu lấy tâm hồn khác. Cậu khẽ nghiêng đầu, giọng mềm mại như mèo con làm nũng, khiến tim đập loạn: “Tôi ?”
Lục Lâm ngây ngẩn, ánh mắt lóe lên kinh diễm, đồng thời cũng hối hận vì lúc ép Trình Dã đổi vai. Nếu , dáng vẻ của Tô Ngôn e rằng chỉ mới thể thấy.
Nếu đến lúc đó kẻ mơ ước Tô Ngôn càng nhiều, bản thật sự sẽ mệt mỏi chịu nổi.
Tô Ngôn chớp mắt, thấy mặt mãi phản ứng, tưởng rằng thích, liền định làm khó thêm.
“Rất , thật sự thích.” Lục Lâm nghiêm túc thẳng mắt , bổ sung: “ em thế nào nữa, đều thích.”
Tô Ngôn khen đến đỏ mặt, trái tim thẳng nam cũng lung lay sắp đổ, thật ngờ Lục Lâm sẽ nghiêm túc như .
Vừa im lặng là vì đang tìm cách khơi gợi đề tài. Tô Ngôn vốn cũng định trách Lục Lâm vì cú đá , bởi luôn cảm giác đá cũng chẳng kẻ gì.
Thật , điều hỏi là: Lục Lâm quen Thẩm Dực Thần như thế nào.
Trình Dã ở bên cạnh , thôi. Anh trong lòng tự an ủi một phen, cuối cùng mới lên tiếng nhắc nhở: “Tuy tớ phá đám đôi yêu nhỏ tán tỉnh, nhưng mà vở kịch sắp bắt đầu .”
“Tốt.” Tô Ngôn đỏ mặt, giả vờ chỉnh làn váy.
……
Dưới sự mong đợi của , vở kịch cũng chính thức bắt đầu. Trình Dã chuẩn suốt nửa tháng, ngày nào cũng lên diễn đàn điên cuồng tuyên truyền:
Kinh bạo!!! Nghe Tô Ngôn và Lục Lâm công khai hôn môi tại lễ đón tân sinh, đây là đạo đức băng hoại nhân tính vặn vẹo?
Không thể trách tớ, đề tài thì mới tạo nhiệt độ, chừng bọn họ còn cảm ơn tớ.
Dưới khán đài chật kín vài nghìn . Với Tô Ngôn, đây đầu sân khấu lớn, trong lòng cũng chẳng hề hoảng loạn.
Màn sân khấu mở, vở diễn bắt đầu. Họ diễn phiên bản tiếng Anh, theo lời Trình Dã thì như càng đúng “chất”.
Anh còn đặc biệt nhấn mạnh: cảnh hôn!
Nghe thì tưởng nhiều vai, nhưng thật phần lớn chỉ là vai phụ, kiểu “cây cảnh”.
Ai nấy đều nghiêm túc, chỉ riêng Lục Lâm khi bước sân khấu khiến đài rì rầm.
Giọng thoại rõ ràng, trầm ấm, mang theo khí chất thiếu niên dễ . Rốt cuộc cũng đến cảnh mong đợi nhất.
Hôn môi! Hôn để đ.á.n.h thức mỹ nhân đang ngủ say, một bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Dưới đài giơ điện thoại, nhắm thẳng lên sân khấu.
Lục Lâm nửa quỳ bên giường đạo cụ, gương mặt tinh xảo đang yên lặng của Tô Ngôn, chậm rãi cúi xuống.
Trái tim Tô Ngôn đập nhanh, hô hấp dồn dập. Nghĩ tới cảnh kế tiếp, đầu óc choáng váng, cho dù ở bên Lục Lâm danh nghĩa một thời gian, đây vẫn là đầu hai gần gũi đến thế.
, môi Lục Lâm chỉ khẽ lướt qua gương mặt , micro cố ý đẩy sang một bên. Bên tai Tô Ngôn vang lên tiếng thì thầm: “Tha thứ cho .”
Tô Ngôn lập tức hiểu, đến câu từng lạnh lùng dặn đó: “Đừng để thấy .”
Xem , sức sát thương quả thật nhỏ.
Màn sân khấu hạ xuống, vở kịch kết thúc. Dưới đài khán giả ăn dưa hào hứng vỗ tay ngừng.
Trình Dã vỗ ngực: “May mà tớ dùng nhan sắc làm chiến thuật. Nếu , vở kịch chắc thú vị giảm một nửa. Người xem phần lớn đều vì nhan sắc cả.”
Ở nơi hai để ý, các bài đăng diễn đàn đang bay nhanh, lên men ngừng.
【 Quá ngọt! Trên sân khấu mà còn dám hôn lưỡi! Đây chẳng bày tỏ tình yêu, cảnh cáo khác ? 】
【 bọ hung: Thớt làm đó là hôn lưỡi 】
【 dưa lê: Đừng công kích thớt, nàng chỉ nghĩ tới kiểu hai đ.á.n.h , thành hôn môi c.ắ.n lưỡi, giận dỗi mà thôi. 】
【 cự vô bá soái điểu: Đồng ý với lầu. Hơn nữa, chẳng gần đây giáo sinh mới đến ? Chính là họ Thẩm đó. Mọi thấy Thẩm Dực Thần hợp với Tô Ngôn Lục Lâm hơn? Tôi thì thấy trai thế , xứng với ai cũng đều hợp. 】
【 ha ha đại dưa: Đại ca, quên tài khoản phụ . 】
【 tiểu ma tiên: ……】
【289: ……】
【 Lục Lâm: …… Cậu c.h.ế.t. 】
Thế là tài khoản lớn của Thẩm Dực Thần cứ thế lộ mắt . Tuy lập tức phủ nhận và xóa bài để tránh nhục nhã, nhưng xóa thì hình chụp màn hình cũng vĩnh viễn tồn tại.
……
“Cao Ngất, thật xin . tớ thề là tớ từng làm chuyện gì với , ngoại trừ việc thường xuyên báo cáo vị trí của cùng với mấy chuyện hằng ngày...” Tề Tri Dao càng càng nhỏ, cúi đầu khuấy cà phê trong tay.
Tô Ngôn đối diện, hai tay chống cằm, dáng vẻ áy náy của . Rồi múc muỗng đường bỏ ly cà phê mặt Tề Tri Dao: “Vậy coi như trừng phạt cho .”
Hai bọn họ sở thích trái ngược: một thích ngọt, một thì một chút ngọt cũng chịu nổi.
Tô Ngôn quần áo xong còn thấy Lục Lâm . Có lẽ câu trả lời, vì lời của Tô Ngôn khi đó quả thực quá làm tổn thương .
Tề Tri Dao chu môi ly cà phê ngọt ngấy, khó chịu nhưng vẫn ráng uống. Cao Ngất đối xử như , dù giám sát lâu như thế mà vẫn tha thứ, quả thật là hiếm một em như thế.
Trên điện thoại, tin nhắn vẫn sáng lên, Tô Ngôn từng nhấn mở, chỉ liên tục bật sáng màn hình, chằm chằm dòng chữ đó với tâm trạng tự trách.
【 Kỳ Niên: là kẻ thù của cha tớ. Trước che giấu kỹ, lưng nọ bỏ rơi, thật chơi c.h.ế.t . Tai họa chúng lâu như . 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-21-1.html.]
Đáp án ngay mắt. Việc Lục Lâm thừa nhận và xin lẽ thật sự vì nổi lên ý định trừng phạt Kỳ Niên. Tô Ngôn còn giải thích xông thẳng ngoài.
Quả thật, lúc đó bề ngoài Lục Lâm vẻ bình thản, nhưng trong lòng sớm nảy sinh ý xử lý Kỳ Niên.
“Cao Ngất, làm cấp của Lục Lâm nhiều năm, tớ cũng một chút chuyện.” Tề Tri Dao định đem tất cả những gì trong lòng .
Tô Ngôn liếc , lập tức sửa lời: “Được , cấp .”
“Hợp tác làm đồng bọn.”
Tô Ngôn: “……”
“Đơn giản là vì tớ nghèo, Lục lựa chọn giúp tớ, nhưng yêu cầu tớ thường xuyên báo cáo chuyện về .”
Tề Tri Dao khi khó tránh khỏi chột , liên tục liếc phản ứng của Tô Ngôn. Thấy biểu hiện gì mới thở phào tiếp tục.
“Hồi đó tớ bệnh, về Đài thị là nhờ tiền cho, còn cho nhiều nữa.”
“Người khác thì lúc cũng khá , ít nhất đối với công nhân...”
Tô Ngôn phát hiện Tề Tri Dao cực kỳ chấp nhất với hai chữ “công nhân”.
“Tớ thề tớ chụp trộm ảnh khỏa của cho .”
Nói xong còn giơ hai ngón tay lên trời thề. Tô Ngôn cúi , bẻ thêm một ngón : “Ba ngón mới gọi là thề.”
Tề Tri Dao vội vàng ghi nhớ. Thực , Tô Ngôn rõ, trừ vượt rào ban đầu, từ đó về Lục Lâm đều quy củ.
Có lẽ cũng nhờ sự phản kháng của bản , nhưng đó đều là chuyện .
Tô Ngôn thất vọng . Cứ tưởng thể bí mật gì chấn động, kích thích.
Kết quả, tất cả chỉ là chuyện vốn .
“Hắn từng suýt cha đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Đây là tin Tề Tri Dao từ bạn học cũ của Lục Lâm. Vốn dĩ, ngày nào Lục Lâm cũng liên lạc với , dò hỏi tình hình của Tô Ngôn. một nửa tháng, gửi bất cứ tin nhắn nào.
Tề Tri Dao thậm chí tưởng rằng ông chủ lớn xảy chuyện, còn ôm nổi cái đùi , thì công việc dễ dàng làm thể tìm ngay cái khác?
lúc tuyệt vọng, Lục Lâm chuyển tiền, còn tỏ ý sẽ tiếp tục.
Nguyên nhân cụ thể, loại nhỏ bé như xứng đến. Muốn , chỉ Tô Ngôn mới thể hỏi .
“Nguyên nhân tớ cũng rõ, nhưng tớ đoán thể liên quan đến . Cha chỉ phản đối đồng tính luyến ái, mà còn yêu cầu năng phát triển. Áp lực cực lớn.”
“Những chuyện tớ đều từ miệng khác, nửa thật nửa giả thôi.” Tề Tri Dao nhăn mặt uống ngụm cà phê ngọt ngấy, “Có một video, chắc từng thấy .”
“Chính là cái .” Tề Tri Dao lập tức lấy điện thoại của , lục lọi thật lâu trong album.
Theo lời , đây chính là đoạn video mà Trần Húc Bạch từng xem. Trong đó, Lục Lâm trong WC của trường, dựa bồn rửa mặt, hờ hững thưởng thức con d.a.o bướm trong tay. Cuối video còn truyền tiếng kêu khàn khàn, chói tai, khó .
Thấy Tô Ngôn xem xong, Tề Tri Dao tìm thêm một tấm ảnh, phóng to cho . Đó là ảnh chụp nghiệp.
Đám học sinh đều mặc đồng phục, ánh nắng rạng rỡ tươi tràn đầy sức sống. Chỉ một kẻ ở góc, hình mập mạp, ánh mắt âm u sang lớp bên cạnh đang chụp ảnh nghiệp.
Trên mặt đầy thịt mỡ, gượng gạo , còn nhiều vết sẹo sâu cạn đều, thoạt quái dị.
Tô Ngôn cúi mắt, nhận lấy điện thoại từ tay Tề Tri Dao. Khi rõ , nhíu mày: “Tớ . Hắn từng trộm đồng phục của tớ.”
“Hắn còn trả tớ bằng vô bức thư tình, trong đó nội dung ghê tởm đến mức khó chịu.”
Nhắc tới kẻ , Tô Ngôn cả một bụng lời . trong đầu dấy lên một câu hỏi gấp gáp hơn: “Người video đó là ? Lục Lâm làm ... là vì tớ ư?”
Đến lúc , Tô Ngôn mới để ý bối cảnh trong video chính là trường cao trung nơi từng học. Nhìn thấy đoán trúng, Tề Tri Dao vui mừng gật đầu: “!”
“Những kẻ quấy rầy , thích , tất cả, tất cả đều nhận lấy báo ứng. Chỉ là, tên ghê tởm nên mới chịu quả báo nặng nhất.”
Nói đến đây, vẻ mặt Tề Tri Dao trở nên nghiêm túc.
Ngón tay Tô Ngôn khẽ gõ bàn, trong lòng đủ loại cảm xúc phức tạp chiếm đầy. Mỗi cố gắng nhớ điều gì, đầu đau nhức kịch liệt. Có điều gì đó đổi mà chính .
Ngực bỗng thấy nặng nề, khó trách hồi trung học, bất kể ai tỏ tình với , ngoại lệ, đều chuyển trường biến mất ngay mắt .
“Cao Ngất, tớ cho những chuyện ... chỉ là để đưa lựa chọn mà hối hận.”
“Cậu chọn gì, tớ cũng sẽ vô điều kiện ủng hộ .”
“Mấy năm nay, tớ sớm xem là bạn duy nhất. Tớ chỉ mong thể sống vui vẻ, ít nhất đừng cứ mãi tự trói buộc bản .”
“Sao sắc mặt , chẳng vui chút nào ?” Tạ Thanh Nguyễn đắp mặt nạ chuyện mấy thuận tiện. Vừa nãy Tô Ngôn gọi điện, đến tìm cô.
Tô Ngôn một thói quen: mỗi khi chịu ủy khuất hoặc phiền lòng, sẽ tìm thanh mai trúc mã từ nhỏ của là Tạ Thanh Nguyễn.
Trong lòng , Tạ Thanh Nguyễn sớm giống như một chị ruột. Tô Ngôn uất ức, khóe miệng mím chặt, tiến lên ôm lấy cô, nghẹn ngào kể khổ: “Chị Thanh Nguyễn, em chút cảm tính.”
Tạ Thanh Nguyễn: “...... Muốn thì thẳng, còn ‘cảm tính’ cái gì.”
cô cũng trêu chọc nhiều, bởi vì bộ dáng khổ sở của Tô Ngôn hiếm thấy. Cô vỗ nhẹ lưng : “Cậu với chị .”
Sau đó, Tạ Thanh Nguyễn dẫn Tô Ngôn lên phòng chiếu phim nhỏ ở lầu hai biệt thự.
Căn phòng cô trang trí theo sở thích, trải t.h.ả.m hồng nhạt lông xù sàn, đặt ghế sofa lười thoải mái.
Cha Tạ gia ở nhà, chỉ cô ở . Vốn dĩ cô định ngoài, nhưng thấy Tô Ngôn thì lập tức hủy kế hoạch, gửi tin nhắn cho bạn trai lính dự : 【 Tạ **: Em trai em về, em ở bầu bạn với nó. 】
Tô Ngôn cài chiếc bờm tai thỏ, nhận sữa rửa mặt cô đưa, lúc mới nhớ vẫn còn hóa trang.
Tạ Thanh Nguyễn dựa khung cửa, trêu chọc: “Có thích ai đúng ?”
“Trước , ?”
Tô Ngôn im lặng suy nghĩ một phút, ký ức về “ ” dần hiện lên, Lục Lâm mất khống chế.
Hai tai nóng lên, cố tỏ bình tĩnh: “Sao , em thể tình cảm ?”
“Mọi đều , lòng dễ đổi , lúc yêu còn đặt câu hỏi. Nói chính là ngươi đó.” Tạ Thanh Nguyễn gỡ mặt nạ, tiện tay ném thùng rác, ngắm móng tay mới làm : “Để chị giải đáp cho .”
“Tự xưng ‘cao thủ tình trường’ đây.”
Nói xong, cô bệt xuống thảm, ghế sofa chỉ như đồ trang trí. Cô tùy tiện bật một bộ phim tình cảm sướt mướt, lấy đó làm nhạc nền.
“Nào, .”
Tô Ngôn vốn châm chọc cái danh “cao thủ tình trường” chẳng mấy giá trị, nhưng thôi.
Thấy , Tạ Thanh Nguyễn nhịn , gõ nhẹ trán một cái: “Có ai với ? Đừng để tất cả ý nghĩ hết lên mặt. Dễ nắm thóp lắm đó.”
Tô Ngôn đối diện, lòng nặng trĩu, chẳng còn vẻ hoạt bát lạc quan thường ngày: “Em... hình như là đồng tính.”
Tạ Thanh Nguyễn: “......!”
“Bác trai bác gái sẽ ủng hộ quyết định của .” Cô vỗ vai , nghiêm túc an ủi.
Tô Ngôn tiếp tục: “ nếu thích ... sẽ c.h.ế.t.”
Tạ Thanh Nguyễn: “...... Cái gì cơ?”
Tô Ngôn chìm trong thế giới của , để ý ánh mắt kinh hãi của cô.
“ em kiềm chế , vẫn cứ để ý đến ...” Hai tay chống cằm, Tô Ngôn thở dài, gương mặt khổ sở vô cùng.
lúc đó, bộ phim vang lên một tràng tiếng chói tai, cắt ngang cuộc đối thoại.
“Chị, chị cứ thích xem mấy phim tệ thế , gu kém quá.” Cậu chớp đôi mắt to, vội vàng đổi chủ đề.
Tạ Thanh Nguyễn bấm nút tạm dừng, liếc một cái: “Cậu .”
Tô Ngôn khịt mũi, ánh mắt trong trẻo phủ một tầng nước, nức nở khiến cũng xót: “Em .”
“Chị Thanh Nguyễn... Chị lời khuyên nào ?”
Tạ Thanh Nguyễn hận thể lập tức bổ túc một đoạn tâm lý tình cảm học, ai bảo cô khoác lác. Cô đưa tờ giấy, : “Chị tổng cộng cũng chỉ thích qua vài .”
“Tình cảm kinh nghiệm vốn ít, chỉ cần em chê...” Tạ Thanh Nguyễn ít khi về chuyện tình cảm của chính , chủ yếu là vì hành trình tình cảm của cô phần chập chờn, định.
Cô qua tủ đồ ăn vặt, cầm một gói hạt dưa, còn chia cho Tô Ngôn một phần.
Tạ Thanh Nguyễn cùng Tống Thư Quân quen ở Đại học A Kinh Thị. Cô so với Tống Thư Quân kém hai khóa, lúc học thì chút danh tiếng.
Dù cũng lớn lên tuấn tú, phẩm hạnh , gia thế càng tồi. Loại như , ai thể động lòng?
Chỉ tiếc Tống Thư Quân nổi tiếng miệng độc, tính tình kém, ai thể dễ dàng gần. Thế nên tự nhiên vẫn luôn độc .
Khi đó, Tạ Thanh Nguyễn ôm nhiều thư ở phòng đưa tin, còn Tống Thư Quân làm hội trưởng Hội học sinh, đang ở đó đón nhận tình nguyện viên. Vở kịch bắt đầu như thế —— Tạ Thanh Nguyễn ôm một chồng thư ngay mặt Tống Thư Quân thì vấp ngã, thư rơi tung tóe khắp nơi…
“Vậy coi như nhất kiến chung tình ?” Tô Ngôn ôm đầu gối, ngẩng đôi mắt ngấn lệ cô.
Không .
Khi Tống Thư Quân chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, môi mỏng khẽ mím, thậm chí thèm giúp nhặt thư, chỉ buông một câu: “Ngốc quá.”
Tô Ngôn: “......”
Cô tức c.h.ế.t. Người thể thi A đại, thể ngốc đến mức nào? Vì Tạ Thanh Nguyễn liền bắt đầu diễn đàn tìm đủ loại tư liệu về Tống Thư Quân, thậm chí còn mua thời khóa biểu lớp .
Từ đây mở một màn truy đuổi mãnh liệt. Hỏi cô khi thật sự thích ? Hoàn . Chỉ là xuất phát từ trẻ con, trả thù. Đợi đến khi khiến động lòng với , hung hăng đá rơi .
“Yêu...” Tô Ngôn c.ắ.n môi, nghiêm túc hỏi. Đây là đầu tiên Tạ Thanh Nguyễn thật sự kể chuyện tình cảm.
Kỳ thật .
Tạ Thanh Nguyễn đuổi theo một năm, đó đột nhiên cắt đứt liên lạc. Vì công ty của cha cô xảy vấn đề, cô du học nước ngoài, tránh đầu sóng ngọn gió. Lúc còn để cô theo đuổi, ngược càng cảm thấy quen.
Đến khi sang M quốc, đúng lúc Luân Đôn đón trận tuyết đầu tiên. Cô mua một ly Cappuccino, tùy ý tìm một chỗ . Tuyết đầu mùa nhẹ nhàng trải mặt đất, cô chôn nửa khuôn mặt khăn quàng cổ.
Có một nước ngoài cao lớn đến gần, cô xuất phát từ lễ phép mà đáp vài câu. Chính khi đang chán đến mức c.h.ế.t, cô như thấy ngoài cửa sổ quen. Đồng t.ử trừng lớn, cô buông ly cà phê, trực tiếp ngoài.
Tống Thư Quân cao gầy, nửa dựa tường, mặc áo khoác, quàng chiếc khăn do chính cô đan, hướng về phía cô vẫy tay.
từ đó đến giờ, cả hai vẫn từng xé bỏ tấm giấy cửa sổ .
“Cậu càng dữ .” Tạ Thanh Nguyễn đưa một tờ giấy.
Tô Ngôn nghẹn ngào: “Chị, chị thể thành l.i.ế.m cẩu như , em thật đau lòng chị.”
Cậu cũng căn cứ. Tạ Thanh Nguyễn điển hình là “con nhà ”, từ nhỏ cần cha bận tâm, học bổng các loại lấy đến mỏi tay.
Cô vẫn luôn là tấm gương của Tô Ngôn.
Tạ Thanh Nguyễn nhạt: “Không cả, nhiều năm qua , cũng chậm rãi coi như trả xong.”
Cô ngửa đầu trần nhà, lòng mệt mỏi vô cùng: “Sao em xác định thật sự thích ?”
“Trước do, yêu.” Vài chữ đơn giản, thô bạo, suýt nữa khiến Tô Ngôn chảy m.á.u mũi. Cậu khiếp sợ nàng.
Chỉ thấy Tạ Thanh Nguyễn vẻ mặt thản nhiên, nhún vai: “Tình yêu của lớn, hiểu .”
“Còn nữa, thích sẽ c.h.ế.t, ý gì?”
“Lẽ nào gặp kẻ cuồng cố chấp, yêu thì dọa g.i.ế.c ?” Tạ Thanh Nguyễn cần làm rõ chữ “c.h.ế.t” nghĩa gì, bằng cô thể yên tâm.
Càng sắc mặt Tô Ngôn càng đen. Nếu là Tạ Thanh Nguyễn, còn tưởng châm chọc.
“Uống chút .” Cô làm như bà , lấy cả tá bia cùng mấy dĩa đồ nhắm.
Không chuốc say thì cô đúng là vui .