Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:14:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cảnh tượng cay mắt xông thẳng não, Tô Ngôn hận thể lôi mặt mấy mặt, cho rõ ràng, rốt cuộc đây là cái quỷ gì!
Tham gia vở kịch bộ đều là nam sinh, hơn nữa cùng một lớp, nhưng mới quen bao lâu mà thành thế ?
Những nam sinh vạm vỡ rải rác đất , thậm chí còn bật nhạc nền thư giãn.
Điều khiến Tô Ngôn kinh hãi chính là tất cả bọn họ đều mặc những chiếc váy công chúa xa hoa tinh xảo, chút nào ưu nhã, còn xoạc chân tùy tiện đất.
Thiếu chút nữa thì lộ chiếc quần đùi đỏ thẫm bên trong.
Cảnh tượng thật sự hết sức sắc tình.
Ngoài trừ những đóng vai thị vệ hoặc tiên nữ, còn đầu đều đội tóc giả màu vàng kim, khuôn mặt còn gắn phụ kiện lấp lánh.
May mắn là váy độ dài , bằng chứng kiến đùi rậm lông của mấy , dám tưởng tượng sẽ chói mắt đến mức nào.
Trong lòng đột nhiên chút may mắn, ít tham diễn kịch nữ sinh, bằng các cô mở cửa khả năng liền ngã lăn đất vì sốc.
Ánh mắt Tô Ngôn đầu tiên thấy Trình Dã, nghĩ thầm làm lớp trưởng chắc hẳn sẽ hồ nháo thế .
Kết quả phát hiện, Trình Dã mới chính là ăn mặc tinh xảo nhất.
Không chỉ đội tóc giả, mặc váy, mà còn trang điểm. Chỉ tiếc kỹ thuật quá kém, đặc biệt .
Tô Ngôn lặng lẽ đóng cửa , lui về với nhân gian, thật sự quấy rầy đàn “mỹ nam tinh xảo” .
Ai ngờ, ngay lúc cửa mở, gói đồ ăn vặt rơi “phịch” xuống đất, đám trong phòng sớm chú ý tới .
Diệp Minh thấy Tô Ngôn, liền vứt bỏ thỏi son trong tay, dậy về phía .
Đặc biệt là cái dáng mặc váy công chúa , quá mức quái dị.
Khi đến gần, Tô Ngôn càng thấy rõ cách mấy hóa trang, quả thực là tự biến thành phiên bản gấp mười .
Dùng phấn nền dày cộm bôi trắng bệch mặt, thêm môi đỏ chót, đối lập đến chói mắt.
Tô Ngôn mở to đôi mắt xinh , nghi hoặc mặt, cuối cùng nhịn : “Các là đang diễn... ác quỷ ?”
Cậu đem chữ “” nuốt xuống, đổi sang từ lực công kích yếu hơn.
Nhìn cả căn phòng “mỹ nữ”, Tô Ngôn vẫn thấy khó hiểu, rốt cuộc ai là kẻ đầu óc vấn đề tuyển kịch Người ngủ trong rừng thế , mỗi ngày tập luyện đều thể khiến mắt cay c.h.ế.t.
Nói thật, Diệp Minh xem như diện mạo tương đối thanh tú, nhưng vẫn thể cứu vãn nổi kiểu trang điểm .
Cậu dường như nhớ tới điều gì, nghiêng đầu, giọng vô thức mang chút mềm mại:
“Chẳng lẽ tớ cũng mặc ?”
Tô Ngôn vốn tính cách rộng rãi lạc quan, gia thế , cũng đến mức so đo.
Trước mặt Diệp Minh, tuy quen , nhưng vẫn thể trò chuyện đôi câu.
Diệp Minh mắt , trả lời.
Sự im lặng khiến Tô Ngôn chút hổ, bắt đầu hoài nghi mặt dính gì .
Đối phương cuối cùng mở miệng, giọng trầm thấp: “Nữ nhi, con đến .”
Tô Ngôn: “......”
Cái gì mà nữ, cái gì mà nhi? Nữ nhi cái gì chứ?
Trình Dã thấy Tô Ngôn vẫn ở cửa , liền bước tới.
Nghe cách xưng hô đó, dù trong mắt mang ý , vẫn nghiêm túc giải thích: “Cậu diễn vai hoàng hậu, của công chúa ngủ trong rừng.”
Tô Ngôn: Ảnh đế.
Nhập vai quá nhanh, khiến bội phục.
Sau một lúc, Tô Ngôn cũng xuống đất, hòa nhập bầu khí kỳ quặc thoải mái .
Mọi quây tròn sàn, ở giữa bày đồ ăn vặt mua.
Tô Ngôn sợ mấy chú ý tới bộ quần áo , liền lập tức nhớ điều gì —
Công chúa ngủ trong rừng mặc váy công chúa!
Cậu vốn chẳng lời thoại nào, nhưng vẫn nghiêm túc bọn họ trò chuyện.
Mãi cho đến khi ánh mắt sắc bén của Trình Dã đảo qua, khóe môi mang theo ý , mở miệng: “Tô Ngôn ...”
Chẳng lẽ nghĩ tới--
“Mấy cái váy đạo cụ đều là Lục Lâm bỏ tiền mua.”
“Lúc mới bắt đầu tớ còn giả bộ khách khí cần, chúng thể mặc tạm cũng .”
Thật là thành thật quá mức, ngay cả khách khí xã giao cũng .
“Sau đó là bởi vì .”
Tô Ngôn cứng họng, như là chợt nghĩ tới cái gì. Từ nhỏ cha phát hiện chuyện kỳ quái .
Tô Ngôn một loại bệnh lạ, đó chính là thể mặc quần áo giá 19999, nếu sẽ nổi mẩn đỏ.
Trong cuốn tiểu thuyết não tàn tựa hồ chỉ mắc loại bệnh kỳ quặc đó. Nếu , khác những cho rằng ngớ ngẩn, còn sẽ tưởng khoe khoang làm giàu.
Bí mật chỉ ba . Không đúng, trong ký ức còn một bóng dáng mơ hồ... nhưng nghĩ mãi cũng .
Lý trí kéo về, Tô Ngôn ngờ chỉ mới ở chung một thời gian ngắn, Lục Lâm hết lòng hết với câuu như . Tiêu tiền như nước.
Tuy rằng trong lòng ấm áp, nhưng sớm xác định hai sẽ bên bao lâu. Chờ nam chính thụ lên sân khấu, lập tức thoái lui, cao chạy xa bay, hiện tại vai gánh nặng càng ngày càng nặng.
Cậu khỏi cũng đối xử với Lục Lâm một chút, như hai bên mới thể coi như huề .
Tô Ngôn ngẩn một lát, cho đến khi nhóm mặt bắt đầu nghiên cứu kịch bản mới hồi thần. Hôm nay cũng giống ngày đầu tiên, chỉ đơn giản làm quen sơ sơ.
Ngày đón tân sinh viên còn xa nữa. Tuy rằng cả đám nam sinh diễn “Người ngủ trong rừng”, ngoài đều sẽ nghĩ là trò hề, nhưng bọn họ vẫn vô cùng nghiêm túc mà chuẩn .
Điều khiến kinh ngạc là Tô Ngôn luôn cho rằng cũng sẽ ép mặc váy, kết quả chẳng chuyện gì xảy .
Cậu đương nhiên , ánh mắt uy h.i.ế.p lạnh thấu xương của Lục Lâm khi đó để cho Trình Dã ấn tượng sâu sắc.
Tuy rằng Trình Dã mỉm , nhưng trong giọng mang theo khí lạnh khiến dựng tóc gáy: “Đừng ép mặc váy.”
Đây vẫn là đầu tiên Trình Dã trực diện bất đồng với Lục Lâm.
Tô Ngôn ngáp một cái, đôi mắt xinh ngấn đầy nước mắt, trông nhu nhược đáng thương. Để nén buồn ngủ, nhẹ nhàng kẹp chặt đùi, làn da trắng nõn bên ửng đỏ.
Trình Dã đến cảnh , nhịn hét lớn: “Không tự hại !”
Tiếng hét khiến ánh mắt đồng loạt dừng gương mặt vô tội của Tô Ngôn.
Tô Ngôn: “......” Tự hại ...
Trình Dã sợ ái thê như mạng Lục Lâm tìm tới cửa, đ.á.n.h tơi bời một trận?
Xem , từ đó, hình tượng Lục Lâm trong lòng đổi.
Cuối cùng, đến hơn tám giờ tối, Trình Dã mới chịu giải tán về ký túc xá nghỉ ngơi.
-
Tô Ngôn phủi phủi tro bụi vốn tồn tại , chớp đôi mắt khô khốc, chờ cầm lấy di động cửa thì chặn làm giật .
Hắn lời nào, mà thời điểm đèn hành lang tối om, giống như một tiểu quỷ đoạt mệnh yên trong bóng tối, chuẩn lúc ngươi kịp phòng mà bổ một búa.
Đến khi thấy rõ, tim chợt nhảy dựng một cái, đó nặng nề rơi xuống.
Người mặt mặc sơ mi trắng, quần đen mang vẻ thiếu niên khí. ai , ánh mắt đầu tiên đều dừng mặt mang một chiếc mặt nạ quái dị.
Cả mặt nạ đỏ thẫm như máu, nơi khóe mắt còn vẽ hai hàng huyết lệ, ngũ quan thô ráp đến cực điểm. Chính vì thế, để cho nhiều gian tưởng tượng.
Cả hòa bóng đêm, quỷ dị khôn tả.
Nhìn thấy Tô Ngôn kinh hãi, đó tự nhiên gỡ mặt nạ xuống, còn kịp mở miệng Tô Ngôn nặng nề tát một cái.
Lần dùng nửa sức, bàn tay trắng ngần lập tức đỏ bừng, như thể chính đ.á.n.h .
Đối phương đau đến kêu lên, ủy khuất mở miệng: “Tớ chỉ cho một bất ngờ thôi, thế ...”
Người lên tiếng tên Tề Tri Dao, bạn thời cao trung của Tô Ngôn.
Một mái tóc quăn nhỏ đáng yêu, lẽ vì là Đài thị nên giọng mang chút ngọng ngịu.
Ở học viện quý tộc đáng sợ , đảm nhận vai trò “bảo tiêu” của Tô Ngôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-11.html.]
Cho dù Tô Ngôn bao nhiêu là cần, vẫn chẳng , mỗi ngày tỉnh dậy việc đầu tiên là xem Tô Ngôn khỏe . Không cảm giác nguy cơ của nặng như thế.
Tô Ngôn cũng rõ, hai bên cạnh vẫn hơn là chỉ một .
Trước , khi mới học viện, đám con nhà giàu bầu làm giáo hoa, bên luôn vô ánh mắt bám theo.
Bởi vì dung mạo nổi bật, chụp lén nhận thư tình là chuyện thường. kỳ lạ là tất cả những tặng thư tình đều từng lộ mặt, cũng nghĩ nhiều, chỉ coi như sức hút bản khó hiểu.
Tô Ngôn thường xuyên vuốt mặt cảm khái: kiếp chẳng cũng như thế , chẳng ai tỏ tình.
Chủ yếu khi đó bên chỉ Tề Tri Dao và Kỳ Niên, chẳng lẽ sức hút của nhỏ , ngay cả bạn bè cũng làm.
Đang nghĩ ngợi, bỗng đưa tay vỗ vai Tề Tri Dao, nhưng đối phương nhanh nhẹn tránh .
Tô Ngôn: “......”
Nói mới nhớ, ngay từ đầu quen cũng thế, luôn kháng cự tiếp xúc tay chân. Mỗi chạm liền như điện giật mà nhảy tránh.
Tô Ngôn liếc một cái, đối với loại hành vi sớm quen thuộc, cũng định truy hỏi, lười biếng mở miệng: “Cậu về trường học .”
Tuy rằng lời bình thản, nhưng từ đáy lòng thật sự vui mừng.
Đôi mắt màu hổ phách trong đêm tối lóe sáng.
Năm cuối cấp, Tề Tri Dao đột nhiên chuyển trường, vì bệnh nặng, trong nhà khó khăn, cần chăm sóc.
Tuy gia cảnh nghèo nhưng học ở học viện quý tộc đắt đỏ nhất Thượng Hải, điều cũng khiến dị nghị, thậm chí bịa đặt lung tung, suýt nữa bức rời .
Tô Ngôn cũng từng thoáng tò mò, bởi học viện vốn chế độ đặc chiêu, nhưng cũng xâm phạm chuyện riêng của khác.
Tề Tri Dao dùng ánh mắt ân nhân mà Tô Ngôn: “Mẹ tớ .”
Giọng mềm như làm nũng.
Tô Ngôn đầy đầu vạch đen, ánh mắt quá nóng bỏng, kỳ quái cực kỳ.
Bởi vì lúc quả thực chuyển tiền cho Tề Tri Dao, nhưng đối phương nhận.
Tề Tri Dao bỡn cợt : “Ăn cơm tớ kể cho , tớ mời.”
Ba chữ cuối còn cố ý nâng giọng.
Tô Ngôn vốn khó tính, lập tức đáp ứng.
Tề Tri Dao dày Tô Ngôn yếu, ăn quán ven đường, liền hào phóng sẽ mời đến quán ăn t.ử tế.
Tô Ngôn mím môi, trong lòng lo lắng, sợ vì mời ăn một bữa mà đó cả tháng chỉ thể uống khí, ăn CO2.
Hắn thấy nét mặt của Tô Ngôn liền đoán trong lòng đang nghĩ gì, chút bất đắc dĩ, buông tay, “Tớ nhiều tiền.”
Nói là “tiệm cơm”, kỳ thật chỉ là quán cơm nhỏ do một đôi vợ chồng mở. Là Đài Bắc, Tề Tri Dao thích nhất chính là mấy món cơm nhà như .
Có nhiều món Tô Ngôn từng ăn qua.
Hai sắp xếp chỗ thỏa, Tề Tri Dao chỉ thực đơn, hào sảng vung tay, học theo dáng vẻ của mấy kẻ nhà giàu, xa hoa mà : “Mấy món tớ đều gọi hết.”
Tô Ngôn lặng lẽ liếc thực đơn, tính toán tiền cho cái kiểu “gọi tất cả món” , phát hiện cũng chỉ hơn hai trăm tệ, lúc mới yên tâm thở dài.
Không hổ là tiệm gần trường đại học, thật sự lợi.
Đồ ăn dọn lên, Tô Ngôn dùng ngón tay trắng nõn thon dài nâng ấm , rót đầy hai chén cho cả hai, cuối cùng mới đưa cho Tề Tri Dao đối diện.
Trong lòng thật nhiều vấn đề hỏi bạn .
Tỷ như: Nửa năm nay ngươi sống thế nào? Làm vượt qua những khó khăn ? Vì mất liên lạc với tớ suốt nửa năm?
Nếu Tề Tri Dao , cũng định chủ động nhắc đến.
Ban đêm, trong quán cơm ồn ào vô cùng, chiếc quạt kêu kẽo kẹt, thổi tung mái tóc màu hạt dẻ của . Bà chủ quán từ chỗ cách đó hơn một mét ném sang mấy đôi đũa dùng một , Tô Ngôn nhanh tay kẹp bằng hai bàn tay.
Cảnh khiến xung quanh đều vỗ tay mấy cái, hổ danh là “giang hồ quán cơm”, ngay cả từng động tác của bà chủ cũng mang theo mùi giang hồ.
Quán cơm to mà chỉ một cái điều hòa cây cũ kỹ đang gắng gượng vận hành, đáng thương hơn là những vị khách đến còn ngoài trời.
Cho dù là buổi tối, gió thổi tới vẫn mang theo nóng hầm hập.
Hàng mi dài cong của Tô Ngôn run nhẹ, dùng sức chớp mắt để mồ hôi rơi trong mắt, gương mặt trắng mịn như tuyết vì nóng mà ửng đỏ.
“Ăn thôi, đồ ăn mang lên đủ .” Tề Tri Dao bẻ đôi đũa dùng một .
Trên bàn bày món cay đỏ rực của Tứ Xuyên, đây cũng là những món cả hai thích nhất, chỉ là giữa mùa hè thì…
Tô Ngôn cầm đũa, thong thả ăn, đang đợi Tề Tri Dao chủ động mở miệng.
“Kỳ thật…”
Muốn .
“Đậu hũ Ma Bà già quá.”
…
“Hồi năm lớp mười hai tớ…”
Được , chắc sẽ thật.
“Ăn một đặc biệt mềm, dịp tớ dẫn .”
“Tớ năm cuối cấp ba, nửa năm về nhà…”
Rốt cuộc định thật lòng …
“Sau đó cũng ăn miếng đậu hũ Ma Bà nào ngon nữa, ai, thật hoài niệm.”
Không thể chịu nổi nữa, cần nhẫn nhịn nữa, thể chuyện với một miếng đậu hũ Ma Bà như đang tâm sự thế chứ!
“Cậu thật sự định với tớ điều gì ?” Con ngươi Tô Ngôn phản chiếu khuôn mặt khẽ nhếch môi, lộ thần sắc kinh ngạc.
“Tớ cảm ơn .” Nói lời , ánh mắt cong cong như vầng trăng non, ý tràn đầy.
Xem vốn dĩ định thẳng, thì cũng cần truy hỏi quá nhiều.
“Tớ hỏi một vấn đề, hai các ở bên ?” Đề tài chuyển biến quá nhanh khiến Tô Ngôn nhất thời kịp phản ứng.
Cậu nghi hoặc: “Cậu ? Hay , làm ?”
Âm cuối kéo dài, mang theo chút tìm tòi.
“Chuyện cần để ý, tớ chỉ tò mò thế nào.”
Tuy cảm thấy Tề Tri Dao chút kỳ lạ, nhưng Tô Ngôn vẫn tập trung, buông đũa, nghiêng đầu, nghiêm túc trả lời: “Có một chút nhân tính, nửa phần thiện lương.”
Tề Tri Dao uống một ngụm , tiếng nuốt ừng ực, ý mơ hồ: “Vậy thích ?”
Giọng điệu giống như chỉ đơn thuần tò mò, mà tựa hồ mang theo nhiệm vụ nào đó.
“Không tính là thích. Tớ nghĩ nếu làm bạn thì chắc cũng khá .” Đây là lời đáp nghiêm túc của .
Tề Tri Dao hề trách vì thích mà vẫn yêu đương, cũng tiếp tục phân tích câu trả lời, chỉ tiếp tục đặt vấn đề kế tiếp.
Lần thần sắc nghiêm túc, ý biến mất, ánh mắt thẳng mắt Tô Ngôn, từng chữ một: “Cậu định rời khỏi ?”
Tề Tri Dao chớp mắt liên tục, đến mức Tô Ngôn còn nghi ngờ gió thổi làm mắt khô , liền vẫy tay gọi bà chủ quán.
“Bà chủ, thể cho thêm bình hoa cúc ?”
Tề Tri Dao: “……”
“Cậu còn trả lời tớ.” Tề Tri Dao tiếp tục .
Tô Ngôn nheo đôi mắt xinh , đầy nghi hoặc. Sao lòng hiếu kỳ mạnh mẽ như , ngay cả mắt cũng bỏ qua .
Thấy , chỉ thể thành thật đáp: “Ừm.”
Nói xong, giữa hai thoáng chốc ngập tràn một bầu khí kỳ quái.
Tề Tri Dao cũng hề đùa giỡn trêu chọc, mà trong phần ghi chú của xuống một hàng chữ:Tớ thật sự thích bạn , mong chú ý an .
Còn vì gửi qua WeChat, là bởi vì từ khi học cấp ba, Tề Tri Dao thề c.h.ế.t cũng chịu thêm WeChat của Tô Ngôn.
Hỏi nguyên nhân, cũng trả lời.
Đồng t.ử Tô Ngôn run lên, đường ký túc xá, trong đầu chỉ lặp lặp câu .
Bất giác, cửa phòng.
Khi cắm chìa ổ khóa, cả cơ thể như ngâm trong băng lạnh, hàn ý lan từ lên, da đầu tê dại.
Mở cửa , đèn tắt, cảnh tượng y hệt như gặp .
Trong bóng tối, Lục Lâm đó lặng lẽ, khi thấy rõ đến, mới nhàn nhạt mở miệng: “Tô Ngôn.”