Sau Khi Bạn Trai Hung Thần Của Giáo Sư Góa Vợ Trở Lại - Chương 80: Chung Sống Trọn Đời

Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:22:25
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giới trẻ hóng hớt nhiệt tình, nhanh hiến kế bài đăng của Hứa Trú.

nhiều chiêu lãng mạn, hoa hồng và bóng bay là thể thiếu, địa điểm thì bay bổng trời, đề nghị khinh khí cầu, chèo thuyền giữa biển, còn bao trọn rạp chiếu phim.

Hứa Trú lướt một vòng, tưởng tượng cảnh đó, thầm , cảm thấy những đề nghị đều khá sến, đặc biệt hợp với Văn Hoài Quân.

Góc bên xuất hiện một chấm đỏ nhỏ, gửi tin nhắn riêng cho , cũng cầu hôn, là chủ bài đăng bên cạnh, thể trao đổi quá trình chuẩn .

Hứa Trú bật , chuyện cũng thật trùng hợp, liền trò chuyện với .

Tin nhắn riêng nền tảng cũng là ẩn danh, Hứa Trú thấy em ẩn danh gửi một câu: “Thực so với ý tưởng cầu hôn, còn sợ từ chối hơn QAQ”

Hứa Trú: Tôi cũng sợ từ chối.

Ẩn danh: Các bình luận bài của đều khuyên nên hỏi ý kiến đối phương mới cầu hôn, nhưng như thì còn gì là bất ngờ nữa?

Hứa Trú: , nên cũng đang phân vân nên thăm dò .

Ẩn danh: Tôi xem mô tả trong bài của , các đây từng kết hôn ?

Hứa Trú chút chột , trả lời: Ừm.

Ẩn danh: Vậy vấn đề khiến các ly hôn đây giải quyết ?

Hứa Trú: Giải quyết .

Ẩn danh: Vậy thì cứ thế mà tiến tới thôi! Dù các cũng kết hôn , vợ chắc chắn chấp nhận hôn nhân.

Hứa Trú từ “vợ” mà mí mắt giật giật, cảm thấy thông tin của chút mơ hồ quá mức.

cần thẳng thắn với một lạ, liền chuyển sang hiến kế cho em : Hay là cứ vòng vo hỏi đối phương thử xem?

Ẩn danh: Ừm… lý, sẽ tìm cơ hội thử.

Hứa Trú đột nhiên nhớ lời Văn Hoài Quân đây khuyến khích tự tin hơn, cảm thấy cũng nên khuyến khích lạ , thế là với : Cố lên!

Đối phương cũng trả lời đầy năng lượng: Được!

Người em ẩn danh hẹn với : Nếu chúng thành công thì báo tin vui cho .

Hứa Trú nhếch mép , Văn Hoài Quân như cảm giác ngẩng đầu lên từ đống tài liệu qua, dịu dàng hỏi Hứa Trú “ gì thế”.

“Không gì.” Hứa Trú lắc đầu, “Anh làm xong việc ? Có buồn ngủ .”

Văn Hoài Quân căn bản hề làm việc, trong lòng giấu giếm tâm tư khác, do dự mở lời thế nào.

Hứa Trú quầng thâm mắt Văn Hoài Quân, đều là do hơn một tuần lo lắng mà , nhét điện thoại xuống gối, ấn nắp máy tính của xuống, thương lượng với : “Ngủ thôi? Công việc ngày mai làm tiếp.”

Điều đương nhiên thể từ chối, Văn Hoài Quân đặt máy tính xuống, vươn tay tắt đèn bàn, căn phòng nhỏ lập tức tối sầm, chỉ ánh trăng trong trẻo chiếu lên giường, xa xa vọng tiếng động cơ xe máy rè rè.

Đêm hè ở Bắc Thị nóng và khô, một chiếc chăn mỏng vắt ngang bụng hai , Hứa Trú nghiêng, sống mũi chạm n.g.ự.c Văn Hoài Quân, rõ tiếng thở phía và nhịp tim đều đặn mặt.

Chiếc giường gỗ nhỏ hơn nhiều so với những chiếc giường Simmons ở khách sạn, Văn Hoài Quân liền kẹp chân Hứa Trú giữa hai chân , ôm Hứa Trú lòng như một chiếc gối ôm.

Đôi chân khỏe khoắn thon dài đó kẹp lên, Hứa Trú : “Trước đây cũng thích như .”

Văn Hoài Quân “ừm” một tiếng, ánh trăng tìm kiếm đôi mắt của Hứa Trú, “Tôi nhớ em ngủ say cử động lung tung, đầu gối thúc một cái suýt nữa làm tàn phế.”

“Ai bảo kẹp chặt như .” Hứa Trú dễ dàng nhớ đêm đó, nửa đêm Văn Hoài Quân kêu “oái” một tiếng kéo Hứa Trú thẳng từ trong giấc mơ , còn tưởng nhà trộm.

Văn Hoài Quân hạ giọng bậy: “Không chặt bằng em kẹp.”

Hứa Trú một cú đầu gối sắp va , Văn Hoài Quân phòng .

Mỗi khi nhớ quá khứ thời đại học, Hứa Trú đều nhận , thước đo ký ức của và Văn Hoài Quân là khác , năm ngoái của Hứa Trú đối với Văn Hoài Quân lẽ như qua một đời.

“Sao ngay cả chuyện vặt vãnh cũng nhớ.” Hứa Trú hỏi.

“Chậc, đương nhiên.” Văn Hoài Quân đắc ý xong, giọng trở nên dịu dàng, “Dù thì dự định, ký ức của năm đó là để dùng cả đời.”

Trái tim nắm chặt một cái, Hứa Trú ôm : “Bây giờ cần nữa .”

Đêm hè quê hương bao ngày xa cách, hôn thật là lãng phí.

Họ bên trao những nụ hôn dài triền miên, trong sáng cổ điển, thở cũng hề rối loạn.

Văn Hoài Quân thầm rung động, nghĩ là bây giờ hỏi Hứa Trú luôn, , cùng chung sống trọn đời ?

Văn Hoài Quân nghĩ , đầu óc chạy một mạch đến sáu mươi năm , nghĩ đến hai ông già tóc bạc bên bờ sông Liễu… đột nhiên dừng .

Anh buột miệng hỏi một câu đầu cuối: “Bây giờ lớn hơn em mười một tuổi, lỡ như thì ?”

Sống lưng trong lòng bàn tay đột nhiên cứng đờ, Văn Hoài Quân chỉ nuốt lời , đang chuyện quái quỷ gì .

Đang định tìm một cái cớ để lấp liếm, trong lòng truyền đến một giọng nhẹ nhàng: “Sẽ , thầy bói đây mệnh ngắn ? Chúng thể cùng .”

“Đi cái đầu em.” Văn Hoài Quân nhấc lên, hung hăng đối diện với đôi mắt thẳng thắn ngây thơ của Hứa Trú, dùng giọng điệu của một ông chủ lớn lệnh, “Em sống cho đến trăm tuổi.”

Hứa Trú áp trán trán : “Vậy chúng cùng sống đến trăm tuổi.”

Văn Hoài Quân im lặng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, đột nhiên cảm thấy cần hỏi Hứa Trú về ý định kết hôn nữa.

-

Ngày hôm , ba ngoài Hứa Trú thật sự đến quán lẩu làm móng , khoe khoang một hồi, lúc chỗ rụt cổ vì sợ hãi, ngay ngắn thành một hàng chim cút.

Giáo sư Văn nhờ hành vi vô đạo đức của tái lập uy tín mặt sinh viên, ba tự giác nhường chỗ bên cạnh Hứa Trú cho Văn Hoài Quân, ai dám làm càn nữa.

Ăn lẩu chính là để náo nhiệt, nhúng nồi lẩu dầu đỏ nóng hổi, chút sợ hãi cuối cùng cũng nhúng trôi, mấy trẻ bắt đầu tán gẫu trời đất, còn đợi về trường sẽ tiếp tục nhận show diễn của ban nhạc.

Ăn xong một bữa, Khương Lam ôm bụng no, Nhan Vũ Đình dạo cho tiêu cơm, mấy liền hùng hổ dạo trong thành phố tường đỏ ngói xanh.

Lang thang mục đích đến con phố đại học cũ, cảm giác thuộc xa xôi ùa về.

Rõ ràng là bố cục quen thuộc, nhưng các cửa hàng khác, Hứa Trú trong lòng như cầm một chiếc giỏ tre, vớt lên chỉ thấy nước trống rỗng.

“Chỗ đó vốn là cửa hàng văn phòng phẩm.” Hứa Trú chỉ cửa hàng McDonald's đối diện, hạ giọng gọi một tiếng, “Cún con.”

Văn Hoài Quân xoa xoa lòng bàn tay , phối hợp hỏi: “Tôi cần sủa ?”

Con phố đổi diện mạo một cách mạnh mẽ cho Hứa Trú thấy thế nào là vật đổi dời, gợi lên nỗi buồn, thở dài một tiếng: “Những tấm ảnh chụp đây đều còn trong chiếc điện thoại cục gạch, các thể khôi phục ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-trai-hung-than-cua-giao-su-goa-vo-tro-lai/chuong-80-chung-song-tron-doi.html.]

“Dự án khôi phục dữ liệu đang tiến hành.” Văn Hoài Quân nghỉ hè chỉ giám sát tiến độ của phòng thí nghiệm từ xa, hè mới , “Đợi họ khôi phục xong nhất định sẽ gửi cho em ngay lập tức.”

Hứa Trú đây yêu cầu Văn Hoài Quân khôi phục ảnh, điều khiến Văn Hoài Quân khỏi nghi ngờ Hứa Trú đây chụp những gì.

“Ảnh gì mà em quý thế…” Văn Hoài Quân đột nhiên biến sắc: “Em chụp ảnh nude của chứ.”

“Cần chụp ?” Hứa Trú đ.ấ.m mặt , chút chột , vì trong điện thoại cũ nhiều ảnh chụp lén Văn Hoài Quân, lúc ngủ chảy nước miếng, lúc chơi cầu lông sân thể dục, đủ các loại, lúc đó Văn Hoài Quân vẫn còn là một trai non nớt thể véo nước, thể thỉnh thoảng hồi tưởng ?

Tiêu cơm gần xong, ba con chim cút hồi đầy máu, chuẩn mua sắm, để Hứa Trú và Văn Hoài Quân hai tiếp tục lang thang con đường đại học.

Trường đại học thì đổi nhiều, thư viện, tòa nhà đại học, viện nghiên cứu… sân thể d.ụ.c làm mới, nhà ăn mở thêm mấy quầy, ký túc xá cũng hơn nhiều, các sinh viên qua trong trường càng là những gương mặt trẻ trung tươi tắn.

Hứa Trú kéo Văn Hoài Quân lên sân thượng nơi hôm đó ngắm Tam giác mùa hè, chỉ là trời , đó là mặt trời nóng rực rủ xuống, chính là ban ngày chói chang.

Lúc đó học lỗ mãng tỏ tình với , đến lượt Hứa Trú dùng khuỷu tay huých cánh tay Văn Hoài Quân, tủm tỉm trêu : “Học , lúc đó em nhỉ? Tôi quên .”

Văn Hoài Quân nay khác xưa, hùng hồn : “Tôi giúp em nhớ , em em thích .”

Hứa Trú thuận thế rộ lên: “Ừm, thích .”

Họ hôn thành thạo, nhưng m.á.u chảy nhanh một cách khó hiểu, cùng một địa điểm khiến họ mơ hồ trở thời ngây ngô, ngay cả đầu lưỡi cũng dám đưa .

Cứ thế lơ đãng đến chiều, Hứa Trú đưa một đề nghị: “Em tìm thời gian đến thăm giáo sư Trần, gần đây thầy khỏe ?”

Văn Hoài Quân sững sờ một lúc, dịu dàng : “Hay là một thời gian nữa hãy .”

“Tại ?” Hứa Trú hỏi.

Văn Hoài Quân im lặng một lúc, vẫn giải thích: “Vì mấy ngày nữa là đến ngày giỗ của Tiểu Thục, sợ cha cô thoải mái.”

Ngón tay Hứa Trú siết chặt, ánh nắng nóng rực tức thì rơi nước đá.

Một lúc lí nhí : “…Vậy chúng thăm Tiểu Thục nhé.”

Văn Hoài Quân nắm tay , nhẹ một câu “Được”.

-

Mặt trời gần như gay gắt, khiến cảm nhận nỗi buồn.

Những cây tùng bách xanh biếc yên trong khí khô ráo, Hứa Trú cảm thấy ánh nắng chút quá nặng, cắt bóng mặt đất.

Thực Trần Tĩnh Thục qua đời lâu, khi cô đầu t.h.a.i trở bây giờ học cấp hai , nhưng Hứa Trú vẫn chấp nhận sự thật , trong tiềm thức vẫn cảm thấy Trần Tĩnh Thục chỉ đang làm việc ở Trung Quốc, từ Tây Quốc trở về là thể gặp cô .

Ở cổng nghĩa trang, Văn Hoài Quân dừng mua một bộ giấy tiền vàng mã nhỏ, nến và kinh chú vẽ bùa, Hứa Trú mới như tỉnh mộng nhận , Tiểu Thục và họ của hai thế giới.

Đồ cúng dường như cũng sự đổi mới theo thời gian, Hứa Trú im lặng quét mã thanh toán, chọn mấy chiếc Porsche bằng giấy.

Văn Hoài Quân nhịn , một tiếng: “Sao mua BMW bên cạnh?”

Hứa Trú mặt mày tỏ vẻ “còn hỏi ”: “Xe thể thao ngầu bao, chị em của lái chiếc xe ngầu nhất.”

“Mấy năm nay nghỉ hè đều làm dự án ở Tây Quốc, nên lâu đến, thể sẽ tìm nhầm chỗ.” Văn Hoài Quân nhớ rõ, nhưng bước chân chút do dự về một hướng.

Lúc một cơn gió mát thổi đến, những hàng bia đá ngay ngắn trong những bụi cây thấp, bao nhiêu linh hồn đang yên nghỉ, những lác đác , thỉnh thoảng thoảng đến một mùi hương của giấy tiền đang cháy.

Hứa Trú chậm rãi : “Môi trường ở đây cũng khá .”

“Không tệ, cô chắc cũng thích.” Văn Hoài Quân gật đầu, “Nói thì, năm đó khi Tiểu Thục xảy chuyện, giáo sư Trần Mậu Xương tổ chức tang lễ, mới hỏi chỗ .”

Hứa Trú thở dài: “Thật giáo sư Trần chịu đựng thế nào.”

.” Hứa Trú đột nhiên vui vẻ lên, “Bia mộ của ?”

“Em viếng mộ ?” Văn Hoài Quân , dịu dàng , “Ở quê em, bên huyện thành.”

Hứa Trú bĩu môi: “Tìm thời gian chuyển qua đây , chôn ở đó.”

Cuộc đối thoại vô cùng kỳ quái, kinh dị và bi thương, Văn Hoài Quân .

“Thôi, nữa.” Hứa Trú nhanh chóng phủ định chính , “Đặt thẳng một cái mới bên cạnh Tiểu Thục , loại hợp táng vợ chồng .”

C.h.ế.t tiệt, Hứa Trú suýt nữa c.ắ.n lưỡi , ngay cả cầu hôn còn dám, bắt đầu lên kế hoạch c.h.ế.t chôn cùng ?

Văn Hoài Quân bật thành tiếng, thôi, Trần Tĩnh Thục cũng ăn cơm chó.

Tên của Trần Tĩnh Thục khắc nông bia đá, lớp sơn vàng chữ vẫn còn mới, bệ mộ cũng sạch sẽ.

Hứa Trú cảm xúc nặng nề bao trùm, liền những lời tinh nghịch: “Tiểu Thục, điều kiện sống của cũng tệ nhỉ, còn dọn dẹp.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Văn Hoài Quân lấy nến đặt lên, lấy các loại giấy tiền trong túi , cuối cùng là mấy chiếc xe thể thao oai phong lẫm liệt.

“Hứa Trú sợ ở bên đó đủ ngầu, đặc biệt chọn cho Porsche.” Văn Hoài Quân cong khóe miệng, “Nếu thích thì cứ báo mộng cho , đổi cho loại khác.”

“Ừm, gì cứ với .” Hứa Trú vỗ ngực, đặt túi đào mật mang đến phía , thì thầm: “Lần đầu tiên gặp , cũng cầm một túi đào mật, còn nhớ , thực lúc đó cũng khá ngượng, haha, hai đứa hướng nội chúng —nếu Văn Hoài Quân chúng cũng trở thành bạn như .”

Văn Hoài Quân và Hứa Trú cạnh bia đá yên tĩnh, từ trong túi áo lấy hai lá bùa bình an bằng vải đỏ thêu vàng.

Một lá vẫn còn mới, lá còn thời gian làm phai màu.

Khói hương lượn lờ bay lên, làm cay xè mắt Hứa Trú.

Hứa Trú xổm xuống, chiếc Porsche thô kệch từ từ sụp đổ trong ngọn lửa, cuộn lên những mép đen đỏ.

“Thục , lá bùa bình an của đúng là dạng , hổ là khai quang, để chơi ở hành tinh khác mười lăm năm vẫn về … Cậu cũng một cái ? Có trong chùa khai quang , tại —”

Khói giấy xám đen bốc lên mặt, làm Hứa Trú chảy hai hàng nước mắt.

Tay Văn Hoài Quân đặt lên lưng , nhẹ nhàng vỗ.

Giữa làn khói và nước mắt nhòe , Hứa Trú mở to mắt, bắt gặp một đôi giày mũi nhọn màu xanh mực, lên, chiếc váy dài màu xanh đậm hiện , đến một chiếc áo len dệt kim ngắn tay dịu dàng, và mái tóc đen dài xõa vai.

Hứa Trú hoảng hốt dậy, tưởng rằng Trần Tĩnh Thục kỳ diệu trở về.

Đến khi đến, như thể một tiếng chuông lớn đ.á.n.h vang, Hứa Trú ngơ ngác cô, một lời.

Văn Hoài Quân cũng sững sờ, do dự chào một tiếng: “An… giáo sư.”

Hứa Trú thấy, trong lòng bàn tay An Xuân Ny, đang nắm một lá bùa bình an màu đỏ giống hệt của hai họ.

Tác giả lời :

Ngày mai đường, nên xin nghỉ, xin !

Loading...