20.
Đêm xuân nồng đượm. Tôi đầu giường, Văn Trạch đang lấy khăn giấy lau miệng, vuốt mái tóc còn ẩm ướt. Tôi dậy châm một điếu thuốc, trong làn khói mờ ảo, gác chân lên cơ bụng săn chắc của Văn Trạch.
Mẹ kiếp, thằng nhóc c.h.ế.t tiệt dám lừa . Một gã Alpha xịn mà giả danh Beta.
"Giải thích ."
Văn Trạch nắm lấy cổ chân , mím đôi môi đỏ, dám giấu giếm điều gì mà khai hết. Hóa thằng nhóc lúc 7 tuổi từng ở viện mồ côi Thánh Tâm. Khi đó đối thủ của gia tộc truy sát, bảo vệ thương nặng nên gửi viện mồ côi.
Đam Mỹ TV
Lúc đó mới 9 tuổi, là "đại ca" của viện mồ côi, hằng ngày giúp viện trưởng quản lý đám nhóc tì. Ngày đầu tiên Tiểu Văn Trạch đến, mấy đứa nhỏ khác thấy xinh xắn, ăn mặc sang trọng nên bắt đầu tẩy chay. Tôi chuyện nên đưa theo bên , bảo vệ .
Sau đó, Văn Trạch nhà đón . Vì gia tộc lớn mạnh nên quản lý nghiêm, hai năm nay mới tiếp quản tập đoàn, vị thế vững nên dám đến tìm . tin tức và hành động của , đều nắm rõ.
Nói đến đây, lấy điếu t.h.u.ố.c môi , thản nhiên đưa lên miệng rít một dập tắt thùng rác. Tôi đá nhẹ bụng ( dùng lực), áp sát, phà khói mặt :
"Cậu cũng biến thái thật đấy, cài bao nhiêu tai mắt bên cạnh ?"
Văn Trạch cụp hàng mi dài: "Không nhiều lắm, chỉ một đội thôi."
Tôi cảm thán: "Một đội? Thế mà gọi là nhiều?"
Văn Trạch gật đầu: "Ban đầu em định dùng hai đội, nhưng quản gia thế thì lộ liễu quá. Hơn nữa lúc đó mấy lão già trướng yên phận nên em thu liễm. Cũng chính lúc đó, và Chu Nam ở bên ."
Những chuyện đó thì cũng . Tôi lờ mờ nhớ năm 9 tuổi bảo vệ một đứa nhỏ mới đến. đó chẳng là con gái ? Tôi còn bắt nó lớn lên làm vợ cơ mà?
"Hoa Nhỏ?"
Văn Trạch ngẩng phắt đầu lên, vui mừng khôn xiết: "Anh, nhớ ?"
Tôi giơ tay nhào nặn mặt Văn Trạch: "Cậu là Hoa Nhỏ??"
Mặt Văn Trạch bóp đến biến dạng: "Vâng."
"Hoa Nhỏ là con gái ?" Tôi vẫn tin nổi.
Văn Trạch hôn lên ngón tay : "Để tránh phát hiện, vệ sĩ cải trang em thành con gái mới đưa viện mồ côi."
Hóa là thế. Cảm nhận sự ướt át nơi đầu ngón tay, vỗ vỗ mặt : "Vậy chuyện ở quán bar bắt nạt là cố ý?"
"Anh, tha thứ cho em, em tiếp cận thế nào, em sợ đột ngột quá sẽ chạy mất." Văn Trạch cuống quýt nắm lấy tay , dùng mặt cọ cọ đầy đáng thương.
Tôi mặc cho cọ: "Cái nắp chai cũng là cố ý ném? Mặt cũng là cố ý đánh?"
Đôi mắt của Văn Trạch chằm chằm : "Phải, nhưng vết thương mặt là em tự đ.á.n.h đấy."
Tôi khổ, lấy tay chọc mạnh trán : "Cậu đúng là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-alpha-nhat-duoc-coi-la-ke-the-than/chuong-10.html.]
Văn Trạch ngậm lấy ngón tay , ngước : "Em yêu quá ơi. Lúc ở bên Chu Nam, em sắp điên lên . Sau đó thấy tổn thương , em chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t . Còn nữa ơi, tuyến thể của em vấn đề, kỳ phát tình, hấp dẫn bởi Omega. Em còn cha nữa, sẽ ai ngăn cản chúng ."
"Anh, em thành thật khai báo hết , tha thứ cho em nhé?"
Tôi rút ngón tay , những sợi chỉ bạc kéo dài trong trung. Tôi đạp chân lên n.g.ự.c : "Phải xem thể hiện thế nào , lúc nãy vẫn sướng ."
Trong nháy mắt, trời đất cuồng, Văn Trạch như một chú ch.ó bự nhiệt tình nhào tới đè xuống giường.
"Anh yên tâm, bảo đảm sẽ làm hài lòng."
Trăng treo đầu cành, gió nhẹ đung đưa, một căn phòng tràn ngập âm thanh của hạnh phúc khuất lấp màn đêm.
20.
Cuối cùng, Sở Thanh nhờ chứng nhận vấn đề tâm thần mà thoát tội danh cố ý bắt cóc. Thế nhưng, vẫn bệnh viện tâm thần.
Chuyện ... lẽ bàn tay của Văn Trạch nhúng . Bởi vì lúc đó từng hỏi , Sở Thanh nhận hình phạt như thế nào. Tôi chỉ bảo: "Dù cũng thực sự làm hại , cho một bài học là ." Văn Trạch chằm chằm một lúc, đè xuống giường "hành sự".
Viện trưởng vẫn tỉnh , nhưng tin vui là các chức năng cơ thể của bà chuyển biến hơn. Ngày bà tỉnh chắc chắn còn xa.
Trong thời gian đó, Chu Nam đến tìm một . Vẫn là bài ca xin và hối hận cũ rích, nhưng lập tức Văn Trạch xách cổ lôi . Có lẽ vì cái bóng của "Hoa Nhỏ" ngày xưa, nên mỗi Văn Trạch bây giờ, nhịp tim của đều đập nhanh một cách khác thường.
Đứng tòa lâu đài đồ sộ, thẳng tay nhéo mạnh bên cạnh một cái: "Cậu với là giàu đến mức đấy!"
Văn Trạch mặc cho nhéo, ôm trọn lòng, đặt một nụ hôn lên vết đỏ cổ : "Anh ơi, kết hôn với em , tất cả những thứ đều sẽ là của ."
Đồng t.ử co rụt : "Cậu đang đùa cái gì thế?"
Vẻ mặt Văn Trạch vô cùng nghiêm túc: "Lâu đài thế em còn ba cái nữa, ba chiếc trực thăng, vài chục chiếc siêu xe bản giới hạn, thêm một khu vườn lâm nghiệp, tiền mặt lưu động cũng nhiều, trướng còn mấy tập đoàn lớn nhỏ nữa."
Cậu nhấn mạnh từng chữ: "Anh, em giàu hơn nhà họ Chu nhiều."
Lần đầu tiên phát hiện m.á.u ghen của thằng nhóc cũng gì và nọ lắm. Tôi tòa lâu đài lộng lẫy, tựa đầu lồng n.g.ự.c ấm áp phía : "Anh yêu đương , mới kết hôn, bồi dưỡng tình cảm ."
Văn Trạch nắm lấy tay , chóp mũi khẽ hít hà gáy . Nơi đó hề chất dẫn dụ, nhưng lúc nào Văn Trạch cũng cực kỳ say mê nó. Rõ ràng tuyến thể, chất dẫn dụ, thế mà nào cũng cố sức "rót" chất dẫn dụ của đó.
"Anh ơi, kết hôn xong yêu đương ?"
"Như thì bộ tiền của em đều là của ."
Sự cám dỗ quá lớn, suýt chút nữa thì gật đầu ngay tắp lự. "Để cân nhắc thêm ."
Văn Trạch im lặng hồi lâu, tựa cằm lên vai : "Anh, em vẫn luôn ở phía chờ , chỉ cần đầu là sẽ thấy em."
Tôi giơ tay lên, ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ tay rực rỡ.
"Được."