Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:00:32
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Ngôn thấy , trong nháy mắt liền đau đầu nứt , trong đầu hiện lên vô ký ức từ nguyên tác, khiến theo bản năng cảm thấy khủng hoảng.
Nguyên tác Lục Lâm chính là kẻ điên thật sự, vì đạt thứ mà từ bất kỳ thủ đoạn nào, theo dõi, hạ dược, lắp máy lén đều là chuyện thường ngày.
Hắn cực kỳ thành thạo việc khống chế con mồi, giăng bẫy từng bước dụ dỗ đối phương tiến , cuối cùng thu lưới.
Trong đầu, ký ức giống như những mảnh thủy tinh bén nhọn, từng chút từng chút đ.â.m cơ thể .
Nguyên tác Lục Lâm thậm chí thể vì cho rời mà dùng hết cách khiến đôi chân thể cử động.
Tô Ngôn che ngực, từng ngụm từng ngụm hít lấy khí mới mẻ. Đôi môi vốn xinh mê lúc tái nhợt đến kỳ lạ, trán còn rịn mồ hôi lạnh.
Đời c.h.ế.t.
Tống Tinh Du và Trần Húc Bạch vốn còn định cùng bạn cùng phòng mới khách sáo vài câu, hiện tại gương mặt tái nhợt của Tô Ngôn dọa cho sững sờ.
Lục Lâm cũng bước gần. Hắn rít một thuốc, đó ấn tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay. Giọng thiếu niên trong trẻo dễ trái ngược với tính cách bản .
Hắn : “Tô Ngôn, .”
Mùa hè ở Hải Thị, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn. Lục Lâm mở cửa sổ, gió nhẹ thổi bay tóc , mà Tô Ngôn chỉ thể thấy bóng lưng của .
Nghe câu , vô cớ hoảng hốt, đem tất cả việc đời từng làm nghĩ một lượt, nhưng tìm chút giao thoa nào với Lục Lâm.
Thần sắc dần khôi phục, vẫn chờ nửa câu của Lục Lâm, nhưng đối phương cứ mập mờ, mở miệng, dường như cố ý thỏa mãn sự hiếu kỳ của .
Hồi lâu, Lục Lâm xoay . Ban công bật đèn, cả chìm trong bóng tối, chỉ mái tóc bạc cùng chiếc khuyên tai kim cương lấp lánh nơi vành tai trong đêm tịch mịch trở nên cực kỳ chói mắt.
“Cậu giáo hoa của Hải Thị Nhị Trung ?” Khóe môi Lục Lâm khẽ cong.
Cách gọi bỗng khiến Tô Ngôn nhớ đến những chuyện cũ chẳng hề , là chuyện cũ đầy chua chát mới đúng.
Hải Thị Nhị Trung tên đầy đủ là Học viện Hoàng Gia Thánh Anh Lan, cái tên khiến liên tưởng đến sự xa hoa.
Tô Ngôn khi đó chỉ vì trốn tránh Lục Lâm mà tùy tiện đăng ký một trường trung học bên ngoài, hề tên đầy đủ của ngôi trường . Chỉ Nhị Trung cũng xem như nổi danh trong thành phố, nhưng ngờ tiếng tăm đến mức “ngốc nghếch” như .
Ba năm ở học viện quý tộc , đủ loại rắc rối kéo dài như sương mù, đủ để một thành phố ba năm thấy ánh mặt trời.
Tuy thành tích học sinh quả thật , nhưng chỗ nực nhiều hơn, che lấp ưu thế về chất lượng giảng dạy.
Học viện hằng năm tổ chức vô hoạt động, do trường, do học sinh tự tổ chức.
Năm đó nhập học, Tô Ngôn cùng một nữ sinh khác bình chọn thành “Giáo thảo” và “Giáo hoa”.
là giáo hoa, còn nữ sinh thành giáo thảo…
Ngày nhập học, chỉ tùy tiện mặc một bộ quần áo, kết quả khác cầm máy ảnh công khai “chụp lén”, đăng lên thời báo trường học với danh hiệu giáo hoa.
Loại chuyện mất mặt như , suốt ba năm cũng .
Cậu dung mạo nổi bật, đôi mắt màu hổ phách ánh mặt trời trong suốt lạ thường, chóp mũi nhỏ nhắn và đôi môi mỏng hồng nhạt, tất cả đều đến kỳ cục.
Thật ban đầu cũng vì trở thành giáo hoa, đến tận khi bạn bè ném cho một tấm ảnh diễn đàn, mới .
Tô Ngôn để tâm đến việc học viện rảnh rỗi đến mức nào, cũng kỳ thật cùng Lục Lâm của học viện bên cạnh còn một CP lâu năm.
Học viện Hoàng Gia Thánh Anh Lan lựa chọn học sinh vô cùng khắt khe, trong khi Lục Lâm từ trường học bình dân bên cạnh chọn, gia thế, diện mạo, thành tích đều ở tầng cao nhất.
Bằng , bọn họ cũng sẽ chấp nhận gả giáo hoa của ngoài.
Đương nhiên, cũng chẳng quan tâm hai thực sự quen .
Bọn họ còn từng âm thầm phàn nàn nhiều , hiểu Lục Lâm với gia thế như thế đến học một ngôi trường hạng thấp như .
Trần Húc Bạch yên lặng bổ sung: “ , diễn đàn còn nhiều fan CP của các .”
Đến đây thì Tô Ngôn nghẹn lời, tâm trạng lập tức rơi thẳng xuống đáy cốc.
Cậu còn định mở miệng để làm dịu bầu khí quái dị , ai ngờ khóe môi Trần Húc Bạch cong cong, thêm một câu như sét đánh: “Tớ cò ship CP nữa.”
Tô Ngôn: “……”
Khí thế Trần Húc Bạch lập tức vút cao, hiện giờ đặc biệt đắc ý, cảm giác bản lập tức chiếm lòng cả hai , chính là ship CP ưu tú.
Ý rõ ràng là rõ , tớ Trần Húc Bạch chính là ship CP của hai , đối xử với tớ.
Những lời , Tô Ngôn mặt đoán .
“Cảm ơn ủng hộ.” Nói xong câu đó, Tô Ngôn c.ắ.n rách môi , còn cảm ơn ủng hộ, như thể bán hàng , nhưng thì .
Lục Lâm hờ hững đáp: “Thực ngọt.”
Tô Ngôn ngẫm nửa ngày vẫn hiểu, ăn cái gì mà còn “thực ngọt”? Dù , cảm xúc sợ hãi cũng vơi ít nhiều, trong lòng dám âm thầm phàn nàn.
Không chơi diễn đàn, chỉ lo học hành như tất nhiên . một bên, Trần Húc Bạch rõ câu đó ám chỉ đến đồng nhân văn diễn đàn, nghĩ đến liền càng đỏ mặt.
Hai bọn họ, chẳng đồng nhân văn màu vàng ?
Tô Ngôn tuy vô cùng kháng cự như Lục Lâm, nhưng khi nỗi sợ dần lắng xuống, bắt đầu bình tĩnh suy nghĩ nên làm thế nào để bảo tính mạng, quan trọng nhất là giữ đường lui.
Chỉ cũng , Lục Lâm là kẻ cực kỳ cực đoan.
Tống Tinh Du vốn học cùng trường, cả quá trình đều tràn đầy nghi hoặc, biểu tình ngày càng khó coi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-2.html.]
Tô Ngôn đóng cửa ký túc xá , khó khăn nuốt xuống ngụm nước bọt, gượng : “Thật khéo, chúng thích hợp làm bạn.”
Về mỗi nhớ lời , đều thấy dối trá đến mức nào.
Cậu ngẩng đầu, đôi mắt vô tội chờ đợi đáp án.
Ý mặt Lục Lâm đến nhanh cũng tan nhanh, khiến Tô Ngôn đoán tâm tư .
Trên mặt chẳng biểu cảm gì, nhưng Tô Ngôn thấy sự lạnh lẽo.
Lục Lâm: “Không thích hợp.”
“Còn nữa, giả.”
Tô Ngôn câm lặng, đầu tiên thấy nghiêm túc từ chối lời khách sáo của . Thôi, kỳ thật chỉ cần bảo vệ đường lui của bản là đủ.
Ký túc xá hai WC, cái là tắm rửa cần chờ lâu. Bởi vì mới khai giảng, bọn họ vẫn quen , khách sáo vài câu xong liền chẳng ai gì thêm.
“Lạch cạch ——”
Đèn vụt tắt, ký túc xá chìm một mảnh hắc ám, chỉ còn ánh sáng mỏng manh phát từ điện thoại.
Tô Ngôn thích cảm giác riêng tư xâm phạm, nên nhập học sớm lắp màn che giường. lúc , luôn cảm giác bên ngoài màn giường .
Trên màn giường phản chiếu một bóng mơ hồ, đó bóng càng lúc càng gần, dừng ngay giường . Nếu tắt di động , lắng kỹ còn thể thấy tiếng thở khẽ.
Tô Ngôn chờ hồi lâu, phát hiện ngoài dường như chẳng ý định lên tiếng, cũng yên lặng theo, mở lời.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, “kẽo kẹt” một tiếng, leo lên giường.
Cậu đồng hồ, 11 giờ. Đồng hồ sinh học của chính là từ 11 giờ tối đến 9 giờ sáng hôm , đến giờ liền như uống t.h.u.ố.c ngủ, thể ngủ c.h.ế.t .
Ngay khi chuẩn kéo chăn ngủ, điện thoại vang thông báo tin nhắn.
Tô Ngôn mở , hóa là thông báo thêm bạn. Giờ phút buồn ngủ đến nỗi mí mắt nặng trĩu, nghĩ nhiều rốt cuộc ai thêm , tay liền theo phản xạ nhấn đồng ý.
【.: Lục Lâm.】
Tô Ngôn đầy đầu dấu chấm hỏi.
【.: Cùng yêu đương.】
【.: ^_^】
Tô Ngôn nghẹn lời. Không ai phát biểu tình cũng đều đáng yêu.
Cậu gần như thể tưởng tượng dáng vẻ Lục Lâm lạnh mặt, chút biểu cảm, tùy tiện chọn một cái nhãn dán gửi qua.
Trong truyện ít nhất cũng lâu ngày sinh tình, thế hợp lý ?
Tô Ngôn dám xóa “bạn ” bệnh tâm thần , chỉ thể trực tiếp tỏ rõ ý . nghĩ đến trong truyện nguyên tác cái kết bi t.h.ả.m , quyết định uyển chuyển hơn một chút.
【sy: Thực xin , thích nữ sinh.】
Tim Tô Ngôn đập loạn, ngón tay nắm chặt điện thoại đến trắng bệch. Cuối cùng mới thở phào một — đây chính là pháp chế xã hội.
Lừa đấy, rõ ràng đây là cái tác giả hiểu pháp luật sảng văn cực phẩm.
trong mắt , đây là một bản ngược văn mệnh khổ, ngược đến mức chẳng đầu chẳng đuôi.
Điện thoại vẫn tin nhắn mới, ngược thấy từ giường đối diện truyền đến tiếng sột soạt, trong đêm tĩnh lặng càng rõ rệt.
【.: Là loại hình nào?】
Tô Ngôn mới khép mắt bao lâu, di động gối chấn động. A, quên bật chế độ “ làm phiền”.
Vừa thấy tin nhắn , còn tưởng đối phương bỏ cuộc. Cơn buồn ngủ ập tới, liền tùy tiện gõ hai chữ gửi .
【sy: Ngự tỷ.】
Gõ xong hai chữ, liền mơ mơ màng màng ngủ mất, chỉ nhớ khi ngủ vẫn còn tiếng sột soạt bên , nhưng chẳng còn tâm trí mà hỏi Lục Lâm “loại hình” nghĩa là gì.
Cậu vốn đồng hồ sinh học, 9 giờ tự động tỉnh dậy. Tỉnh sớm nghĩa rời giường. Hôm nay là ngày cuối cùng báo danh, vốn cũng việc gì, dậy sớm chẳng ý nghĩa.
Tô Ngôn mở mắt, liền thấy một bóng màn giường. Từ chiều cao thể dễ dàng nhận là ai, chỉ là hiểu, sáng sớm đối phương giường làm gì, chẳng lẽ định đ.â.m c.h.ế.t ?
Đây chính là vai chính công trong thế giới , chừng sẽ thật sự đ.â.m c.h.ế.t ngay giường. Đến lúc đó, học viện chỉ cần tuyên bố tự ngã mũi dao, m.á.u chảy thành sông.
Nghĩ đến đây, cảm thấy thở quanh dần trở nên âm lãnh.
Tô Ngôn lúc mới bất giác thấy sợ, nhớ tối qua hình như quá mệt mỏi, nhất thời bất cẩn mà từ chối .
Sớm thì nên định , đúng là quá vội vàng lo bảo mông.
【.: Cậu tỉnh.】
Tô Ngôn: “……”
Đây rõ ràng là câu trần thuật.
Lúc mới phát hiện, tối qua nửa đêm Lục Lâm gửi cho một tấm ảnh.
Vừa đến, suýt sặc, ho khan liên tục, đôi đồng t.ử xinh phủ đầy nước, ngón tay run run vuốt ve màn hình.
Đây… đây là cái gì!