Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:11:58
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
【 Trần Tinh: Ngại quá, mạo làm phiền . 】
Trần Tinh là mà Tô Ngôn vẫn luôn giúp đỡ. Chỉ là từ thời cao trung mất liên lạc, trong khung trò chuyện, câu cuối cùng vẫn dừng ở: “Tớ sẽ trở nên ưu tú giống .”
Khi Tô Ngôn còn tưởng rằng gặp khó khăn, những lời tiện đều thành một bài nhỏ dài tận ngàn chữ. Đại khái ý tứ chính là: nếu cần giúp đỡ, hãy liên hệ tớ bất cứ lúc nào.
Cậu cũng thánh phụ gì, chỉ là Trần Tinh thật sự giống với một trong kiếp của . Khác biệt duy nhất chính là Trần Tinh còn một ít khi gặp mặt.
Sinh trong vùng núi, cha lười biếng, mê cờ bạc, là một kẻ nghiện rượu. Ông bà nội chỉ thể dựa mảnh đất nhỏ mà nuôi .
Biến cố xảy khi bảy tuổi. Cha khi say rượu lên trấn đ.á.n.h bạc, đem hết cả tiền xe lẫn tiền sinh hoạt một tháng đặt cược, cuối cùng thua sạch. Trên đường trở về xe tải cán c.h.ế.t, c.h.ế.t vô cùng thê thảm.
Mẹ Trần Tinh rằng làm công bên ngoài, nhưng cuối cùng cũng mất liên lạc. Cậu từng trách bà.
Tai họa nối tiếp, ông nội cũng qua đời.
Tô Ngôn cứ thế giúp đỡ cho đến tận cao trung. Một ngày bình thường, Trần Tinh chủ động cắt đứt liên hệ, cũng trong đó rốt cuộc xảy chuyện gì, chỉ thể im lặng để thời gian trôi qua. Khoản tiền chuyển cuối cùng vẫn trả ngược về tài khoản .
Tô Ngôn cẩn thận chằm chằm điện thoại, tin nổi mà ngó mấy chú thích tên. Câuh gặp khó khăn gì ?
【 sy: Không quấy rầy. 】
Một bên, khóe miệng Lục Lâm kéo xuống, tâm tình phập phồng dữ dội, suýt nữa thẳng chữ: “Tôi khó chịu” lên mặt. Vừa thấy tên chú thích , trong lòng sớm đáp án.
Tin nhắn đối phương gửi tới nhanh.
【 Trần Tinh: Tớ và đỗ cùng một trường, tớ hy vọng thể chúc mừng tớ một chút. 】
Tô Ngôn buông tay khỏi bàn tay Lục Lâm đang nắm, thấy tin tức liền bật , tựa hồ thật sự vui mừng . Chúc mừng thoát khỏi ngọn núi ngột ngạt đến mức khiến thở nổi .
Ngón tay trắng gầy ấn xuống nút ghi âm, giọng thiếu niên trong trẻo vang lên, mang theo ý : “Tớ ngay thể làm . Có cơ hội tớ mời ăn cơm.”
【 Trần Tinh: Được. 】
【 Trần Tinh: hiện tại tớ ngại gặp , hy vọng thể chờ tớ một thời gian. 】
【 Trần Tinh: Tớ sẽ trở nên đủ ưu tú! 】
Cuối cùng thậm chí còn thêm dấu chấm than, nhấn mạnh khí thế.
Lần Lục Lâm nhịn nổi, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngôn, nhẹ nhàng bóp một cái, giọng mang theo lạnh lẽo, nhướng mày:
“Nói Tống Tinh Du, thật sự thiếu một bữa cơm ?”
Cho dù Tô Ngôn chút lúng túng, nhưng cũng rút tay , bởi biểu cảm của Lục Lâm chứng minh đang kìm nén cơn tức giận, bàn tay nắm lấy tay càng thêm siết chặt.
Cậu hiểu vì Lục Lâm đột nhiên nhắc đến Tống Tinh Du. Tuy đang ghen, nhưng điều liên quan gì đến Tống Tinh Du chứ? Cậu vốn chuyện với Tống Tinh Du.
Chưa kịp hỏi , giọng lạnh lùng của Lục Lâm vang lên: “Nếu cái bà kế cho đủ sinh hoạt phí khiến thật sự thiếu một bữa cơm, thì cho .”
Nói xong, Lục Lâm tự vài tiếng.
Một lát , tùy ý lấy một tờ tiền từ túi quần, ném thẳng về phía Tống Tinh Du đang cách đó một mét.
Tờ tiền bay thẳng đến mục tiêu, cuối cùng nện ngay mặt .
Không khí lập tức nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng. Ngay cả Trần Húc Bạch vốn lắm miệng lúc cũng dám xen , chỉ thể hổ tìm việc gì đó để làm. Cậu sẽ vì giúp Tống Tinh Du mà đắc tội Lục Lâm.
Tô Ngôn cảnh , lông mày khẽ nhíu : “Cậu bệnh ?”
Mấy hôm khai giảng gần đây, Lục Lâm vẫn luôn cố ý nhắm Tống Tinh Du, nhưng hành động thực sự quá đáng. Bao nhiêu hảo cảm tích góp đó lập tức sụp đổ.
“Cậu rốt cuộc ghét Tống Tinh Du đến mức nào.”
Giọng trong trẻo dễ của Tô Ngôn truyền tai Lục Lâm, từng chữ khiến tim đập loạn. Hắn đem Tống Tinh Du gọi thành “ khác”, rõ ràng là coi như một nhà.
Tô Ngôn hiểu vì khi mắng xong, vẻ mặt Lục Lâm hổ si mê...
Không nghĩ thêm Lục Lâm đầu óc vấn đề , dậy đến chỗ Tống Tinh Du, định an ủi vài câu. Chưa kịp mở miệng liền thấy giọng Lục Lâm.
Hắn khôi phục biểu cảm tự nhiên, ngẩng mắt Tô Ngôn, giọng trào phúng đến cực điểm: “Cậu cần an ủi, chỉ cần tiền.”
Ngay đó, nheo đôi mắt đào hoa, giả vờ đáng thương, âm cuối kéo dài: “Cao Ngất, mới là cần an ủi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-10.html.]
Tô Ngôn vì ảo giác như thể Lục Lâm bước từ một bài văn fanfic: qwq.
lập tức phản ứng , lo lời ảnh hưởng đến Tống Tinh Du, vội vàng đầu . Kết quả, chứng kiến cảnh hổ: Tống Tinh Du cúi nhặt tờ tiền, cẩn thận nhét túi áo.
Tô Ngôn quyết định dứt khoát đầu .
Trong đầu hiện lên lời Lục Lâm . Rốt cuộc vì như ? Chẳng lẽ chỉ vì thấy trò chuyện với khác mà nổi giận, nên mới đem tức giận trút lên Tống Tinh Du?
Tô Ngôn rõ, chỉ ý nghĩ của thái quá.
Tống Tinh Du mắng c.h.ử.i cũng tức giận, bởi vì ít nhất vẫn tiền. Tuy nhục nhã, nhưng Lục Lâm đúng, tq thiếu tiền. Mà tiền mới là quan trọng nhất.
Đến lúc Tô Ngôn mới phát hiện tay vẫn còn cầm t.h.u.ố.c mỡ. Vết thương của Lục Lâm đến giờ vẫn băng bó, mà chỉ trách cứ . đúng là nên trách.
Trong lòng chút chột , đầu như mọc một cọng tóc ngốc nghếch, dám ngẩng đầu mặt Lục Lâm. nghĩ đến vết thương đáng sợ , vẫn quyết định giúp băng bó cho đàng hoàng.
Dù khác như Tống Tinh Du cũng chẳng để ý đến hành vi của Lục Lâm, thì càng tư cách gì.
Môi mím thành một đường thẳng, bước chậm rãi về phía Lục Lâm.
Không khí ái giữa hai từ lâu tan biến.
Lục Lâm dựa tường, lắc lắc cánh tay thương, ánh mắt đầy hứng thú chằm chằm đang chậm rãi bước đến gần. Từ trong mắt Tô Ngôn, thấy rõ ràng sự chột , thật mới lạ.
Tô Ngôn nâng mí mắt, đôi mắt ẩm ướt tròn xoe chớp Lục Lâm, còn kịp mở miệng chuyện thì Lục Lâm nhận một cuộc điện thoại.
Hắn liếc thấy gọi đến, sắc mặt lập tức lạnh xuống, ấn máy, nhưng chỉ tùy tiện ném điện thoại sang một bên, mặc kệ đối phương điên cuồng hét micro.
Âm thanh lớn đến mức như làm nổ tung điện thoại, dường như sắp bò khỏi màn hình.
Vừa dứt lời, ánh mắt đào hoa của Lục Lâm thoáng cong, mái tóc bạc lộ nụ quái dị. Trong mắt Tô Ngôn, cảnh tượng giống như phát điên.
Lục Lâm xong điện thoại vội vàng rời , thậm chí kịp thêm với Tô Ngôn mấy câu. Loại tình huống , đại khái đoán , lẽ là cuộc gọi từ cha của Lục Lâm.
Trong tiểu thuyết chỉ nhắc qua vài câu, cha của Lục Lâm hề quản chuyện gia đình, thậm chí còn thường xuyên đưa phụ nữ về nhà. Chuyện đó cũng chẳng kéo dài lâu, bởi vì Lục Lâm dần trở nên quá mức ưu tú, khiến ai cũng khen ngợi. Chính điều khơi dậy ham khống chế từ cha .
Lục Lâm vẫn còn giữ chút đạo nghĩa, đến mức một đao c.h.é.m thẳng xuống.
Tô Ngôn thở dài, để điện thoại sang một bên, giường ngẩn trần gỗ. di động đặt cạnh vang ngừng.
Vừa mở , liền mấy chục tin nhắn dồn dập b.ắ.n tới. Hàng lông mày xinh của nhíu chặt, từng chữ từng chữ : “Vở kịch Mỹ Nhân Ngủ Trong Rừng chính thức bắt đầu tập luyện, các gặp về...”
Tô Ngôn đột ngột bật dậy, trán “phanh” một tiếng đập thanh gỗ đầu giường. Cậu đau đến mức kêu khẽ “Tê”, đưa tay ôm trán.
Không từ khi nào, Tống Tinh Du bò lên giường. Nghe thấy tiếng động, lập tức ló đầu , nhân lúc Lục Lâm ở đây thì thể kiêng dè mà quan tâm Tô Ngôn.
Thấy , Tống Tinh Du vội vàng nhảy xuống giường, chạy thẳng đến mặt Tô Ngôn, đưa tay gạt tóc mái của sang một bên để kiểm tra xem trán sưng đỏ .
Chỉ mấy giây , Tô Ngôn đưa ngón tay thon dài nắm lấy bàn tay đang gạt tóc của , tự nhiên : “Không .”
Trong mắt Tống Tinh Du hiện lên một tia thất vọng. Cậu chú ý rằng ở một góc khác, điện thoại vẫn một dãy liên tục gửi tin nhắn điên cuồng.
【 Cách xa em một chút. 】
【 Cách xa em một chút. 】
【 Cách xa em một chút. 】
......
Tô Ngôn mơ hồ cảm nhận từ những tin nhắn tỏa một luồng lạnh lẽo khiến run sợ. nhanh chóng lắc đầu, cho rằng bản nghĩ nhiều, chẳng lẽ Lục Lâm còn thể ám màn hình ?
Trên trán nổi lên một cục u nhỏ, nhưng với tính cách hiền lành và hiểu chuyện của “mỹ nhân ngủ trong rừng”, vẫn coi như chẳng gì.
Chẳng mấy chốc, liền theo địa chỉ Trình Dã gửi tới, đến nơi tổ chức. Trường học coi trọng các hoạt động xã đoàn giải trí cho học sinh, họ cho rằng học sinh sống động, tươi sáng, ít nhất nên mang vẻ u ám nặng nề.
Vì thế, hẳn hoi dành riêng một khu giảng đường cho các câu lạc bộ sinh hoạt.
Bọn họ diễn kịch , Trình Dã xin phòng trống của phòng tập vũ đạo.
Tô Ngôn mím môi, đầu ngón tay khẽ chạm khóe miệng, ánh mắt cong cong xinh , lộ nụ ngoan ngoãn, trong lòng nghĩ để ấn tượng cho .
Lần xuất hiện, đó chỉ là một “Tô Ngôn giả”.
Ai ngờ, mở cửa liền cảnh tượng mắt dọa sững, đồ ăn vặt tay rơi xuống sàn, phát tiếng “phanh” giòn giã.
Trong căn phòng vũ đạo trống, âm thanh vang lên phá lệ rõ ràng, như một điểm nhấn kỳ ảo.