Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:15:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đám ập tới nhanh gấp, thừa lúc Tô Ngôn kịp phản ứng trực tiếp coi như đồ vật, nhét thẳng trong chiếc xe sớm chuẩn

Tô Ngôn c.ắ.n chặt môi, định kêu to, bọn chúng dường như đoán , lập tức nhét một miếng vải miệng

Không chỉ sắc mặt tái nhợt, còn nôn, cái thứ vải rách nát , tùy tiện nhét miệng . Đợi khi thoát , nhất định một bản khiếu nại dài vạn chữ gửi

Đây dù cũng là siêu đô thị tuyến đầu, mà còn thể để bắt cóc ngay giữa đường. mà, vốn dĩ chuyện đúng là mang phong cách ngốc nghếch cẩu huyết trong tiểu thuyết. 

Nói chứ, cái thể loại tiểu thuyết não tàn chỉ vai chính mới ngược, hoặc vai phụ sớm c.h.ế.t, đúng thật là khinh quá đáng! 

Chỉ cần xung quanh trong xe, Tô Ngôn lập tức phát hiện chuyện hình như kiểu bắt cóc g.i.ế.c con tin. Rốt cuộc, nào kẻ bắt cóc nào dùng xe thương vụ. 

nào còn quan tâm ba bảy hai mốt, chỉ trói. Nếu con tin thật sự g.i.ế.c thì làm bây giờ? Cậu còn kịp báo hiếu cha

Xe lao vun vút. Tô Ngôn dù giãy giụa cũng chỉ đổi lấy trói buộc chặt chẽ hơn, đành im như một con cá mặn. 

Đôi mắt ngập đầy nước, tầm dần trở nên mơ hồ. Nước mắt “lách tách, lách tách” rơi xuống. 

Không đầu t.h.a.i … 

Đám chỉ phụ trách thành nhiệm vụ, đối với chẳng thèm quan tâm, chỉ việc tống lên xe. Ngoại trừ tên cầm đầu thoạt quen mặt, gã vỗ mạnh vai Tô Ngôn: “Khóc cái gì đấy, em.” 

“Cũng bắt cóc g.i.ế.c con tin.” Lý Cường xong tự bật , cúi đầu đ.ấ.m đấm ghế, đến nỗi nước mắt cũng dọa bật mấy giọt. 

Tô Ngôn: “……” Cười cái quỷ. 

Làm ơn, nếu sớm một chút rằng bắt cóc g.i.ế.c con tin thì đỡ sợ! 

Cậu phun mạnh miếng vải trong miệng , vươn tay lau nước mắt, cau mày: “Đừng chạm .” 

Thì cái miếng vải thể nhổ … 

Lý Cường vốn cũng chỉ là làm thuê kiếm tiền, nào thật sự bắt cóc g.i.ế.c . Gã còn cha , còn hamster. Nhíu mày, gã : “Cậu thật tố chất, là trưởng bối của đó.” 

Tô Ngôn: “……?” 

“Giám đốc của chúng gặp , lát nữa thì nhất ít thôi.” 

Lý Cường khoanh tay ngực, nghiêm túc nhắc nhở. Ánh mắt đảo qua đảo Tô Ngôn, thấy còn trẻ, trông vô hại, trong lòng cũng mềm xuống. 

Giám đốc? Cảnh tượng quen quen, chẳng khác gì mấy tiểu thuyết bá tổng thời xưa. 

Tô Ngôn: “Ít thôi?” 

Lý Cường: “Ừ.” 

Sợ tin, Lý Cường còn làm bộ sâu xa thở dài, bồi thêm một câu: “Có thể thì đừng để ăn đòn.” 

Tô Ngôn: “……” 

Sau đó, mặc kệ Tô Ngôn hỏi thế nào, Lý Cường cũng đáp nữa, chỉ cúi đầu chơi game nhỏ, ngón tay lia lịa màn hình, thi thoảng còn vang lên âm thanh Perfect! 

Xe nhanh chóng rời xa nội thành, tiến một khu biệt thự ở Hải Thị, nơi đối với còn xa lạ. Khu rao bán bằng khẩu hiệu “yên tĩnh, tao nhã”, nhắm thẳng đám nhà giàu khờ khạo. 

Thực chất thì hẻo lánh, vắng

Lý Cường dẫn đầu, bảo áp Tô Ngôn dừng một căn biệt thự thoạt từng ai ở. Gã hất cằm hiệu mở cửa. 

Bên trong quả nhiên mới, chút dấu vết nào của từng sinh hoạt. Trong lòng Tô Ngôn căng thẳng, chẳng lẽ thật sự g.i.ế.c con tin? Gần đây rốt cuộc đắc tội với ai? 

Trong lúc hoảng loạn, chú ý tới chiếc vòng xà cốt nơi cổ tay phát ánh sáng đỏ sậm nhàn nhạt, khung cảnh u ám càng thêm rùng rợn, nhưng kỳ lạ , hợp với tình huống hiện tại. 

Lý Cường dẫn tới một căn phòng, thẳng , chỉnh cà vạt, soi điện thoại che vết bẩn mặt, đó mới nở nụ , mở cửa bước

Rầm—— 

Là tiếng cửa đột nhiên đóng

Tô Ngôn mất sự giam cầm, thiếu chút nữa loạng choạng quỳ rạp xuống đất. Từ đầu đến cuối vẫn cau mày, khuôn mặt ngày thường vốn đẽ nay phủ kín sự bực bội và khó chịu. 

Cậu khẽ nâng mí mắt, chú ý tới nam nhân đang trong phòng, nhướng mày đầy kinh ngạc, ngoài dự đoán, đây chính là cha của Lục Lâm. 

Cha Lục Lâm khi còn trẻ từng vì tài năng mà nổi danh trong giới doanh nhân Hải Thị. Tô Ngôn rõ, đàn ông hề dạng hiền lành, đặc biệt đối xử với Lục Lâm vô cùng hà khắc, chỉ cần hài lòng liền thể đ.á.n.h đến sống dở c.h.ế.t dở. 

Mà đoạn ký ức cũng rõ từ

Hai quả thật bảy tám phần tương tự . Nam nhân ba bốn mươi tuổi, dung mạo vẫn giữ khí phách khi còn trẻ, gương mặt lạnh nhạt, thanh âm khi mở miệng cũng mang theo sự lạnh lùng. 

Ông dường như chẳng để tâm đến ánh mắt đ.á.n.h giá của Tô Ngôn, hoặc cũng thể là cố tình quan tâm. Ngón tay gõ nhịp từng chút một mặt bàn, chậm rãi mở miệng: “Các ở cùng ?” 

Tô Ngôn: “……” 

Cái gì gọi là

“Tôi hiểu ông đang cái gì.” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-13.html.]

Tô Ngôn quyết định giả ngu. Dù nhà cũng dễ chọc, nếu thật sự Lục Ngang tìm gây khó dễ cho , Tô gia nhất định sẽ đối đầu cùng Lục gia, Lục Ngang hẳn là hiểu rõ điều

Lục Ngang lập tức đáp, một hồi mới mang theo ý : “Không ngờ hai các vẫn còn dây dưa với . Để tính xem… chia tay cũng ba năm? Không đúng, là năm năm chứ.” 

“Không ngờ Lục Lâm si tình đến thế. Tôi còn thắc mắc vì nó tình nguyện đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t cũng chịu học ở trường mà sớm an bài.” 

Lời khiến Tô Ngôn choáng váng. Nói cái gì “ở cùng ”? Nhận nhầm ? Cậu cúi đầu mũi giày, cuối cùng ngẩng lên, nhạt giọng: “Tôi hiểu ông đang cái gì.” 

Lục Ngang như thể nhịn nổi nữa, túm lấy bình hoa tay liền ném sang một bên. Tô Ngôn phản ứng kịp, may mà Lý Cường nhanh tay kéo sang một bên. 

Lý Cường giống như quá quen với cảnh tượng , biểu cảm chẳng hề d.a.o động. Trong lòng gã thầm nghĩ, đàn ông mặt chỉ đầu óc vấn đề, còn mắc chứng cuồng bạo. Nếu sớm đối diện với loại , ban đầu chẳng cần phí công lo sợ, rốt cuộc chỉ là để uy h.i.ế.p thằng nhóc chia tay thôi

Thế mà còn cố tình kêu bắt cóc giữa đường cái! 

“Nghe hiểu?” 

Nói xong, Lục Ngang mở ngăn kéo, lấy một túi văn kiện, xé mở, ném một xấp ảnh chụp về phía Tô Ngôn: “Cậu xem, là ai?” 

Ban đầu Tô Ngôn chẳng định chật vật cúi xuống nhặt, nhưng khi liếc thấy hình ảnh đó, lập tức trừng to mắt. Trong ảnh là hồi sơ trung… và Lục Lâm thời điểm đó. 

Trên ảnh, Lục Lâm mang vẻ ôn nhu mà từng thấy, còn thì vẫn cà lơ phất phơ như khi. Cảnh hoàng hôn rực rỡ, đang dựa vai Lục Lâm, gặm bánh mì cướp từ tay đối phương. 

là loại bánh mì thích ăn. 

Cậu nhướng mày, cầm ảnh trong tay, cảm thán từ tận đáy lòng: “P thật .” 

Ngón tay thon dài kẹp mấy tấm ảnh, cuối cùng còn như thưởng thức, nhét luôn túi áo. 

Bộ dạng chẳng hổ làm Lục Ngang tức đến thổ huyết. Ông ngửa đầu, nhắm mắt dưỡng thần. Nếu gần đây còn đang hợp tác với Tô gia, e rằng ông sớm… 

“Như , giá. Cút càng xa càng .” 

Vừa dứt lời, khí áp trong phòng lập tức căng thẳng. Đám vệ sĩ phía đồng loạt thẳng, vẻ nếu mở miệng thì sẽ trực tiếp đ.á.n.h cho đến c.h.ế.t. 

lúc khí sắp ngưng đọng, cánh cửa một cước đá văng. 

Lục Lâm bước , trong tay xách gậy bóng chày màu đỏ thẫm, tóc tai rối tung kịp chỉnh, tùy tiện khoác áo hoodie đen, gương mặt vội vàng lạnh lùng. 

Ngay giây khắc còn đang sững sờ, Tô Ngôn lập tức phóng , lướt qua tay Lục Lâm, chạy thẳng cửa lớn. 

Tên điên thật ? Tay còn lành mà dám một xông , tưởng hùng cứu mỹ nhân chắc? Thật coi là quán quân chạy 3000 mét của trường

“Cậu điên ? Không chạy nhanh lên, hôm nay hai chúng c.h.ế.t chắc!” Tô Ngôn thấy còn ngẩn , nhịn quát to nhắc nhở. 

Lục Lâm vốn định bỏ chạy, chỉ đồng quy vu tận với bọn họ. Nghe , khẽ gật đầu, “ừm.” 

Cuối cùng hai vẫn nhanh hơn bọn vệ sĩ một bước, phía lệnh nên cũng truy đuổi nữa, tất cả đều trong tính toán của Lục Ngang. 

Hai bệt xuống bãi cỏ khu biệt thự, thở hồng hộc. 

“…Cậu chịu chạy, rốt cuộc định làm gì? Muốn liều mạng thật ?” 

Tô Ngôn hỏi đ.á.n.h giá từ xuống . Lục Lâm cúi đầu, giọng thấp: “Ừm.” 

Tô Ngôn: “……” 

“Cậu cũng lì thật.” 

Lúc mới cảm thấy, Lục Lâm thật sự quá , thà đ.á.n.h c.h.ế.t cũng bảo vệ . Thế nên sự sợ hãi dành cho cũng vơi hơn nửa. 

Từ túi hoodie, lôi povidone, băng cá nhân, tăm bông… tất cả đặt lên cỏ. 

Ánh mắt Lục Lâm thoáng ngạc nhiên, dừng nơi khuyên tai lấp lánh tai , nhàn nhạt : “Em làm lúc nào cũng sẽ đánh?” 

Tô Ngôn: “……” 

Lục Lâm mà cũng đùa cơ đấy, ha ha. 

Ai bảo mang theo mấy thứ là đồng nghĩa với việc thường xuyên đánh? 

Cậu liếc mắt đầy oán trách, dùng tăm bông thấm povidone, nhẹ nhàng bôi lên vết thương nơi khóe miệng đối phương. Lực đạo nặng cũng chẳng nhẹ, giống như trả thù cho những lời lung tung

Mấy tên vệ sĩ gác ngoài cửa. Dù xông , Lục Lâm cũng tránh khỏi thương. Trong đầu Tô Ngôn liền tự động bổ sung cảnh tượng đ.á.n.h đến đáng thương hề hề, xin tha. 

Rốt cuộc, Tô Ngôn thích chịu đòn. 

Khóe môi Lục Lâm rướm máu, đầu ngón tay trầy xước, qua chẳng khác gì một “chiến tổn soái ca”. 

“Cha thường xuyên đ.á.n.h ?” 

Tô Ngôn vốn nghĩ sẽ tiếp lời, nào ngờ gật đầu. Cậu vội vã thêm: “Cha giống như mắc chứng cuồng bạo, ngày nào đó tìm cơ hội bảo cấp đưa ông khám bệnh .” 

Thấy nghiêm túc như thật, Lục Lâm sang, khẽ

Tô Ngôn cho rằng nhạo, ánh mắt bất mãn: “Tôi thật đấy.” 

“Tôi từng nghiên cứu qua tâm lý học.” Nói câu , Tô Ngôn còn mang theo chút kiêu ngạo. 

Không đợi Lục Lâm mở miệng, quanh thấy thùng rác, liền tiện tay nhét tăm bông bẩn túi, cúi đầu xoay xoay chiếc vòng tay, mở miệng: “Nói xem, làm ?” 

Ánh mắt Tô Ngôn ngẩng lên, từ thẳng : “Cậu…”

Loading...