Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 20.1

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:19:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tô Ngôn thật nghĩ tới sẽ là Lục Lâm, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, gần đây gặp chuyện phiền lòng nối tiếp từng vụ một.

Mưa vẫn rơi, âm thanh ồn ào khiến thêm phiền.

Nước mắt của Tô Ngôn gần như khô, vốn dĩ chỉ là trái tim pha lê. Lục Lâm nghiêng chiếc dù về phía , giành mở miệng .

“Trời đang mưa.”

Tô Ngôn xổm ngoài đường lớn, cũng xổm nóc nhà, mà là sâu trong con ngõ nhỏ tối tăm đèn đường.

Lục Lâm làm tìm , quả thực giống như câu hỏi kèm sẵn đáp án.

Khuyên tai, nhẫn, vòng cổ... tất cả đều là hình ngôi .

Tô Ngôn từng cho rằng sự kiểm soát của Lục Lâm đối với chỉ dừng ở mức an , đến hôm nay mới , ước gì chiếm hữu trọn vẹn. Nếu thể, thậm chí còn buộc chặt bên .

“Cậu cần nhiều lời, mù.” Đây vẫn là đầu tiên Tô Ngôn chủ động chuyện như .

ánh mắt Lục Lâm hề tức giận, mà mang theo chút si mê. Chỉ trong chớp mắt giằng co, lập tức biến thành đáng thương, ủy khuất.

“Xin .” Lục Lâm yên một chỗ, nắm chặt chiếc dù, bàn tay siết đến trắng bệch, cổ họng khô khốc, “Tôi sẽ sửa.”

Đây là cách Lục Lâm học mạng: giữa yêu nên nhận sai. dường như vẫn hiểu, bản phạm sai chỉ cần một câu “ sai ” nhẹ bẫng là thể tha thứ.

Lục Lâm bước tới đỡ Tô Ngôn lên, nghĩ tới điều gì, bàn tay chần chừ rụt về.

Nếu lúc thứ ba, lẽ còn sẽ cảnh tượng “tình yêu mỹ lệ” cảm động đến rơi lệ.

Tô Ngôn tựa lưng tường, ngẩng đầu yên lặng Lục Lâm. Cậu chỉ tin những lý do thoái thác , mà tạm thời cũng tha thứ.

Dưới tầm từ cao của Lục Lâm, ánh mắt Tô Ngôn còn lực uy hiếp, nhưng những lời thốt cực kỳ khiến sợ hãi.

Ví dpụ như câu: “ hận .” Lời đó như một nhát chém, đến giờ nhớ vẫn còn xót xa.

Điều Tô Ngôn là, Lục Lâm ẩn trong bóng tối, lạnh lùng và Thẩm Dực Thần, bàn tay siết chặt đến đau nhức. May mắn là Thẩm Dực Thần kịp làm gì quá phận. Nếu , Lục Lâm thật sự sẽ ngại…

“Tôi ngờ chuyện sẽ thành thế …” Không bao lâu , Lục Lâm mở miệng.

Tô Ngôn cạn lời, cũng thể quá hận . Ít nhất, chuyện hôm nay, niềm tin của dành cho Lục Lâm giảm ít.

“Tôi thể xin .” Lục Lâm chủ động , “Ngày mai chứ?”

Chữ “xin ” vốn tồn tại trong từ điển của Lục Lâm. Lời thốt đầy ngạo nghễ, càng khiến Tô Ngôn buồn nôn.

“Từ nay về , đừng xuất hiện mặt nữa.” Tô Ngôn lên, thẳng thắn đối diện với đôi mắt .

“Tôi cần xác nhận một chút.”

Dựa sự hiểu của Tô Ngôn về Lục Lâm trong thời gian : quen dối, ít nhất nếu do làm, sẽ nhận.

Hắn cũng thích kiểu “đổ vỏ” khác.

Hiện giờ chỉ Lục Lâm là nghi phạm duy nhất. Dù cũng vội làm sáng tỏ, mà chọn nhận sai, đó buông một câu “ làm”.

Lục Lâm gì, nhưng động tác tay chân tiết lộ cảm xúc. Dù đang cầm cũng suýt rơi, Tô Ngôn im lặng, liền cho rằng ngầm thừa nhận.

“Tuần nhé?” Tô Ngôn giọng run rẩy. Đến lúc đó mới phát hiện, lời thốt khiến hốc mắt Lục Lâm đỏ hoe.

Sống mũi cay cay, giọng khàn khàn khó nhận . Đây là đầu tiên Tô Ngôn thấy .

Trong lòng , Lục Lâm là kiểu cho dù chịu thương tổn lớn thế nào cũng sẽ vỗ vỗ áo mà thản nhiên “Không cả”. nay, mưa càng nặng hạt, phảng phất như hòa tan cảm xúc của hai .

Tô Ngôn trở thành kẻ duy nhất thể khuấy động cảm xúc của .

Tô Ngôn ngẩn , nhịn đáp: “Ừm, …”

, đến lúc đó cũng nhất kiến chung tình với vai chính thụ.

Cậu cũng dám đáp ứng, vì thể gánh nổi hậu quả nếu bên cạnh tiện tay trừng phạt bằng một cái “thưởng gãy xương”.

“Vậy em thể ôm một chút ?” Trong lòng chua xót, Lục Lâm lớn mật hơn, “Chúng yêu ?”

“Tại xa cách như ?” Vấn đề , rõ ràng đáp án trong lòng, nhưng vẫn cố tình hỏi.

Giữa hai , nhiều lắm cũng chỉ cái danh nghĩa “ yêu”. Tô Ngôn bao giờ coi như bạn trai, cho dù chỉ một . Loại cưỡng ép ở bên , tính là tình yêu gì?

trong tình cảnh , Tô Ngôn chỉ nhanh chóng thoát , bèn thuận miệng đáp: “Ừm.”

“Được.”

Lục Lâm buông lỏng tay cầm dù. Trong khoảnh khắc chiếc dù rơi xuống đất, ôm lấy Tô Ngôn.

chỉ dừng ở một vòng ôm hư , quá chặt.

Hắn sự miễn cưỡng của Tô Ngôn, càng cưỡng ép ở phương diện . Tuy từng sự cưỡng bức yêu đương, nhưng giờ đây, lời hứa hẹn càng trở nên vô lực.

Tô Ngôn nghĩ Lục Lâm vẫn còn , ôm một chút để an ủi cũng , coi như là cảm ơn vì tất cả trong thời gian qua.

Thế nhưng, dáng vẻ ủy khuất ban nãy của Lục Lâm biến mất gần như còn. Khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt u tối, lạnh lẽo về phía xa xăm.

Thẩm Dực Thần, .

Sau đó, Lục Lâm cũng đòi cùng trở về, mà chọn về nhà .

Tô Ngôn thấy chút ngượng ngùng, rõ ràng là chủ động mời , cuối cùng lẻ loi giữa đêm khuya, chật vật về nhà.

Trong tay còn cầm hai cái bánh bao, hộp sữa uống xong vứt từ sớm. Sau một loạt chuyện , thực sự chẳng còn tâm trạng ăn uống.

Tô Ngôn nhanh chóng về nhà. Dù lang thang bên ngoài một lúc, cuối cùng vẫn tắm rửa, nhưng mệt mỏi đến mức thế nào cũng thấy sạch sẽ.

Thay áo ngủ, xuống giường , phát hiện một sự thật: Hình như mất ngủ. Mà mỗi mất ngủ đều là vì Lục Lâm.

Đôi mắt vô thần chằm chằm trần nhà trắng toát, chợt nhớ quên hỏi chuyện Tề Tri Dao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-20-1.html.]

Ai cũng Tề Tri Dao là ở Đài Thị, thích, bạn bè gì ở đại lục. Thường xuyên dựa dẫm , nhưng giữa hai vẫn luôn duy trì một cách xa lạ.

Phía mơ hồ hết thảy hiện tại đều phơi bày mặt bàn, nhưng Tề Tri Dao cũng thật sự làm thương, đương nhiên, lẽ là Lục Lâm sắp đặt.

Nghĩ nghĩ cũng ngủ, ngày hôm trời sáng bừng, liền chuẩn thăm Kỳ Niên.

Kỳ Niên hiện ở bệnh viện tư nhân danh nghĩa tập đoàn Thẩm thị, còn phòng VIP. Sau chuyện đêm đó, đem bộ tích góp đem đến đây.

Nếu hỏi vì với cha , thì chính là rút ngắn tuổi thọ thêm vài năm.

Cha Kỳ, Kỳ đối xử với vốn cực kỳ nghiêm khắc, nếu bọn họ nửa đêm đua xe, thì chuyện cũng chỉ đơn giản là gãy xương chân một cái.

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng trong bệnh viện khiến nhịn nhăn mũi. Trong ấn tượng của , bản cũng ở viện quá nhiều , nhưng cái mùi tựa như khắc tận xương cốt.

Chỉ cần nhắc đến hai chữ “bệnh viện” là liền khó chịu.

Khi tay đặt lên cửa phòng bệnh, đầu chợt đau nhói một trận, nhanh khôi phục bình thường, cũng để trong lòng.

Cửa đẩy , Kỳ Niên liền qua, biểu cảm ngẩn , sửng sốt một lát lớn tiếng gọi: “Cao Ngất! Cậu tớ đang làm gì ?”

Tô Ngôn mặc chiếc hoodie sẫm màu tùy tiện lôi trong tủ , càng làm làn da trắng nõn nổi bật, môi mang sắc tái nhợt.

Kỳ Niên liền mở miệng: “Đừng tạo dáng, làm gì thế?”

Tô Ngôn: “……” Không gì bất ngờ, chỉ là duỗi tay chắn ánh nắng thôi.

“Xem vấn đề cũng lớn.” Tô Ngôn qua, dịch ghế xuống, “Cậu ăn trái cây , tớ gọt cho.”

“Ha, tớ vấn đề lớn! Còn ai so với tớ t.h.ả.m hơn nữa .” Kỳ Niên giả bộ che lấy đùi , rống một trận.

Thấy tinh thần Kỳ Niên còn , Tô Ngôn cũng yên tâm hơn. Cậu lấy quả táo mua cùng d.a.o gọt hoa quả .

“Cậu ôm sai chân .” Tô Ngôn nhàn nhạt nhắc.

“Ừ ha.” Kỳ Niên lập tức đổi chân khác để tang, “Cậu cảnh tượng lúc đó , kỹ thuật lái xe của tớ lái xe như …”

Nghe câu , con d.a.o trong tay Tô Ngôn suýt nữa cắt trúng tay. Cậu ngẩng đầu, vẫn chăm chú quả táo, hàng mi dài rủ xuống tạo thành bóng râm, làm cả trông ôn hòa hẳn.

“Vì mỗi kể chuyện, chen thêm một đoạn tự khen thế hả?” Cậu thật sự buồn bực.

“Đó trọng điểm! Tớ cùng tái hiện cảnh tượng lúc .” Kỳ Niên nếu thương ở chân, chắc nhảy dựng lên.

Lần đầu tiên trong đời trai mị lực như Kỳ Niên thấy bạn trai của em Tô Ngôn, tự nhiên chút kích động. Ăn cơm xong liền quyết định cho đôi yêu chút thời gian riêng tư, còn làm thêm ít “thời gian mờ ám” cho họ.

, dứt khoát lái xe trốn .

Khóe miệng Tô Ngôn co giật, nhịn chen : “Cậu chuyện vòng vo quá , thể cho đàng hoàng ?”

Kỳ Niên lấy tay che miệng , nghiêm túc: “Nghe tớ kể tiếp .”

Anh coi là một tay lái cực kỳ lão luyện, trong bộ Hải Thị ai vượt

Tô Ngôn: “……” là câu hỏi lạ đời.

Trong đêm tối trăng mờ gió lớn, lái con xe yêu quý, đang đường về khách sạn. Ai ngờ, chỉ dụi mắt một chút, bên cạnh bỗng dưng xuất hiện một chiếc xe đen!

Ám sát! Đây quả thực chính là ám sát! Tay lái lão luyện liều mạng xoay vô lăng, may mắn vẫn giữ cái mạng.

Tô Ngôn bật , d.a.o gọt táo cũng gãy đôi: “Cũng may .”

Thấy Kỳ Niên như thế, tâm trạng Tô Ngôn cũng khá hơn, đưa quả táo gọt cho Kỳ Niên: “Ăn , chắc đói .”

Kỳ Niên ghét bỏ đẩy : “Tớ ăn.”

Tô Ngôn: “Cậu còn kén chọn gì nữa, chẳng lẽ tớ gọt thành hình thỏ con, tiểu hổ tiểu Kỳ Niên chắc?”

Nghe đến đây, sắc mặt Kỳ Niên biến đổi, một tay che hạ , tay cầm lấy quả táo gọt gần trơ lõi.

“Ha ha, ăn thì ăn, ai bảo dọa như chứ.”

“Nghịch ngợm thật.”

Tô Ngôn: “……” Đầu óc cấu tạo kiểu gì trời.

tớ thật sự hoài nghi là kẻ thù của cha tớ. Ông chuyện lúc nào cũng thiếu nợ khác, tớ sợ quản gia nhà ông thiếu đủ, dẫn đến thê ly t.ử tán.”

Tô Ngôn ngập ngừng: “Cậu thật sự cảm thấy là kẻ thù của cha ?”

“Ừ.” Kỳ Niên ăn hết phần thịt táo còn , ném hột thùng rác.

“Tớ hồi nhỏ cũng suýt nữa mất mạng .” Kỳ Niên giường, nghiêm túc hồi tưởng, “Cha tớ khi lập nghiệp cũng từng lăn lộn xã hội đen.”

“Lúc nhiều khen ông thông minh, đáng lẽ nên dừng ở đó,” Kỳ Niên thở dài, “Ai, cha tớ thật sự giỏi. Người khác ngoài miệng cho , còn ông thì thật sự làm .”

Tô Ngôn nghiêng đầu, đầy nghi hoặc. Thật sự thì mấy chuyện từng Kỳ Niên nhắc qua.

“Khi ông còn theo đám nữa, từng đ.á.n.h một trận t.h.ả.m hại. Tưởng rằng chỉ một trận là xong, ai ngờ nhiều năm , khi công ty lên, gia đình cũng , thì những tìm cách tống tiền. Ông đồng ý.”

“Tớ hồi nhỏ bắt cóc nhiều , cha tớ cũng từng xe tông gãy xương vài . Thế mà chúng vẫn chẳng làm gì bọn họ.”

Tô Ngôn bằng ánh mắt đầy đồng tình, đứa nhỏ cũng quá t.h.ả.m .

“Tớ mua cho máy chơi game đời mới nhất, với mấy đôi giày thích nhất.”

Mấy thứ vốn là Tô Ngôn chuẩn để an ủi , cũng coi như mặt Lục Lâm xin . hiện tại, chợt thấy hình như sai .

Tựa hồ chuyện do Lục Lâm làm, lẽ chính hiểu lầm , nhớ lời quá đáng tối hôm qua…

Kỳ Niên chú ý đến ánh mắt thất thần của Tô Ngôn, chỉ vui mừng reo lên: “Đưa tớ quà sinh nhật !”

“Sao tớ thích mấy cái ? Anh em cả đời! Không, và bạn trai cả đời!” Anh chắp tay thành kính, trong đầu chỉ nghĩ đến cảnh máy chơi game sắp về tay , nên đón chào thế nào.

Tô Ngôn mấy lời đó, chỉ gật đầu qua loa: “Tra lái xe thì báo cho tớ một tiếng.”

Kỳ Niên ngạc nhiên, : “ báo thù giúp tớ ? Thật cần thiết, với thể trạng như , khả năng đ.á.n.h .”

Tô Ngôn: “…… Tớ chỉ ai .”

Nghe , Kỳ Niên chút thất vọng.

Loading...