Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:00:08
Lượt xem: 7
Edit: WNg
-
Tháng chín ở Hải Thị, vẫn còn dư vị mùa hè, khô nóng vô cùng.
Chung quanh là tiếng kéo va li vang dài, Tô Ngôn cứ thế ở cổng trường, chờ đợi khoảnh khắc tân sinh viên thuộc về .
Tính , đây là thứ hai khai giảng đại học. Không học , mà là xui xẻo “khởi động ”.
Đời , kỳ thi đại học, suốt mùa hè Tô Ngôn chăm chỉ làm việc mệt đến c.h.ế.t sống hơn hai tháng, chỉ để gom đủ học phí.
Kết quả, tiền còn kịp nóng trong tay, vì cứu một bé gái nhặt năm đồng đường mà xe đ.â.m văng hơn mười mét.
Ừm, mạng , chỉ đáng giá năm đồng.
May , ông trời mắt.
Trước khi c.h.ế.t, một giọng điện lưu vang lên trong đầu, đại khái là đời làm nhiều chuyện , nên c.h.ế.t sớm như , kiếp sẽ cho đầu t.h.a.i .
“Đầu t.h.a.i ” , là xuyên quyển đam mỹ ngược văn đầy cẩu huyết mà mới đó vài ngày, nhập vai bạn trai cũ của nam chính một thanh mai trúc mã, bệnh trạng, điên cuồng.
Thân phận của là bạch nguyệt quang ốm yếu, đoản mệnh, vạn mê. thử hỏi ai thấy bạch nguyệt quang c.h.ế.t vì công và thụ tháo mặt nạ dưỡng khí?
Đây rõ ràng là mưu sát.
Quyển sách vô lý nhiều đến mức nên phun tào thế nào cho đủ. Trình độ văn hóa của tác giả khiến đau đầu, đến việc buff cho nam chính công mạnh đến mức nào, thể là năng, gì , gì giỏi.
Ngay cả , một vai phụ chỉ xuất hiện vài chương cũng buff đến vô lý.
Ví dụ như “vạn nhân mê” chẳng hạn...
Điểm duy nhất chính là đời quả thực tính là một đầu t.h.a.i . Đời là cô nhi, ai thương yêu, sống còn chẳng bằng một cọng cỏ.
Đời , bỏ qua những điểm tào lao trong cốt truyện, ít nhất cha yêu thương và tiền bạc tiêu hết.
Vì là t.h.a.i xuyên, từ nhỏ đến lớn Tô Ngôn luôn tìm cách tránh xa Lục gia. Dù tuyến cốt truyện sớm an bài, vẫn viện đủ lý do nhờ cha giúp để né tránh.
Mãi đến khi đại học tới, thời khắc và nam chính công “nên gặp” theo cốt truyện mới đến gần. còn danh hiệu “bạn trai cũ”, hẳn là sẽ ngược nữa.
Ngày , chính là ngày tân sinh.
Ba ngày liền để báo danh, Tô Ngôn chọn đến trường ngày thứ hai. A Đại ở ngay Hải Thị, là một trong những trường đại học hàng đầu cả nước, mà lợi ích lớn nhất chính là gần nhà.
Ban đầu cha sẽ đưa , nhưng lúc thu dọn hành lý bảo: “Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của đôi , đặt vé Tam Á, chơi nửa tháng. Con tự giải quyết nhé, ngoan.”
Thôi thì, dù cũng chỉ ở trong thành phố.
Đã bảy giờ tối, nhưng mặt trời vẫn như ban ngày, dấu hiệu lặn. Tô Ngôn cảm thấy cả như sắp nướng chín, sắc mặt mệt mỏi, hàng mi dài chớp nhẹ, bất đắc dĩ chỉ thể dùng tay quạt gió.
Không ngu ngốc mà lỳ ở đây, chỉ vì cuối hè, trong một buổi tụ tập lớn ở sân trường, gặp một bạn mới. Trùng hợp hơn, hai còn xếp cùng ký túc. Trước hôm nhập học, đối phương sẽ tới đón , bảo cứ chờ ở cổng trường.
Tô Ngôn phịch xuống vali, chờ mãi mà bạn cùng phòng vẫn đến.
Chẳng lẽ bỏ ở đây để một thiếu niên tuấn tú vô tội giữa mùa hè, phơi nắng trời oi ả? Như khác nào để quốc gia mất một nhân tài trụ cột.
Trò đùa tự giễu thoáng qua trong đầu, Tô Ngôn lập tức cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Thật chẳng buồn chút nào.
Vừa nghĩ xong, từ xa một thanh niên đến. Da ngăm khỏe mạnh, nụ lộ răng nanh, ăn mặc giản dị, để lộ cánh tay rắn chắc.
“Chào , tớ là Tống Tinh Du.” Tống Tinh Du bước tới cổng thấy Tô Ngôn, liền tự giới thiệu.
Thiếu niên va li, làn da trắng nõn nắng chiếu đến ửng đỏ. Một mái tóc màu hạt dẻ, ánh mặt trời trông chói mắt vô cùng.
Khi chuyện, Tô Ngôn quen thẳng đối phương bằng đôi mắt hổ phách xinh , hàng mi dài hắt xuống tạo thành cái bóng nhẹ, môi hồng khẽ mở, giọng trong trẻo truyền : “Tô Ngôn.”
“Tớ tên của .”
Tống Tinh Du tự nhiên nhận lấy va li của . Trong lúc rõ là vô tình cố ý, lòng bàn tay lướt qua tay Tô Ngôn, đó như điện giật liền buông , chỉ mỉm xin .
Tô Ngôn kịp để ý chuyện , mà là cảm nhận một ánh âm lãnh, độc ác, lạnh lẽo tựa như rắn độc phun lưỡi, khiến nổi da gà.
Đây đầu, cũng chẳng rõ bắt đầu từ khi nào, luôn cảm thấy ánh mắt khó hiểu dõi theo .
Cậu đột ngột đầu, nhưng chẳng thấy gì, ngoài dòng tân sinh ríu rít kéo hành lý trường. Quái lạ, thật quá quái lạ.
Lần , cảm giác còn rõ rệt hơn bao , đáng sợ và căng thẳng hơn gấp bội.
vẫn cố gắng trấn tĩnh, đáp : “Tớ cũng tên của .”
Dù gì lúc thêm bạn WeChat, hai giới thiệu qua .
“ va li thì cần, tớ vẫn thể tự kéo.”
Tô Ngôn hiểu bạn cùng phòng mới ý . Bởi vì nhà ở ngay trong thành phố, hành lý cũng chẳng mang nhiều, chỉ vài bộ quần áo.
Cậu còn gà luột đến mức ngay cả va li cũng kéo nổi.
Vì là “gà mờ”? Bởi vì “gà luộc” vẻ mỹ vị hơn, “gà mờ” thì khó .
“Tớ tới giúp mang , ký túc xá xa.” Tống Tinh Du cho rằng Tô Ngôn ngượng ngùng.
Tô Ngôn , đành mặc kệ bản coi thành “gà mờ”..
Nói xa thì đúng là xa thật, hai đội nắng chói chang hơn mười phút. May mắn còn mang theo dù, để tiện bung dù, liền sát gần Tống Tinh Du hơn.
Cái luồng âm lãnh khiến tê dại da đầu dường như ập đến.
Khiến suýt nổi da gà, căn bản gọi đây là cảm giác gì. Thậm chí còn từng lên mạng tra thử, mắc chứng vọng tưởng hại , kết quả hiển nhiên là .
Những bệnh tâm lý khác cũng khớp, đành bỏ qua.
Rất nhanh, luồng cảm giác vứt đầu, bởi vì thời tiết quá nóng, còn chạy nửa ngày ở chỗ báo danh tân sinh.
Đối lập càng làm cảm động, nếu bạn cùng phòng Trung Quốc bụng , một lẽ xoay xở nửa ngày.
Trong lòng còn phát cho một tấm bằng khen: “Mười đại tráng hán Trung Quốc.”
Nếu Tống Tinh Du , chắc chắn sẽ chọc .
Nhờ Tống Tinh Du bận lo , cuối cùng cũng xong hết việc tám rưỡi.
Khi cánh cửa ký túc xá mở , khí lạnh xuyên thấu xương cốt ập đến, từng đợt lạnh lẽo lan khắp .
Trường bọn họ là một trong những đại học hàng đầu, ngay cả ký túc xá cũng thuộc hạng nhất nhì, bốn một phòng, hai phòng tắm, nền lát gạch men sứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-1.html.]
So với ký túc xá lụp xụp kiếp , quả thực hơn nhiều.
Họ ở tầng ba, mở cửa sổ liền thấy một mảng xanh biếc, gió thoảng qua tán lá phả mặt.
Tô Ngôn lập tức đóng cửa sổ , bởi vì thổi tới là gió nóng.
Trong ký túc xá, đến đầu tiên là Tống Tinh Du, tiếp đó là Tô Ngôn.
Cậu xuống mở rương hành lý, treo bộ quần áo tủ. Trên giường sẵn bốn bộ chăn màn đồng phục do trường bán, màu sắc thì quê mùa, đặc biệt là cái logo trường học .
Đợi một thời gian nữa mua bộ mới thôi.
Ân, cứ quyết định .
Tô Ngôn lấy hết đồ trong rương , xoay chuẩn trải giường. Vừa mới cầm tấm chăn hoa xí , Tống Tinh Du thấy động tĩnh liền bước tới: “Tớ giúp nhé.”
Cảm giác thật kỳ lạ, quá nhiệt tình . Giống như một đại nam nhân cường tráng mặc đồ hầu gái, thấy tiếng động liền lập tức chạy tới : “Chủ nhân, tới phục vụ ngài.”
Thật đúng là chút buồn .
“Không , , tớ tự làm .” Tô Ngôn thành công giữ quyền lợi với tấm chăn, thấy vẻ nuối tiếc thoáng qua mặt Tống Tinh Du khi xoay .
Cậu nhanh chóng dọn dẹp xong, chuyện đối với vốn khó bởi đời là cô nhi, việc trọ trường là thường ngày.
Khi sắp xếp xong đồ dùng sinh hoạt, cửa ký túc xá đẩy , bạn cùng phòng thứ ba tới.
Người tuy mặc áo thun, quần đùi đơn giản, nhưng logo hàng hiệu xa xỉ nổi bật như đang tiền, đừng chọc .
Trên mặt cũng biểu cảm gì, toát vẻ dễ chọc.
Tô Ngôn chủ động giới thiệu, ngờ đối phương giản dị, vài câu liền trực tiếp xưng gọi .
Cậu tên Trần Húc Bạch, cũng là Hải Thị, thậm chí còn học cùng khối cấp ba với Tô Ngôn, chỉ tiếc Tô Ngôn chẳng ấn tượng gì, đành bỏ qua đề tài .
Trần Húc Bạch bề ngoài cố ý mặc đồ xa xỉ để tạo khí thế khó gần, kỳ thật nội tâm dễ gần, thẳng thắn tự nhiên như nông dân.
“Cậu thật sự .”
Trần Húc Bạch đầu thấy vẻ mơ hồ khó phân biệt giới tính, kìm mà khen, nghĩ rằng Tô Ngôn sẽ vui vẻ.
Ai ngờ đối phương âm thầm kéo cao cổ áo, che xương quai xanh trắng nõn tinh xảo.
Trần Húc Bạch: “……”
Mấy trò chuyện qua loa, Tô Ngôn thấy đến giờ cơm liền rủ họ cùng ăn, nguyên nhân đơn giản là vì tâm trạng vui vẻ.
Cậu rốt cuộc thoát khỏi cái ác mộng .
Tô Ngôn nghĩ bạn cùng phòng cuối cùng lẽ tối nay tới, nên quyết định mời hai , bù cho .
Sự việc liền quyết định như .
Ngón tay thon dài gõ màn hình di động, cuối cùng mệt, dứt khoát xuống giường, đặt đơn cho một quán cơm gần đó.
Giá cả , nếu mời chỗ quá đắt, bạn cùng phòng sẽ ngại, mang phiền phức cần thiết.
Quán cơm ở ngay làng đại học, xa, nhưng mùa hè oi bức mà bộ vài cây cũng là cực hình.
Tô Ngôn vốn định khiêu chiến.
Đi xe tới mười phút liền đến nơi, bạn cùng phòng vẫn ríu rít trò chuyện. Trần Húc Bạch ngoài dự đoán hài hước, chuyện thú vị, hề khiến khó chịu.
Cậu gọi vài món chính cùng mấy món xào, nhân viên phục vụ mang thực đơn khỏi cửa ghế lô.
Buổi tối, quán ăn ồn ào náo nhiệt, tiếng động dứt bên tai. Đôi mắt trong trẻo xinh của Tô Ngôn chăm chú cánh cửa ghế lô đang phát tiếng “kẽo kẹt”, khẽ thở dài một tiếng.
Sau khi đồ ăn dọn lên, Trần Húc Bạch kéo họ vài chuyện bát quái tân sinh, nhắc tới một “nhân vật phong vân”.
“Lục Lâm, chứ? Lúc học ngay trường bên cạnh chúng .” Trần Húc Bạch đẩy tay .
Tô Ngôn gắp đồ ăn, động tác khựng . Sao đột nhiên nhắc tới tên , thể ?
Nếu khi liều mạng năn nỉ ba vài nghìn đồng, bắt học ở trường một Hải Thị.
Ba thấy suốt ngày ngẩn ngơ, cuối cùng đồng ý quyết định của , dù cho bỏ lỡ trường mà chọn trường thấp hơn cũng .
Họ còn nghi ngờ chăng thất tình, vì bạn gái mà nằng nặc đổi trường.
“Nghe cũng thi trường .” Lời khiến Tô Ngôn sững sờ, đồng t.ử mở lớn. Trong nguyên tác, học cùng hệ sát vách?
Không chừng động não thất thường , Tô Ngôn cũng phí thêm mấy tế bào não để nghĩ đến Lục Lâm.
“Ngày khai giảng đầu tiên thôi, Lục Lâm thành minh tinh vườn trường. Thành tích , ngoại hình soái, thêm khí chất, thật sự lợi thế.” Trần Húc Bạch xong, ngừng một nhịp.
Tô Ngôn trong lòng nghẹn lời. Trong nguyên tác, gần như quên hết, nhưng vẫn nhớ rõ Lục Lâm hề là kiểu “minh tinh vườn trường”, mà luôn lạnh nhạt nặng nề, khiến khác chỉ cảm thán.
Trần Húc Bạch liếc Tô Ngôn, im lặng bổ sung: “Cậu cũng thể.”
Bị cổ vũ khó hiểu, Tô Ngôn: “…”
“Các thích ?” Vẫn im lặng từ nãy, Tống Tinh Du bỗng lên tiếng, “Vậy các sẽ bất ngờ lớn.”
Tô Ngôn chẳng hứng thú, chỉ lười biếng chống tay, một tay khác lướt điện thoại báo tin nhập học cho , thấy câu mang đầy nguy hiểm .
Thấy bọn họ ăn gần xong, Tô Ngôn dậy tính tiền. Trên đường về ký túc xá, trong lòng cứ khó chịu.
Rõ ràng ăn no, tựa nhẹ cửa sổ xe, ánh đèn thành phố xuyên qua chiếu lên sườn mặt tinh xảo. Hai bạn cùng phòng còn đang trò chuyện, chỉ Tống Tinh Du để ý thấy sự khác thường, liên tục sang .
Bắt gặp ánh mắt , Tô Ngôn nhàn nhạt mở miệng: “Tớ .”
Càng gần ký túc xá, cảm giác bất an trong lòng càng lớn.
Mãi đến khi cánh cửa ký túc mở , gió lạnh ùa , run rẩy , ngón tay căng cứng dần cuộn chặt bên .
Là Lục Lâm.
Thiếu niên mái tóc bạc khoa trương, chỉ mặc áo trắng quần đen đơn giản như mẫu, đôi chân quần đen ôm sát càng dài thẳng tắp. Hắn lưng về phía họ, ban công hút thuốc.
Nghe thấy động tĩnh, đầu, hai ngón tay còn kẹp điếu t.h.u.ố.c tàn, đôi mắt đào hoa câu hồn, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hồng nhạt, khóe mắt còn nốt lệ chí gợi cảm.
Quả thực .
Trong mắt Trần Húc Bạch, Tô Ngôn và Lục Lâm là hai phong cách khác .
Hắn tùy ý tựa lan can, thoáng sửng sốt, thấy Tô Ngôn liền nhướng mày, khẽ .
Như thể đang : Cuối cùng cũng tìm .