Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:15:02
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Gọi chính là Tô Ngôn, chứ Cao Ngất.
Không vì , lúc Tô Ngôn cảm thấy như một bàn tay vô hình đè nặng vai, khiến gần như thở nổi.
Tiếng gọi “Tô Ngôn” vang lên trong ký túc xá vắng lặng tĩnh mịch, càng thêm thanh thúy. Tô Ngôn khỏi siết chặt bàn tay, môi mấp máy, nhưng rốt cuộc chẳng thốt lời nào.
Lục Lâm đáng sợ, thiện lương, thiện lương… , cũng chỉ một chút thiện lương.
Trong đầu Tô Ngôn điên cuồng lặp lặp mấy chữ , như thể thôi miên bản , dùng nó để xua bớt nỗi sợ.
Thì , cũng sợ Lục Lâm. Chỉ là, sợ cái Lục Lâm lớp vỏ ngoài che .
Một khi thấy Lục Lâm lộ chút tính cách trùng khớp với nhân vật trong sách, liền sợ đến , cứ cảm giác mạng nhỏ của thể chẳng giữ nổi.
Nói thật, Tô Ngôn vốn hùng sợ c.h.ế.t, càng giấc mộng hùng gì. Ngược , còn thể là “sợ c.h.ế.t”.
Đời từng oán hận: tại bản bắt dễ dàng như thế, tuổi xuân ngắn ngủi liền kết thúc, c.h.ế.t cũng vì cứu một cô bé chịu đèn đỏ mà qua đường!
nếu thật sự về ngày hôm đó, vẫn sẽ do dự chọn c.h.ế.t để cứu bé gái . Dù bản chẳng gì, c.h.ế.t sớm một chút khi còn đỡ khổ hơn.
Trong lúc Tô Ngôn còn đang hoảng loạn, Lục Lâm thong thả tiến gần.
Hắn vươn ngón tay trỏ khẽ nâng cằm Tô Ngôn, bật khẽ: “Em đang ngẩn ?”
Tô Ngôn: “!”
Cậu thật sự hiểu Lục Lâm tật gì, cứ thích chặn ngang, giải thích suy nghĩ khác đúng lúc gay go thế …
Trong ký túc xá, rèm giường kéo kín mít, lộ một khe hở, bật đèn. Hoàn cảnh như , “duỗi tay thấy năm ngón” cũng chẳng sai.
Huống hồ, Tô Ngôn còn chứng quáng gà.
Tô Ngôn Lục Lâm bật thì tưởng đang vui vẻ. lúc định mở ngăn kéo lấy t.h.u.ố.c mỡ, Lục Lâm lạnh lùng cất tiếng: “ thật sự tức giận.”
Những ngày quen thuộc như thế, mỗi ngày đều đoán xem tức giận vì cái gì.
Tô Ngôn: “……” Thật cũng tức giận đó.
Nếu là bạn bè khác như , buổi sáng còn thể an ủi vài câu. mặt kẻ đầu óc vốn chẳng bình thường như Lục Lâm sợ bản mở miệng sẽ khiến lửa giận bùng cháy dữ hơn.
Cậu dường như hiểu ý Tề Tri Dao khi bảo chú ý an .
Thật còn hỏi: Cậu nữa đây…
“Em định bồi thường thế nào?”
Nói xong, Lục Lâm bật công tắc, “cùm cụp” một tiếng, ánh sáng tràn ngập cả ký túc xá.
Tô Ngôn ngẩn .
Cậu tuy Lục Lâm giận vì chuyện gì, nhưng càng ngờ rằng đối phương chỉ nhẹ nhàng buông một câu “bồi thường thế nào”, chứ hề lấy cớ đó để ức h.i.ế.p .
Tô Ngôn hiểu vì lúc biểu cảm Lục Lâm phức tạp đến thế. Hắn chằm chằm , môi mím chặt thành một đường thẳng, vành tai còn ửng hồng nhạt.
Tô Ngôn đưa tay sờ mặt, lúc mới phát hiện bản dọa . Quả thực quá mất mặt!
Lục Lâm liếc Tô Ngôn vài cái, cuối cùng chỉ một câu: “Xin .”
Lời khiến Tô Ngôn sững .
Hàng mi cong thấm ướt nước mắt, gương mặt trắng nõn vì mà nhuốm hồng, thoạt đáng thương vô cùng.
Gần đây, hành vi của Lục Lâm chút ngoài dự đoán. Chẳng lẽ thật sự đổi?
Trước , khi Lục Lâm sẽ trực tiếp bóp c.h.ế.t , điên cuồng cho . Ấn tượng ban đầu để chính là như , chứ nghĩ sai.
Vấn đề tạm thời Tô Ngôn đè xuống sâu trong lòng, bởi vì chỉ cần liếc mắt một cái, thấy tay áo hoodie của Lục Lâm lộ một đoạn cánh tay.
Vừa còn , giọng vẫn nghẹn ngào: “Cậu… tay làm ?”
Không khí giữa hai lúc dịu , sự kinh hãi dần che lấp sợ hãi.
Tô Ngôn mặc kệ ý nguyện của Lục Lâm, lập tức nắm lấy cánh tay . Khi tay áo vén lên, trừng mắt, kinh hãi thôi.
Lục Lâm như chẳng mấy bận tâm, thần sắc quan tâm của Tô Ngôn mà nở nụ hứng thú. Trong đôi mắt đen sâu thẳm, bóng dáng Tô Ngôn phản chiếu rõ ràng.
“Cao Ngất, xem em ghét .”
Thiếu niên cất tiếng thanh thúy, đến mức đôi mắt đào hoa khẽ híp, hai chữ “chán ghét” còn cố ý kéo dài âm cuối, như thể phát hiện chuyện gì đó cực kỳ vui vẻ.
Tô Ngôn ngẩng lên, ngơ ngác .
Chính rõ ràng từng qua là ghét , chẳng lẽ vì chuyện mà tức giận đến mức dọa …
Cảm giác hổ thật sự khó mà diễn tả.
giờ còn chuyện quan trọng hơn.
Tô Ngôn cúi mắt, tiếp tục vết thương tay Lục Lâm, rõ trong lòng là cảm xúc gì.
Vết thương nghiêm trọng hơn nhiều so với hai ngày , thậm chí còn thể thấy dấu vết gậy gộc để .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-12.html.]
Lục Lâm thật sự chẳng mảy may bận tâm. Với , chút vết thương thể tự xử lý, chỉ vì Tô Ngôn gấp rút trường mà chỉ băng tạm cho qua.
Tô Ngôn dấu vết băng bó quá sơ sài mà cứng họng. Trông chẳng giống để nhanh chóng hồi phục, mà như chỉ cần cầm m.á.u là xong.
Cánh tay của Lục Lâm vốn , đường cong cơ bắp trơn mượt, quá khoa trương. hiện tại, chằng chịt thêm bao nhiêu vết thương dữ tợn.
Bị quan tâm thật sự là một cảm giác , nhưng Lục Lâm quen, cảm thấy bản xứng.
Câu của đợi Tô Ngôn trả lời, ngờ thấy Tô Ngôn vẫn chăm chú vết thương tay , liền cứng , như rụt tay về.
Tô Ngôn thấy động tác , khẽ ngẩng mí, mím môi: “Đi bệnh viện .”
Vết thương chỉ bôi t.h.u.ố.c mỡ là xong, nếu viện khả năng để sẹo lớn, bàn tay vốn như .
Tô Ngôn nghĩ thầm, nếu chịu thì bắt buộc ép , kể cả xóa bỏ danh phận “bạn trai”, chỉ làm bạn thôi, cũng thể .
Ai ngờ Lục Lâm căng , khó nhọc rút một tiếng: “Ừm.”
Có lẽ nỡ từ chối Tô Ngôn.
Hai im lặng suốt đường, khá khuya, đưa Lục Lâm viện về, kịp đúng giờ ký túc xá đóng cửa.
Dù gọi là yêu, giữa họ chút bầu khí mùi mẫn nào, Lục Lâm cũng hối hận, Tô Ngôn chỉ thể là của .
Không ai nghĩ tới, ai mơ tưởng, nếu nhất định sẽ phát điên.
Tô Ngôn im lặng vì trong đầu còn một nỗi băn khoăn, ghép hai con vốn chẳng liên quan thế bên đúng ? Cậu cần thời gian để xác định đáp án trong lòng .
Trên đường, Tô Ngôn nhận Lục Lâm cực kỳ kháng cự tiếp xúc thể từ khác, mặt lúc nào cũng lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.
Hai tới một bệnh viện tư nhân khá sang trọng, Tô Ngôn càng lo lắng, sợ nếu chậm trễ vết thương của Lục Lâm chịu nổi.
Dù Lục Lâm tỏ vẻ bình thản, Tô Ngôn đó chỉ là vì cảm nhận đau đớn.
Người bình thường thương như đau đến nghiến răng trợn mắt, làm còn tâm trạng chuyện trò.
Quả nhiên, Lục Lâm chẩn đoán chính xác là gãy xương kèm theo nhiều vết thương ngoài da.
Hiện tại trong mắt Tô Ngôn, Lục Lâm là bạn bè “nguy cơ cấp năm ”, cầm phim X-quang lên giữa trung, nheo mắt đ.á.n.h giá, may mà kịp đưa đến viện.
Cuối cùng chỉ Tô Ngôn về ký túc xá một , Lục Lâm viện, ban đầu còn vẻ lãnh đạm làm lớn chuyện, nhưng Tô Ngôn thì thầm vài câu tai khiến bình tĩnh trở .
Tô Ngôn trở về ký túc xá liền giải thích cho hai bạn cùng phòng từ tiệm net về chuyện Lục Lâm nhập viện. Cậu hiểu vì , mỗi sang đều thấy ánh mắt kỳ quái của Tống Tinh Du thường xuyên dừng .
Sáng hôm , ngờ Tề Tri Dao cùng chuyên ngành với , thậm chí cùng lớp.
Tề Tri Dao đưa ánh mắt quan tâm, giọng dò hỏi: “Tối qua thương ? Ví dụ như…”
Ánh mắt Tề Tri Dao thoáng hạ xuống, cuối cùng dừng ở chỗ m.ô.n.g của Tô Ngôn.
Tô Ngôn: “……” Có bệnh.
“Cậu tớ cởi hết quần áo cho kiểm tra ?” Tô Ngôn sáng sớm còn ngái ngủ, trong mắt vẫn đọng đầy nước.
Tuy rằng hiểu vì hỏi như , nhưng Tô Ngôn vẫn cố nén cơn buồn ngủ mà trêu ghẹo.
Giáo sư còn ở phía giảng bài, Tề Tri Dao thì giấu đầu hở đuôi, giả vờ lắng , hỏi điều gì đó nhưng cuối cùng nghĩ , vẫn mở miệng.
May mắn là buổi sáng chỉ một tiết, Tô Ngôn dứt khoát trực tiếp từ biệt Tề Tri Dao, cũng rõ đến bệnh viện thăm Lục Lâm.
Ban đầu còn ồn ào rằng bản một vượt biển vất vả sang đại lục học phụ, cô độc, nhàm chán, đáng thương tập hợp một chỗ.
Cuối cùng, là bệnh viện thăm Lục Lâm, lập tức khôi phục vẻ mặt, lời lẽ chính đáng, “Tớ đáng thương cái rắm.”
Như thế nào cảm giác như đang tự mắng chính .
Tô Ngôn nghĩ Lục Lâm chắc vẫn ăn cơm, tính tình phỏng chừng cũng chịu ăn cơm bệnh viện, đành tự mua cơm cho .
Cậu một tiệm cơm gia đình nổi tiếng, đồ ăn ngon, sạch sẽ vệ sinh, chỉ là nhận đặt hộp cơm, vị trí cũng xa trung tâm, nhưng quả thực xứng đáng với hai chữ “ mỹ”.
Cậu vẫy một chiếc xe, dựa cửa kính ngủ một lát, thái dương như thể ánh nắng qua cửa kính thiêu đến nóng rát, khiến gương mặt cũng đỏ lên vài phần.
Bốn, năm chục phút , taxi mới đến nơi. Chỉ để mua cơm cho Lục Lâm mà hơn một giờ, chính cũng cảm thấy Lục Lâm chút cảm động.
kịp cảm động bao lâu, liền thấy cách cửa hàng mấy chục mét tụ tập mấy chục gã mặc đồ đen, vài tên còn cầm dùi điện, thoạt huấn luyện bài bản.
Tô Ngôn nghi hoặc, chẳng lẽ một tiệm cơm nhỏ mà cần nhiều vệ sĩ như , sợ trộm rau mắm muối ?
Ai ngờ, đám vệ sĩ đó thấy liền đồng loạt chỉnh tề bước đến.
Tô Ngôn: “……” Không .
Quán ăn ở khu ngoại ô thành phố, xung quanh cơ bản công trường. Nếu thật xảy chuyện ngoài ý , kêu rát cổ họng cũng ai thấy.
Không đúng, còn bà chủ quán.
Ngay khi đám mặc đồ đen càng lúc càng đến gần, bà chủ quán ôm một rổ rau nhặt ngay cửa tiệm, đúng là cứu tinh.
Tên cầm đầu mặc tây trang đen cắt may chỉnh tề, bên hông đeo bộ đàm, tay xách dùi điện, cơ bắp cuồn cuộn, một cú đ.ấ.m thể hạ gục hai như .
Cậu định bỏ chạy thì tay mấy gã mặc đồ đen khống chế.
Cậu định kêu cứu, thì bà chủ quán đúng lúc trong vì xem tiếp chương trình mai mối yêu thích.
Nhân sinh chính là như , luôn tràn đầy kịch tính, giống như đời năm đồng tiền định mệnh.
Tô Ngôn chỉ , cuộc đời thế nào mà giống y như phim điện ảnh thế .