Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:17:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lục Lâm tự nhiên vươn tay, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc xù của Tô Ngôn, dáng vẻ thản nhiên mà vẫn áp lực, chỉ hờ hững về phía Tống Tinh Du. Trong mắt , Tống Tinh Du chẳng khác nào một con kiến, thể nghiền nát bất cứ lúc nào.
Ngón tay Lục Lâm ấn xuống vai Tô Ngôn, khiến càng ôm chặt thêm. So với Tống Tinh Du, cùng Trần Húc Bạch chuyện còn nhiều hơn.
Đạo lý đơn giản, Trần Húc Bạch là con một của Trần gia, từ nhỏ nuông chiều, tính tình đơn thuần. Cậu tiếp cận Lục Lâm ác ý, nhiều lắm cũng chỉ khoe khoang trong trường học, làm bộ là “ em thiết của Lục Lâm”.
Tống Tinh Du thì khác. Ác ý gần như tràn khỏi mắt, còn thích giả vờ đáng thương mặt Tô Ngôn. Với loại , Lục Lâm tuyệt đối nương tay.
Tô Ngôn ngẩng đầu, thấy Lục Lâm đang dịu dàng, liền tưởng tha thứ cho . Yên tâm, buông lỏng vòng tay, ngẩng đầu lên mới phát hiện ánh mắt Lục Lâm chẳng hề đặt , mà hờ hững dừng bàn tay của Tống Tinh Du.
Tống Tinh Du ánh mắt đó ép đến chịu nổi, vội vàng giấu tay lưng. Cảnh cáo quá rõ ràng, dám chắc nếu còn dám tự tiện tiếp cận Tô Ngôn, kết cục sẽ chẳng khác gì tên nam sinh hồi cấp ba.
“Các tại thâm tình ?” Tô Ngôn cầm muỗng bánh kem, đào một miếng bỏ miệng. Nghiêm túc mà , vẫn thể thấy tay run.
Cậu thật sự ngốc, chỉ phá vỡ khí căng thẳng. Ai ngờ mở miệng một câu khiến khác hổ đến giận sôi máu.
Lục Lâm đầy mặt hắc tuyến, thiếu chút nữa câu làm cho nghẹn, ăn vô. Hắn nghiêng đầu Tô Ngôn, lạnh giọng: “Em cùng chia tay?”
“Hôm nay năm .”
“Em tính tình như .”
Ánh mắt đen nhánh của sâu thấy đáy, sắc mặt lạnh băng khiến rõ ràng cảm nhận tâm tình đang chìm xuống tận cùng.
Tô Ngôn khó khăn lắm mới lấy quan hệ, tuyệt đối thể trở băng điểm. lời của Lục Lâm khiến ngờ vực. Hôm nay khi nào tới “năm chia tay”?
“Tôi đề nghị chia tay?” đây là nghi vấn.
“Em là .” đây là một câu trần thuật lạnh nhạt.
Khó xử thật sự, nhưng đúng là hỏa lực dời . Chỉ điều nó chuyển hết sang . Lục Lâm bằng ánh mắt lạnh như băng, mí mắt cụp xuống, định gì thì Tô Ngôn vội “Ai, ai…” mấy tiếng, cắt ngang.
Ngồi ghế, Tô Ngôn chằm chằm mặt, trong đầu lóe lên một cách để cứu vãn tình hình. Nghĩ , vô tội, hai tay nâng lên lắc lắc vòng tay leng keng, nhanh chóng đưa ngón trỏ chọc hai má, kéo dài âm cuối.
“Anh trai~ nỡ mắng ?”
Trước mắt Lục Lâm là cảnh tượng : Tô Ngôn với đôi mắt nai ướt long lanh, đỏ mặt, làm nũng gọi “ trai”.
Một phút trôi qua, Lục Lâm vẫn phản ứng. Tô Ngôn bắt đầu thấy hổ, đành lẩm bẩm: “Kỳ thật đùa thôi. Tôi thấy idol mạng đều làm động tác nên bắt chước thử… Ha ha…”
Xấu hổ hơn nữa.
Giải thích xong vẫn phản ứng, nghi hoặc , mới phát hiện sắc mặt Lục Lâm khác thường.
Hắn… đang thẹn thùng?
Tô Ngôn nhận ánh mắt nóng bỏng cỡ nào, cho tới khi Lục Lâm đột nhiên vươn tay, che chặt mắt . Cảm xúc từ lòng bàn tay truyền đến, khiến cả run rẩy.
Lông mi cong quét nhẹ qua lòng bàn tay Lục Lâm, bóng tối bất ngờ khiến Tô Ngôn bật :
“Tôi nữa là chứ…”
Không chờ tiếp, Lục Lâm như chạy trốn, vội vã leo thẳng lên giường.
Tô Ngôn đút miếng dâu tây miệng, chua quá. Cậu nghĩ: Tôi thật sự dọa như ?
Phòng ngủ rơi bầu khí hổ. lúc , Trần Húc Bạch đẩy cửa bước . Cậu đặt quả bóng rổ xuống bàn, ngẩng đầu thấy Tô Ngôn thì tự nhiên tiến gần, nhưng vẫn giữ một chút cách.
Tô Ngôn lười biếng dựa ghế, Trần Húc Bạch vẻ mặt nghiêm túc, bất giác cũng thẳng .
Nếu mở đầu óc của Trần Húc Bạch , bạn sẽ phát hiện đại não trơn nhẵn vô cùng. Loại ngốc như , ngược đáng để kết giao.
Người như sẽ nghĩ mưu kế ác độc để hại bạn, nhưng thể ngay mặt bạn , đột nhiên xổm xuống cột dây giày, làm bạn nhào một cú ch.ó ăn cứt.
Ở chung một thời gian, Tô Ngôn cảm thấy Trần Húc Bạch kỳ thực cũng trượng nghĩa. Ngay cả lúc “ăn phân”, cũng sẽ nhường bạn ăn phần nóng hổi, nhọn hoắt. Quan hệ hai chính là như thế dần dần lên.
dáng vẻ nghiêm túc của Trần Húc Bạch thì hiếm khi thấy. Trong lòng Tô Ngôn căng thẳng, sợ chuyện gì .
Ai ngờ, khi còn cách Tô Ngôn một mét, Trần Húc Bạch bỗng bật , lộ hàm răng trắng đều tăm tắp: “Mẹ ơi, cha ?”
Tô Ngôn tay run lên, suýt nữa cầm nổi điện thoại. “Cậu… lặp nữa xem.”
Trần Húc Bạch uy h.i.ế.p trong giọng , chỉ tưởng Tô Ngôn ngẩn ngơ, liền thật sự lặp : “Mẹ ơi, cha ?”
“Tớ đưa tư liệu cho , giáo sư chuyên ngành nhờ chuyển giao.”
Nói xong, lấy từ lưng mấy tờ đề thi.
Trần Húc Bạch cư nhiên thật sự chút tôn nghiêm! Có khi nếu bắt lặp một trăm , cũng sẽ dùng giọng nhỏ như ác ma, kề bên tai bạn mà điên cuồng nhắc câu đó.
Ngón tay Tô Ngôn run rẩy, hạ màn hình điện thoại liền vang lên âm báo trò chơi “Perfect”. Trong đầu hiện câu khai giảng hôm của Trần Húc Bạch: “Tớ còn ship cp nữa.”
“Tớ luôn cùng giáo sư hai các là một đôi, là một đôi! Ông còn nhất quyết đưa cho tớ, bắt tớ chuyển .”
“Ông già thật sự hiểu chuyện.” Tô Ngôn hiểu ý tứ câu của Trần Húc Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-16.html.]
Mãi cho đến khi thấy ánh mắt sáng lấp lánh của , nghiêm túc : “Cậu đừng ghen tị, .”
Tô Ngôn: “……”
Thì hai chữ “” chính là bùa hộ mệnh.
Sắc mặt dần khôi phục bình tĩnh, Tô Ngôn rụt tay trong ống tay hoodie, lạnh lẽo của trò địa ngục khiến dựng tóc gáy. Cậu hất cằm về phía giường của Lục Lâm: “Cha đang ngủ đằng .”
-
“Cho nên thật sự vui vẻ làm cha?”
“Không, là vui vẻ làm .”
Tề Tri Dao mới nuốt xuống một ngụm cơm trong miệng, thiếu chút nữa đến chảy cả nước mắt.
Không khí ồn ào náo nhiệt trong nhà ăn cũng chẳng thể giảm bớt lòng hiếu kỳ bát quái của Tề Tri Dao, mấy chuyện tối hôm qua suýt nữa làm ngửa tới ngửa lui, chỉ tiếc là bản tận mắt thấy.
Sau khi từ Đài thị trở về, cũng chỉ nghiêm túc một lúc. Lại , coi như bạn nhất, tại từ đó, mỗi khi hỏi nguyên nhân vì như thế, Tô Ngôn giả ngu làm lơ?
Tô Ngôn gắp hết gia vị ghét bỏ, gói bằng giấy ăn, chỉ nhàn nhạt nhạo, “Cậu hai mươi phút đấy.”
“Cẩn thận đến bay hết nước trong , biến thành thây khô.” Lời mà sắc mặt hề đổi.
“Đây chính là “lãnh mặt manh” trong truyền thuyết ?” Tề Tri Dao đặt đũa xuống, cảm khái.
Tô Ngôn: “……”
Cơm trong miệng bỗng nhạt nhẽo, chỉ đá trở Đài thị.
“Tô Ngôn, các cũng ở đây ?” Sau lưng truyền đến một loạt tiếng gọi quen thuộc.
Không chỉ một , mà cả một đám.
Trần Húc Bạch cùng vài bạn diễn kịch như Trình Dã bưng khay cơm đến tìm chỗ, trùng hợp thấy bọn họ, liền tự nhiên xuống cạnh Tô Ngôn.
Tô Ngôn đặt đũa xuống, liếc Trần Húc Bạch một cái, trong đầu lập tức hiện lên câu “ ơi, cha ” nhanh chóng dập tắt.
Lục Lâm dù cũng ở bên , nhưng với kiểu xuất quỷ nhập thần , vẫn cảm thấy bất an.
“Các cũng quen ?” Đầu óc tiết học còn tỉnh táo, Tô Ngôn tùy tiện ném một đề tài chung.
Không ngờ Trình Dã dùng ánh mắt kỳ quái , chỉ chỉ chỉ Trần Húc Bạch, khẽ nhếch miệng, giải thích tâm tình lúc : “Cậu cùng Trần Húc Bạch cùng một lớp.”
“Cậu cùng tớ cũng cùng một lớp.”
“Cho nên chúng ba cùng một lớp.”
Tô Ngôn: “……” À, hóa là đang ám chỉ chính ngốc.
“Không nữa, Lục Lâm hẹn tớ chơi.”
Khi lười xã giao, Tô Ngôn luôn dùng chiêu . Trăm trượt phát nào, cho dù khác bằng đủ loại ánh mắt phức tạp, cũng bận tâm.
Hôm nay là thứ sáu, buổi chiều tiết học, chuẩn về ký túc xá thu dọn ít đồ về căn hộ riêng.
Căn hộ đó là quà sinh nhật cha tặng . Ban đầu còn định tặng một căn biệt thự, nhưng cương quyết từ chối, chỉ nhận căn hộ nhỏ.
Cha Tô, Tô cũng ép buộc, để chọn căn gần A đại.
Mở cửa phòng ký túc xá, liền thấy Lục Lâm đang bàn, xem cái gì. Nghe tiếng mở cửa, đầu .
Nhìn thấy Lục Lâm, phản ứng đầu tiên của Tô Ngôn chính là lúng túng. Cậu mơ hồ rõ chính đang ở vị trí nào, chỉ thể từng chút một thích ứng với phận “bạn trai”.
Đã nhập cuộc thì chạy cũng thoát. Biết giả làm bạn trai ngoan ngoãn, còn đường sống.
Sau khi nhân vật chính xuất hiện, thu dọn đồ chạy trốn cũng hợp lý. Tô Ngôn tin đến mức đó mà còn c.h.ế.t .
Nghĩ thông suốt , tâm trạng hơn một chút. Lục Lâm vì trả giá quá nhiều tình cảm cùng tiền bạc, còn m.á.u lạnh, cũng thấy nổi.
Không đáp ánh mắt Lục Lâm, thẳng đến giường , cúi bế lên một con thú bông màu hồng nhạt.
Chuyện câuh vốn định làm từ tối qua.
“Cái tặng câuh. Là ba tặng lúc còn nhỏ.”
“Ôm nó thì sẽ gặp ác mộng.” Tô Ngôn đặt thú bông mặt Lục Lâm, chờ nhận lấy.
Đây coi như là A Bối Bối của Tô Ngôn. Mỗi sấm sét, chỉ cần ôm nó là sẽ mơ ác mộng. Không đúng, rõ ràng xuyên quyển sách lúc mười tám tuổi, vì vẫn sợ sấm chớp, còn ôm thú bông mới ngủ ?
Ký ức thơ ấu như bao phủ bởi sương mù, càng nghĩ càng chỉ khiến đầu đau nhức.
Lục Lâm con thú bông xí, cả như một cục bột men, nhịn : “Cảm ơn, thực sự thích.”
Nói xong, cẩn thận nhận lấy, coi như trân bảo mà đặt lên giường .
Thấy Lục Lâm ôn nhu như thế, Tô Ngôn ngẩn ngơ một lúc, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
“Cậu cùng về ?”
Chính Tô Ngôn cũng rõ tại buột miệng câu đó. Nghĩ đến cảnh Lục Lâm trở về biệt thự lạnh lẽo, còn hầu giám sát, camera khắp nơi, hiểu thấy chút đáng thương.