Chương 15
Ngày phẫu thuật nhanh chóng đến.
Ca phẫu thuật thành công.
Chuyên gia chỉ cần tĩnh dưỡng , sẽ khác gì bình thường.
Mọi đều thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Ngạn thức trắng đêm canh chừng, quầng thâm hiện rõ mắt.
Tôi khuyên ngủ.
Thẩm Ngạn đột nhiên thoáng vẻ bất an, nắm c.h.ặ.t t.a.y dặn dò: "Tôi sang phòng bên ngủ bù một lát, tí nữa sẽ sang thăm ngay."
Tôi rút tay , gật đầu.
Thẩm Ngạn yên tâm, ngoảnh đầu .
Tôi ngẩn ngơ theo .
Cũng hẳn là lừa gạt, đó xong phẫu thuật sẽ rời .
Lục Trì đẩy xe lăn phòng.
Tôi: "Đi thôi."
Thật sự đến giây phút , Lục Trì đ.â.m do dự.
"Anh Thích Giản, thực sự định chào từ biệt Thẩm Ngạn ?"
"Không cần ."
Dù lặp bao nhiêu , vẫn giỏi việc đối diện để lời chia tay.
Chương 16
Tôi dọn đến một khu cư dân cũ kỹ.
Tôi ngắt mạng, sống ẩn dật.
Lẽ sẽ gây sự với ai, mà một buổi chiều chạng vạng chặn đường.
Ráng chiều đỏ rực như lửa, kẻ tới mặc bộ đồ đen tập.
"Thích Giản, mày còn nhận tao ?"
Tim thắt , lùi về một bước: "Trần Lập Quốc, mày cơm tù ăn đủ ? Còn gây chuyện?"
Trần Lập Quốc vẻ mặt điên dại, rút một con d.a.o nhọn: "Thích Giản, nếu mày chạy, tao sẽ rình Thẩm Ngạn..."
"Rốt cuộc mày thế nào?"
"Mẹ kiếp, sớm mày với Thẩm Ngạn cái kiểu quan hệ 'cửa ' (quan hệ nam nam) đó, tao tìm chơi mày từ đầu, Thẩm Ngạn chắc chắn sẽ sống bằng c.h.ế.t!"
Đam Mỹ TV
Trần Lập Quốc mất trí, đột nhiên lao thẳng về phía .
Chân tay thuận tiện, mắt thấy lưỡi d.a.o trắng sắp đ.â.m .
Giây tiếp theo.
"Thích Giản, chạy mau!"
Thẩm Ngạn từ xông , lao giằng co với Trần Lập Quốc.
Rất nhiều máu.
Máu Thẩm Ngạn khiến khó thở, cả lạnh toát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-be-thang-anh-ay-that-bai/chuong-7.html.]
Theo bản năng, vớ lấy một viên gạch, đập mạnh gáy Trần Lập Quốc.
Hắn ngất lịm đất, bất tỉnh nhân sự.
Thẩm Ngạn cũng thương nặng, ý thức mơ màng.
Nhân viên y tế khiêng Thẩm Ngạn lên xe, bảo chuyện để kích thích ý chí .
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y , hốc mắt nóng hổi: "Thẩm Ngạn, báo ơn đến mức , giỏi thật đấy!"
Thẩm Ngạn thều thào: "Không báo ơn, là thích... Năm đó cũng chỉ một vé tàu, mà là hai vé."
Năm đó đúng dịp Tết, vé khó mua.
Sau đó giành tờ vé thứ hai.
năm tuyết rơi dày, trắng xóa một vùng, mất dấu vết của một khác.
Chương 17
Chị Lâm đến bệnh viện thăm Thẩm Ngạn.
"Thực hôm , Thẩm Ngạn ngay lập tức ."
"Thời gian qua, gạt hết công việc sang một bên, lúc nào cũng lẳng lặng ở bên cạnh ."
Tôi nhất thời cứng họng: "Chị với những điều làm gì?"
"Thứ nhất, bà đây chịu nổi cái cảnh Thẩm Ngạn cứ sống dở c.h.ế.t dở như thế."
Chị Lâm hất mái tóc xoăn bồng bềnh: "Thứ hai, chuyện làm ăn thì cứ thẳng thắn mà , tình hình dư luận về hai đứa gần đây , hễ kiếm tiền thì chị ý kiến gì."
Mí mắt giật giật: "Cái hot search #Chấn động giới gay, vô cùng mỹ vị# là do chị mua đấy chứ?"
"Nói bậy, chị mà kém sang thế ?"
"#Một đàn ông giữ , nhưng hai thì thể# mới là cái chị mua."
Tôi: "..."
Thẩm Ngạn khi một vòng từ cõi c.h.ế.t trở về đột nhiên tính đổi nết.
Anh còn dính hơn cả Vượng Tài hồi mới nhặt về, cứ quanh quẩn lưng .
Tôi sơ ý một chút là đ.â.m sầm n.g.ự.c , bực dụi mũi: "Thẩm Ngạn, là trai thẳng mà đúng ?"
Thẩm Ngạn ấm ức chớp mắt, nhỏ giọng lầm bầm: "Tôi mới ..."
Tôi cho là , một "thẳng" bao nhiêu năm thể bẻ cong dễ thế ?
Chỉ là những chuyện chúng cùng trải qua quá nhiều và quá nặng nề, giống như một mũi tên xuyên qua lồng ngực, rỉ sét bám chặt da thịt, mọc cùng một chỗ.
Rút nó , sẽ mất nửa cái mạng.
Vì thế, dễ nhầm lẫn sự kinh hãi và nỗi sợ thành rung động và tình yêu.
Thẩm Ngạn xong những lời ngụy biện của thì im lặng.
"Được, cứ cho là tin trái tim , phản ứng cơ thể của giải thích thế nào?"
Anh kéo tay đặt lên .
Gò má Thẩm Ngạn ửng hồng, cuối cùng cũng thốt bí mật khó bấy lâu.
"Thích Giản, xem phim cũng vô dụng, chỉ cảm giác với thôi. Năm đó 'cưỡi' hỏng , chịu trách nhiệm chứ?"
Kể từ đêm năm năm , từng tận hưởng khoái lạc thêm nào nữa.
Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt: "Không lẽ ..."
Thẩm Ngạn bất chấp tất cả: "Phải, 'liệt' suốt năm năm qua, cho nên lúc gặp ở buổi diễn hỏa khí mới lớn như ."
"Anh mặc bộ đồng bộ bảo vệ rách nát đó, còn tưởng cố tình quyến rũ , lúc đó hết t.h.u.ố.c chữa !"