Sau Khi Bẻ Thẳng Anh Ấy Thất Bại - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:04:50
Lượt xem: 144

Sau khi thất bại trong việc bẻ cong Thẩm Ngạn, quyết định liều một phen, cưỡng ép "leo lên " để tự thưởng cho . Tôi tham lam hết đến khác, ăn đến sạch sành sanh.

Sáng hôm , Thẩm Ngạn đen mặt quát: "Cút! Còn cút sẽ đ/ánh gãy chân !"

thì cũng ăn no nê , cút thì cút thôi.

Chẳng ngờ năm năm , chúng gặp .

Lúc , là gã bảo vệ thọt chân trong buổi biểu diễn ca nhạc của .

Vì miếng cơm manh áo, cúi đầu sám hối: "Xin , bây giờ sửa đổi , còn cảm giác với đàn ông nữa..."

Sắc mặt Thẩm Ngạn còn đen hơn cả năm xưa: "Không còn cảm giác? Chẳng lẽ chỉ khi coi là ngựa để cưỡi thì mới cảm giác?"

Chương 1

Năm năm .

Tôi tỏ tình với Thẩm Ngạn và từ chối.

Trong căn nhà cũ kỹ, nghèo nàn và tối tăm.

Gương mặt nghiêng điển trai của căng thẳng, cánh môi đầy đặn tuyệt thốt những lời khiến tuyệt vọng:

"Thích Giản, coi trai..."

Tim nhói lên một nhịp, mỉm đưa cho một chai nước:

"Không , ngày hôm nay, chúng vẫn là em ."

Thẩm Ngạn bao giờ đề phòng , ngửa đầu uống cạn.

Chẳng mấy chốc, cả nóng bừng.

Anh thể tin nổi, túm lấy cổ áo thô bạo quẳng lên chiếc giường sắt:

"Thích Giản, /ên , dám hạ t.h.u.ố.c mạnh với ?!"

Mắt tối sầm, lưng đau nhức vì va thành giường.

"Thẩm Ngạn..."

Tôi một cách kiêu ngạo, lật leo lên :

"Tôi vốn chẳng hạng lành gì, thứ , nhất định ."

"Thích Giản, nhất định đ/ê ti/ện như ? Thiếu đàn ông đến mức đó ?"

Dược lực phát tác mạnh.

Đôi mắt Thẩm Ngạn đỏ ngầu, gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn.

Tôi siết chặt đến ng/hẹt thở, lồng n.g.ự.c đ/au nhói.

, vẫn vẻ trai làm cho tim đập loạn nhịp.

"Nói nhảm nhiều quá, làm đấy?"

Tôi lên , vén vạt áo lộ sáu múi bụng:

"Nếu làm , ngại tự 'vận động' phần ..."

Thẩm Ngạn nở nụ rợn , ánh mắt như bão tố sắp ập đến.

Bàn tay lớn siết chặt eo , hung hăng ấn xuống:

"Thích Giản, bản lĩnh thì lát nữa đừng mà rên rỉ..."

Chiếc giường sắt kẽo kẹt suốt cả đêm.

Kết thúc, sang ngày hôm .

Ánh mắt Thẩm Ngạn căm ghét đến cực điểm, đen mặt quát: "Cút! Còn cút sẽ đ.á.n.h gãy chân !"

Tôi cút thật.

Trước khi , để bộ tiền tiết kiệm của .

Mười vạn tám ngàn năm trăm hai mươi mốt tệ.

Chương 2

Lúc gặp .

Tôi là bảo vệ tại buổi biểu diễn của Thẩm Ngạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-be-thang-anh-ay-that-bai/chuong-1.html.]

Trên màn hình lớn, ngũ quan như lai tây của Thẩm Ngạn phóng đại vô .

Mỗi cử chỉ của đều toát lên vẻ thong dong của một ngôi hàng đầu, đầy sức hút.

Tiếng hét trong sân vận động vang lên ngớt, cơn mưa phùn cũng thể dập tắt sự cuồng nhiệt của hâm mộ.

Tôi ở góc xa nhất, thỉnh thoảng đổi tư thế .

Thật công việc bảo vệ khó, chỉ cần đủ vài tiếng đồng hồ là .

cứ ngày mưa, cái chân th/ọt của đ/au âm ỉ.

Chỉ riêng việc thôi như kim châ/m muối xát.

Tôi lấy t.h.u.ố.c giảm đa/u nuốt một viên.

Cách đây lâu bác sĩ kháng thuốc, cần đổi sang loại nhập khẩu.

Tôi sờ sờ vài trăm tệ còn sót trong túi.

Thôi bỏ , tiền đổi.

Giọng hát của Thẩm Ngạn vẫn quyến rũ như xưa, đầy vẻ đặc trưng.

"Chao ôi, sớm sẽ phát đạt thế , năm năm để ít tiền cho bản ..."

Bài hát cuối cùng là một bản tình ca Thẩm Ngạn từng hát cho .

Tôi vểnh tai lắng thật kỹ.

Lại phát hiện bài hát hát một cách lạnh lẽo.

Toàn là kỹ năng, chẳng chút cảm xúc nào.

Uổng công vắt óc những lời ca đó.

Buổi biểu diễn kết thúc, gian trở tĩnh lặng.

Tôi đeo khẩu trang, khập khiễng bước về phía hậu đài.

Định lĩnh tiền lương, đội trưởng bảo vệ vẻ mặt khó xử: "Thích Giản, hai trăm tệ thể kết toán cho ..."

?"

Đội trưởng gãi đầu: "Cậu tàn tật, vốn dĩ phù hợp yêu cầu, haz... Tôi thật với nhé, đắc tội với ông chủ lớn ở phía ."

Lúc , phía vang lên tiếng bước chân.

Như lá bùa đòi mạng, mỗi lúc một gần.

Đồng t.ử co rụt , dám đầu mà cắm đầu chạy về phía .

Dáng vẻ khập khiễng t.h.ả.m hại đến cực điểm, khiến khỏi liếc .

 

Chỉ còn cách cửa một bước chân, cổ tay nắm chặt lấy.

"Thích Giản, chạy ?"

Giọng của Thẩm Ngạn như Diêm Vương, khiến lạnh toát.

Chương 3

Đội trưởng bụng tiến lên cầu xin giúp .

"Ông chủ, Thích Giản là tàn tật, cũng dễ dàng gì..."

"Thích Giản, mau cúi đầu nhận , ông chủ đại từ đại bi sẽ trả lương cho !"

Tôi vẫn thích nghi với việc gọi là " tàn tật".

Đặc biệt là mặt Thẩm Ngạn.

Tôi rõ Thẩm Ngạn làm gì.

giờ đây giữa là một trời một vực.

Một là ngôi rực rỡ, một là kẻ bảo vệ vững.

Dù Thẩm Ngạn hận đến , chắc cũng thể làm gì giữa thanh thiên bạch nhật.

Đam Mỹ TV

, ngẩng đầu thẳng đàn ông đó.

"Thẩm , sai , xin ..."

"Tôi tuyển dụng nhận tàn tật, đừng trách đội trưởng, thấy đáng thương nên mới nới lỏng yêu cầu thôi."

Loading...