Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:16:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tống Tinh Du tựa hồ lường đêm nay Lục Lâm cũng ở trong ký túc xá. Trong mắt , việc Lục Lâm ở đây mới là bình thường, bởi dạo gần đây ngoài việc bám dính lấy Tô Ngôn thì Lục Lâm hầu như chỉ về nhà.
Cậu cố gắng duy trì trấn định, cùng “ác nhân” khởi xung đột, bằng mất nhiều hơn .
Nghĩ như , nhưng đầu ngón tay truyền đến cơn đau, nhịn mà giấu bàn tay lưng.
Tống Tinh Du vốn sở thích gì đặc biệt, nếu thì chỉ bóng rổ. về dương cầm, hội họa, thư pháp đều học qua, thậm chí dương cầm còn khảo đến thập cấp. Dù , điều cũng chẳng gì ghê gớm.
Chẳng qua sinh ở vùng núi, tính tình cũng ngay thẳng. Cơ hội tiếp xúc những thứ là do khi đỗ trường trung học Hải Thị, mạnh mẽ bắt ép học để chuẩn cho cái gọi là “sở thích giới thượng lưu”.
Mẹ vốn là một đàn bà văn hóa, trong mắt chỉ chứa tiền. Đương nhiên, bà cũng chẳng hiểu mấy thứ “sở thích thượng lưu” thực sự bao hàm những gì.
Mẹ Tống còn điểm tự nhận phận của , đó chính là l..m t.ì.n.h phụ. Bà chút văn hóa nào, tham hưởng lạc, một khi bước chốn phồn hoa liền mê hoặc, căn bản chẳng thèm nghĩ tới việc tìm công tác.
Tiền tiêu hết, nhan sắc xinh , tất nhiên kẻ dẫn dắt con đường bất chính.
Trong mắt bà , vốn đứa con trai . bởi vì gã nhà giàu sống bao lâu, lũ con riêng từ khắp nơi đều tranh giành chút lợi ích. Mẹ cũng chẳng gì, chỉ nghĩ tới việc đem Tống Tinh Du về bên cạnh, mong rằng thể nhờ thế mà chia một phần.
Nói cho cùng, chính là ngu dốt, kiến thức, cuối cùng trở thành trò .
Tống Tinh Du trong căn nhà đó sống cũng chẳng khá hơn ai. Đừng gì con ruột, ngay cả lũ con riêng cũng thể giẫm lên đầu . Mẹ thấy chẳng giá trị gì liền mặc kệ cho tự sinh tự diệt. May , đủ nỗ lực, cuối cùng cũng thi đậu A Đại.
Về phần Lục Lâm, cho dù cha nghiêm khắc thế nào nữa, thì vẫn luôn là thừa kế duy nhất của Lục gia.
Lục Lâm thấy động tác nhỏ của Tống Tinh Du khi giấu tay lưng, chỉ nhướng mày nhưng gì.
Dù bẻ gãy tay thì cũng chẳng ý nghĩa gì. Dù Tống Tinh Du vẫn sẽ lợi dụng lúc ở bên mà điên cuồng áp sát Tô Ngôn.
Nếu tận mắt thấy ở đây, chẳng sắp sửa gọi cái chữ “Cao Ngất” .
Nghĩ , sắc mặt liền trầm xuống, trong lòng dâng lên hụt hẫng, giống như mạnh mẽ bóp chặt trái tim, chua xót đến cực điểm.
Tô Ngôn thấy Lục Lâm phủ kín u ám, nhịn đưa tay xoa nhẹ lên đầu , ý bảo đừng nữa.
Nói là “u ám”, nhưng tóc mềm.
Bị Tô Ngôn xoa một cái như , Lục Lâm bỗng trở nên vô lực. Hắn đầu , để lộ đôi tai đỏ bừng, mím môi gì.
Tô Ngôn liền liên tục lặp động tác đó, để lộ chiếc răng nanh: “Cảm ơn nha.”
Ý chỉ là cảm ơn vì lấy hộ chuyển phát nhanh.
Bản ý của Tô Ngôn vốn là chuyển đề tài, ít nhất thể che những lời ác độc của Lục Lâm. Ai ngờ, Tống Tinh Du bên cạnh sắc mặt cực kỳ khó coi, cảm kích.
Đôi mắt chằm chằm bàn tay Tô Ngôn vẫn đặt đầu Lục Lâm, hề ý định buông xuống. Trong mắt dần hiện sự u tối, âm trầm đến mức khiến run sợ.
Lục Lâm chú ý tới ánh mắt tới, chỉ khẽ mím môi, yên lặng chằm chằm dấu hôn lộ áo hoodie của Tô Ngôn.
Tô Ngôn đang giữa một “Tu La tràng”, còn ngẩn nghĩ gì đó để xua tan khí hổ .
Tống Tinh Du đặt đồ trong tay về chỗ cũ, xuống bàn học, lưng về phía hai . Khuôn mặt lạnh lùng khi nãy thoáng chốc biến đổi, nở nụ , giả vờ vô tội mà chen ngang bầu khí ái : “Ngôn… Tô Ngôn, mở cái chuyển phát nhanh ?”
“Tớ thấy hộp chuyển phát nhanh đều nước làm ướt .”
Tô Ngôn , đầu về phía hộp, quả nhiên hơn phân nửa ẩm ướt, lẽ bên trong để chung với túi chườm đá.
“Thật ? Tớ còn định tắm rửa xong mới mở.”
Tô Ngôn tươi , cũng hướng Tống Tinh Du gật đầu cảm ơn. Không nhắc nhở, bản chẳng uổng phí tấm lòng khác .
Cậu đưa tay sang, chậm rãi đến bàn học, cầm lấy con d.a.o nhỏ, “xoẹt” một tiếng mở hộp. Bên trong là một túi lớn đặc sản.
Các loại khác , còn chia sẵn thành mấy túi nhỏ, phía cùng đè một phong thư trắng.
Tô Ngôn tiên lấy thư , sợ ướt, đó mới cẩn thận bày từng món đặc sản quê nhà Trần Tinh gửi đến, chỉnh tề đặt bàn.
Phần lớn đều là rau củ quả, bởi đó Tô Ngôn từng thích rau củ tươi ngon tự nhiên, thêm gia vị. Thế là hằng năm, Trần Tinh chọn lựa kỹ càng để gửi đến.
Ngoài còn ít lạp xưởng.
Khóe mắt Lục Lâm liếc thấy Tống Tinh Du thả lỏng, bật lạnh. Tô Ngôn thấy, lập tức chút đề phòng, tâm trạng Lục Lâm !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-15.html.]
Đầu ngón tay Tô Ngôn chạm mấy bó rau còn lạnh ướt, mặt bỗng phủ xuống một bóng đen. Chưa kịp đầu, rổ rau quả Lục Lâm mặt lạnh ném thẳng thùng rác.
Tô Ngôn: “……”???
“Chúng chẳng mới ký hiệp nghị tình yêu hòa bình ?” Thấy Lục Lâm nhíu mày, mím môi, Tô Ngôn dám thêm gì dễ chọc giận .
Cậu vội chạy đến, xổm thùng rác, nhặt hết đồ ăn . May là thùng rác sạch sẽ, đồ vẫn còn nguyên. Nếu , thật sự áy náy c.h.ế.t mất.
Lục Lâm lạnh giọng: “Tôi thể mua cho em.”
Tô Ngôn ôm chặt túi đồ, lùi xa, vẻ mặt cảnh giác như giữ của: “Đây vấn đề mua mua!”
Đây là tâm ý của Trần Tinh. Người vốn , nhận sự giúp đỡ thì trong lòng yên, thế nào cũng báo đáp. Lần liền nghĩ tới chuyện mang rau củ tươi ngon trong ruộng gửi sang.
Lục Lâm đến câu “ vấn đề mua mua”, khẽ nhíu mày, thản nhiên tiếp lời: “Tôi cũng thể trồng.”
Tô Ngôn: “……?”
“Chúng chẳng ký hiệp nghị điều ước ?” Đối diện câu “ cũng thể trồng”, Tô Ngôn thật sự bất lực, gì tiếp. Chẳng lẽ giờ chúng cùng gieo trồng ngọt ngào ?
Không còn cách nào khác, chỉ lặp câu cũ.
Tô Ngôn vốn tưởng Lục Lâm sẽ thấy áy náy, ai ngờ rút từ ngăn kéo bản điều ước , mở , giọng ôn hòa mà rõ ràng từng điều một.
Đọc xong, cong môi khẽ, như vô tội mà : “Trong đó điều khoản nào ném đồ khác tặng em mà?”
Tô Ngôn nhíu mày, giọng mềm xuống: “Cậu thể lời như . Đây là ngang ngược vô cớ đó……”
Nói , nhưng vẫn nửa khom , thêm điều 22:
“Không tùy tiện ném đồ của Tô Ngôn (bao gồm cả đồ khác tặng).”
Nhìn thấy điều khoản mới, nụ của Lục Lâm dần biến mất. Hắn tức giận, lưng đáp.
Hắn ngờ Tô Ngôn vì một khác mà đối xử với như .
Trong khi đó, Tô Ngôn xong những lời oán thầm , chỉ thấy nghi hoặc. Thế nào mà thành giống như một kẻ phụ tình chứ.
Trận giằng co , hưởng lợi duy nhất là Tống Tinh Du.
Bên ngoài giả vờ quan tâm, nhưng thật lặng lẽ lắng từng phản ứng của Tô Ngôn. Mỗi khi Lục Lâm “hung dữ”, mới âm thầm an lòng.
Tô Ngôn híp mắt, quan sát bóng lưng Lục Lâm, lập tức hiểu , , thì là đang giận dỗi.
Ngay cả tắm rửa đồ, Lục Lâm cũng cố tình phát động tĩnh lớn.
Tô Ngôn thì ở bàn ăn hộp bánh ngọt đưa tới.
Miếng bánh kem chạm đầu lưỡi, bao phiền muộn trong lòng bỗng chốc tan biến.
Ai cũng Tô Ngôn thích ăn ngọt. Đời chịu nhiều khổ sở, đời chỉ ăn nhiều chút đồ ngọt để bù đắp.
Cậu ăn vô cùng vui vẻ, ánh mắt long lanh ánh . Chính vì thế mà nhận đang mặt.
Lục Lâm Tô Ngôn vẫn thoải mái ăn bánh, yết hầu nghẹn , cổ họng chua xót vô cùng.
Thấy , Tô Ngôn đặt muỗng xuống, mỉm ôm chặt lấy Lục Lâm, thậm chí còn chôn mặt n.g.ự.c .
Lục Lâm tắm xong, còn phảng phất nóng. Bên hông căng cứng, ý nghĩ trừng phạt ban nãy lập tức tan rã.
Tô Ngôn , đôi mắt cong cong, để lộ răng nanh, giọng mềm mại như làm nũng: “Tha thứ , nên hung dữ với . Rõ ràng thiện lương, soái khí, cái gì cũng , mà quý trọng……”
Vẻ ngốc nghếch xen lẫn đáng yêu , Tô Ngôn dùng thành thạo. Biết tận dụng gương mặt cũng là một loại trí tuệ.
Lục Lâm thẳng mắt , tìm chút giả dối, nhưng chỉ thấy đôi mắt nóng bỏng, chân thành quá mức, khiến buông bỏ.
Quả thật, Tô Ngôn bây giờ khác hẳn . Lúc còn như tránh rắn rết, sợ hãi né xa, như cầm cờ giơ cao chữ:
“Tôi sợ Lục Lâm, xin tránh xa !”
Phanh —
Một tiếng đồ rơi vang lên.
Tống Tinh Du vội vàng bò xuống giường nhặt chiếc điện thoại màn hình vỡ nát, cả căng thẳng, thể cứng đờ.
Dĩ nhiên, Tô Ngôn chẳng hề chú ý.