Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:17:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Cậu cần nghĩ tới.”
Tô Ngôn xoay gỡ xuống cái ba lô màu đen treo ghế, cũng chẳng gì để mang theo, chỉ nhét một cái sạc. Tuy cũng rõ vì đặc biệt coi trọng cái đồ sạc như bảo bối .
Đợi thu dọn xong xuôi thì hơn mười phút trôi qua, ngón tay Tô Ngôn dừng ở ứng dụng gọi xe, bộ câu lệnh chọn chỉ để thể nhanh nhất đ.á.n.h một chiếc.
Sinh viên ở A đại bản địa ít, mỗi đến thứ sáu, bắt một chiếc xe thật sự khó, mở ứng dụng liền thấy quanh đó mấy chục đang tranh .
Trong lòng tính toán, ít nhất cũng đợi mười phút xe mới đến . Cậu thẳng lưng xuống ghế, dùng dây buộc tóc buộc một nhúm đỉnh đầu, tạo thành một cái quả táo nhỏ.
Có loại cảm giác tự dối mà thấy mát mẻ.
“Em sợ ?” Giọng lạnh lẽo của Lục Lâm vang ngay lưng, truyền thẳng tai.
Tô Ngôn suýt nữa ngã khỏi ghế, trong lòng âm thầm phun tào: Phản xạ hình cung cũng đủ dài , thời gian bà già còn chạy xong tám trăm mét!
Vấn đề Tô Ngôn cũng từng hỏi chính , đáp án là hẳn là sợ Lục Lâm thường ngày.
“Không sợ.” Tô Ngôn , đồng thời lấy từ trong ngăn kéo một gói kẹo cầu vồng.
“Xẹt” một tiếng.
Kẹo rơi lòng bàn tay, nhét hết bộ miệng.
Tô Ngôn vốn thích ngọt, từ kẹo, bơ cho tới bánh kem… cái gì cũng mê.
Cậu ngăn kéo chất đầy kẹo, đôi mắt khẽ chớp, thuận tiện đáp lời: “Cảm ơn nha, Lục Lâm.”
Vì cảm ơn? Bởi bộ kẹo trong ngăn kéo đều là Lục Lâm mua, đủ loại hương vị từng thích từ nhỏ đến lớn, thậm chí vài loại tưởng tuyệt tích, tìm thấy bán nữa.
Không ngờ câu trả lời thẳng thắn khiến Lục Lâm ngẩn , thực sự bật từ trong lòng: “Có thể.”
Hắn đáp chính là câu hỏi đầu tiên.
“Vậy mang thêm vài bộ quần áo ?” Tô Ngôn cất nốt mấy viên kẹo túi, hỏi, “Hay mặc của ?”
“Tôi còn vài bộ mới.” Tô Ngôn dậy, tóc buộc nhỏ đầu cũng lắc lư theo động tác.
Lục Lâm dáng vẻ Tô Ngôn, đôi mắt vốn thường lạnh lùng giờ vương ý , gần như cần suy nghĩ mà thuận miệng : “Em quá nhỏ, mặc .”
Tô Ngôn còn kịp phản ứng, gật gù : “ , thật đúng là.”
Mãi đến khi Lục Lâm nghiêng đầu khẽ , Tô Ngôn mới nhận trêu chọc. Cậu nghiêng sát , ánh mắt hung tợn chằm chằm, cố học giọng điệu vai ác: “Cậu cái gì? Cậu mặc cái gì?”
Đáng tiếc với kiểu tóc ngốc nghếch và gương mặt ngoan ngoãn, chẳng chút nào uy h.i.ế.p lực.
Không chờ Lục Lâm trả lời, sợ rơi thế hạ phong, Tô Ngôn nhanh miệng : “Lục Lâm, thật thấp kém.”
“ sẽ chấp với . Cậu Hải Thị mà hỏi, cả Hải Thị họ Tô mười tám tuổi, ai nhân nghĩa nhất?”
Câu cuối gần như gằn từng chữ, sợ Lục Lâm bỏ sót mất.
Trong lòng Tô Ngôn hả hê: Hừ hừ, xem dạy thế nào!
Ai ngờ Lục Lâm chẳng buồn , như cố ý trêu tức, nghiêm túc đáp: “Phạm vi rộng quá, hỏi thăm nổi.”
Tô Ngôn: “……?”
Hắn thành thật như , phản bác cũng chẳng tìm chỗ nào, chỉ thể gạt hai chữ: “Được .”
Xem phạm vi thu nhỏ đến tận phòng ký túc.
Chờ xe, Lục Lâm mặt mày nhăn , cuối cùng vẫn : “Tôi làm bánh kem nhỏ.”
Ngón tay Tô Ngôn đang nhàm chán gảy quai cặp sách, thấy liền ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh về phía Lục Lâm: “Cậu đừng gạt .”
Nếu thật sự làm bánh kem, thì chúc mừng , thể câu một con Tô Ngôn.
“Kỳ thật đối với bánh kem bình thường thôi, cũng quá thích ăn.” Tô Ngôn cảm thấy nam t.ử hán ăn bánh kem nhỏ hợp khí khái, quyết định vẫn tỏ vẻ một chút.
Lục Lâm nhiều lời, chỉ gật đầu: “Em thích ăn cái gì? Tôi đều thể làm.”
Tô Ngôn cầm chặt điện thoại, môi mấp máy, nghĩ tới mấy lời chống chế coi như gió thoảng. Cậu thở hổn hển, đồng t.ử màu hổ phách thẳng tắp Lục Lâm.
“Được thôi.” Đây là sự thỏa hiệp cuối cùng của Tô Ngôn, ăn thì ăn.
Không chỉ ăn, còn ăn hai miếng, cho kịp hưởng!
-
Xe chậm rãi khởi động,chạy đến mục tiêu, chung cư cách cũng gần, ước chừng mười phút là tới.
Tô Ngôn thấy Lục Lâm chơi điện thoại cũng ấn tắt di động của , xe yên tĩnh phần kỳ quái, hổ vẫn cần mở lời, trong lòng cũng rõ ràng.
Khi tài xế đ.á.n.h lái chuẩn cho xe quẹo tiểu khu, Tô Ngôn móc ngón tay, cau mày như nghĩ đến điều gì, giọng đột nhiên cao lên: “Dừng ngay đây thôi.”
“Không cần chạy .”
“Chúng còn ghé siêu thị mua ít đồ, trong nhà khéo chẳng còn gì.” Lúc khẩn trương một cả đống câu thừa.
Lục Lâm mặt biểu cảm, mở cửa xuống xe, một vai vác cặp như chẳng hề để tâm đến mấy câu “bất thường” .
Tô Ngôn căng thẳng đến nhấp môi, móc tay, kỹ sẽ thấy hàng mi dài đang khẽ run.
Tất cả biểu hiện chột đó đều bởi vì trong nhà lúc !
Theo lý mà Kỳ Niên bay sang Mỹ từ nửa tháng , ai ngờ trốn ở nhà, còn cãi một trận với cha .
Cha Kỳ Niên luôn sửa đổi xu hướng tính d.ụ.c của , gọi là giúp “thích ứng xã hội”, chẳng xem như trò đùa ? Anh đương nhiên chịu.
Đại học theo ý cha học tài chính đủ là nhượng bộ, nay còn động đến chuyện xu hướng, trong khi hồi cấp ba rõ ràng: Thích nam nữ đều , cha đều sẽ chấp nhận.
Kỳ Niên lừa vui vẻ theo, ngoan ngoãn ngành cha chọn, nhưng đến lúc mấu chốt cãi vã ầm ĩ.
Tính tình vốn nóng mau quên, cãi xong liền dứt khoát bỏ , xu dính túi, chỉ thể cầu cứu Tô Ngôn.
Tô Ngôn thể thấy em gặp nạn mà mặc kệ!
Thế là mới màn .
Cậu nắm tay Lục Lâm, kéo về hướng siêu thị cách đó trăm mét, tay còn lấy điện thoại mở khóa, khẩn trương quá dễ gây sự cố.
【sy: Mau trả lời! Trả lời ngay!】
【sy: Có việc gấp!】
【sy: Cậu ngủ như heo ? Thật sự ngủ như heo ?】
【sy: ^-^】
Tô Ngôn chịu nổi, định gọi thẳng điện thoại, ngẩng đầu chạm ngay ánh mắt ý của Lục Lâm: “Sao ? Không mua đồ ?”
Thiếu niên tùy ý vác cặp, gió đêm mùa hè khẽ lướt qua mái tóc bạc, cúi đầu chăm chú, giọng lạnh lẽo dễ đến mức khiến xương cốt Tô Ngôn tê dại.
Nếu vướng chuyện gấp, thật sự dừng thưởng thức cảnh .
“Hay chúng thuê khách sạn ở .” Tô Ngôn dừng bước, buông tay Lục Lâm , giả vờ tự nhiên: “Nhà bừa bộn lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-17.html.]
Đây ngụy biện, mà thật sự nhà lộn xộn.
Mẹ Tô từng bảo sẽ thuê dì đến dọn dẹp nấu nướng, nhưng cứ cố tỏ vẻ “rèn luyện bản ”, ngoài miệng nhất định chịu.
Lục Lâm vẫn bằng đôi mắt , “Tất nhiên là……”
“Không .” Nói xong ba chữ đó, Lục Lâm thèm để ý nữa, thẳng siêu thị.
Tô Ngôn chỉ đành lẽo đẽo theo, nhân lúc Lục Lâm chọn đồ thì điên cuồng gọi cho Kỳ Niên. Cậu thật sự dám nghĩ nếu Lục Lâm phát hiện thì sẽ xử lý Kỳ Niên thế nào, may mắn dạo gần đây “bình thường” hơn một chút.
Đeo cái nhãn “bình thường hóa 10%”, nhưng trong tay Lục Lâm đang bóp một món đồ bình thường chút nào. Tô Ngôn thấy vẻ mặt lạnh lùng của , từng cơn từng cơn áp chế cảm xúc.
Mấy ngày nhẫn nhịn đủ, nhưng vì Tô Ngôn, sẵn lòng chịu thêm nữa.
Nghĩ thế, đưa điện thoại mặt Tô Ngôn, bình thản hỏi: “Ăn cái chứ?”
Tô Ngôn mặt đối diện Lục Lâm, hoảng hốt vội nhét điện thoại túi, bộ biểu hiện chột rơi mắt đối phương, đáy mắt ngày càng lạnh.
Tô Ngôn lúc mới ngẩng lên, thấy màn hình là souffle dâu tây, tâm trạng liền khá hơn, trông thật ngon.
“Tôi thích.”
“Được.” Lục Lâm đem cả hộp dâu tây cao cấp ném xe đẩy.
Nguyên liệu siêu thị đầy đủ, chẳng mấy chốc mua xong. Càng gần tiểu khu, Tô Ngôn càng thấp thỏm, bước cũng lệch nhịp.
【Kỳ Niên: ?】
【Kỳ Niên: Sáng sớm làm gì? Bao nhiêu cuộc gọi nhỡ? Nhớ tớ dữ ?】
Ngày thường chắc chắn sẽ Tô Ngôn phun tào, nhưng lúc chỉ lo giữ mạng, gõ vội chữ, kịp gửi nhận video Kỳ Niên gửi đến.
Nhấn mở, là một mái tóc xù hôn gió với màn hình, còn : “Tớ cũng nhớ nha.”
Tô Ngôn gửi tin nhắn , phía vang lên tiếng động lớn.
Là hộp thiếc ném xuống đất.
“Có vẻ hộp trái cây rơi.” Lục Lâm xoay với Tô Ngôn.
Tô Ngôn cau mày: đồ rơi mà kêu to thế ?
Lục Lâm đặt túi xuống đất, xổm xuống, khều khều bụi cỏ, giọng nhỏ như lẩm bẩm: “Đừng để tìm .”
Tô Ngôn xa rõ, tưởng tìm , tự nhận thông minh: “Để tìm cho.”
Vừa định xuống thì Lục Lâm ghét bỏ nhặt hộp đào ngâm lên, vỏ sắt móp méo, nước đường chảy dính nhớp.
Tô Ngôn định thì chặn , Lục Lâm ném thẳng thùng rác, rút khăn giấy lau tay: “Hư .”
“Em tiếc ?”
Tô Ngôn chẳng hiểu hộp đào thì gì để tiếc: “Mua cái khác là .”
Cậu chớp mắt với Lục Lâm, ngụ ý cần bận tâm.
Lục Lâm nhận lấy cái chớp mắt đó, cũng im lặng.
Trong khi màn hình di động hiện lên tin Kỳ Niên:
【sy: Cầu xin , mau tránh .】
Tô Ngôn bảo Kỳ Niên trốn kịp, bọn họ đến ngay lầu.
Lúc tiện nên mua tầng một, giờ thì hối hận kịp.
“Em ở chỗ nào?”
“Hình như quên .” Tô Ngôn buột miệng, ý thức lời buồn cỡ nào.
Lục Lâm giận, chỉ lẳng lặng , khiến Tô Ngôn dấy lên một cơn áy náy vô cớ.
“Được , ở đây.” Tô Ngôn cúi mắt về phía “cánh cửa t.ử vong”. Bây giờ chỉ cầu Kỳ Niên trốn kỹ, may còn thoát.
Dĩ nhiên, cũng chỉ là quá thôi.
Lục Lâm hẳn là đứa trẻ ngoan giữ quy tắc…? Được , .
“Cạch—”
Ổ khóa thông minh mở .
Lục Lâm mặt đen lưng, Tô Ngôn cứ tưởng giấu giếm , ngoảnh thì thấy gương mặt âm trầm mà là nụ khoan thai.
Lục Lâm quy tắc quái đàm:
1, Trong miệng Tô Ngôn nhắc tên bất cứ ai khác.
2, Khi Lục Lâm mặt đen, Tô Ngôn kịp thời dỗ dành.
3, “Chia tay” là từ cấm kỵ, kích phát mười , hậu quả nghiêm trọng.
……
Vi phạm bất kỳ điều nào, chúc mừng đạt thành tựu “tương tương dưỡng dưỡng”.
Vừa mở cửa, Tô Ngôn liền nhắm chặt mắt. Nhà bừa bộn chính còn hổ dám , mà thấy Lục Lâm chê bai.
Ánh mắt là chú vẹt xanh biếc và phòng khách sạch sẽ gọn gàng.
Đó là con vẹt mà Tô Ngôn nuôi từ cấp ba, giống vẹt hòa thượng, xanh biếc, cái tên đặt nghiêm túc lắm: Tô Tiêu Sái.
Nghe “quê”.
Cậu từng thẳng thừng từ chối cha thuê dì dọn dẹp cho , nhưng thuê riêng dì để chăm sóc Tô Tiêu Sái. Dì thường ngại: “Tôi làm ít thế ngượng quá, để làm thêm chút nữa, thì lắm.”
Tô Ngôn kiên quyết từ chối.
Lén mở một mắt, Tô Ngôn mới nhận phòng trong sáng loáng, đồ vật gọn gàng, rõ ràng là do Kỳ Niên chịu nổi mà thu dọn. Tô Ngôn thì quen bày bừa, dùng xong liền vứt.
Lục Lâm đặt túi lên bàn, xắn tay áo, lộ cánh tay trắng khỏe, lấy nguyên liệu bỏ tủ lạnh : “Thu dọn nhanh thật.”
Tô Ngôn mà đầy hắc tuyến, hiểu hàm ý, chỉ gượng : “Cũng tàm tạm thôi.”
Bề ngoài hòa thuận, nhưng trong lòng đều sóng ngầm cuồn cuộn.
Tô Tiêu Sái thấy Tô Ngôn về liền mừng rỡ, lẩm bẩm: “Lục Lâm là đồ ngốc.”
Tô Ngôn nuốt khan, lập tức lùi ba bước. Hồi cũng buột miệng mắng vài câu, ngờ con vẹt bỗng dưng học , lập tức ghi nhớ trong đầu.
Chẳng hồi đó còn thiết !
Lục Lâm như thể thấy, chuyên tâm tách lòng đỏ trứng, quấy đều.
Tô Tiêu Sái thì ngừng lặp câu , Tô Ngôn vội lao đến định che miệng nó.
Cậu cũng cuống quýt giảo biện: “Mày học ở ? Sao mắng ? là con vẹt hư.”
“Cũng đứa nào ngốc dạy.”
Nói xong, chột liếc về phía bếp. Lục Lâm thuận tay lấy tạp dề đeo lên, bóng dáng tâm tình thật sự.
Cho đến khi nhàn nhạt mở miệng: “Em , Kỳ Niên là thế nào?”