Sau Khi Bạn Thân Biết Tôi Là Người Song Tính - 03

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:26:25
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ngây , thấy quá gò bó liền nhét tay một nắm kẹo.

Tôi thích ăn kẹo.

 Đây là điều mà mãi Việt Đàm Chu mới phát hiện .

, mỗi khi thấy rơi tình trạng ngượng ngùng gì, đều sẽ mỉm và nhét kẹo tay .

Tôi khẽ gật đầu.

Cậu , kéo đến chiếc giường trong phòng ngủ, hai tay đặt lên vai .

Cậu nghiêm túc dặn dò: "Vậy nghỉ một lát nhé, lát nữa đến giờ ăn tớ sẽ qua tìm ."

Tôi gật đầu.

Sau khi Việt Đàm Chu rời , mới chăm chú quan sát căn phòng .

Phòng ngủ rộng, tông màu xanh xám chủ đạo, vô cùng đơn giản và sạch sẽ.

Trong khí vương vấn hương lan nhàn nhạt.

Tôi , đó là mùi hương đặc trưng Việt Đàm Chu.

Tôi chiếc giường rộng thênh thang, trong đầu nảy những suy nghĩ khó tin.

Tại Việt Đàm Chu đối xử với đến thế?

Câu hỏi từng hỏi hỏi Việt Đàm Chu của năm năm .

Mỗi khi nhắc đến, Việt Đàm Chu luôn tỏ sâu xa khó đoán.

Cậu bằng ánh mắt mà tài nào thấu hiểu, từng chữ một: "Bởi vì đặc biệt."

Đặc biệt ?

Tôi nghĩ là .

Tôi là kẻ đặc biệt.

"Là vì cơ thể ?"

Việt Đàm Chu lắc đầu, tựa cằm lên vai .

Giọng dịu dàng vô cùng: "Ngay từ cái đầu tiên, tớ một cảm giác đặc biệt về ."

Cảm giác khi đó chúng đều rõ là gì, nhưng năm năm , cả hai đều hiểu thấu.

 

 05

Cấu tạo cơ thể của song tính vốn đặc thù.

mơ cũng ngờ tới...

Tôi đón nhận kỳ kinh nguyệt đầu tiên của ngay giường của Việt Đàm Chu, đúng ngày sinh nhật của .

Cơn đau dữ dội ở vùng bụng khiến rơi trạng thái hôn mê ngắn.

Đến khi tỉnh , thứ đầu tiên thấy là một khuôn mặt hoảng loạn, luống cuống.

Đôi lông mày tuấn của Việt Đàm Chu nhíu chặt , thấy tỉnh dậy, mới thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.

Tôi chớp mắt, khi ý thức dần về, theo bản năng xuống .

Trên còn là chiếc áo phông xanh bạc màu cũ kỹ lúc đến nữa, mà là một bộ đồ ngủ màu xám đậm cực kỳ mềm mại và thoải mái.

Tôi ngơ ngác, ngước mắt Việt Đàm Chu.

Chỉ thấy Việt Đàm Chu vội vàng mặt , vành tai đỏ ửng.

Tôi mấp máy môi, nhận bí mật của lẽ bại lộ, lòng bỗng chùng xuống, lạnh bủa vây khắp cơ thể.

"Cậu... thấy ?"

Tôi thấy giọng run rẩy của chính .

Bức tường thành khó khăn lắm mới xây dựng trong lòng dường như đang sụp đổ từng chút một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-than-biet-toi-la-nguoi-song-tinh/03.html.]

Lúc , đầu óc chỉ quanh quẩn một ý nghĩ duy nhất.

Tiêu .

Việt Đàm Chu phát hiện là một con quái vật.

Cậu chắc chắn sẽ ghét bỏ .

Sẽ kinh tởm .

Căn phòng ngủ rộng lớn yên tĩnh đến đáng sợ, cúi đầu, cố gắng vùi bóng tối.

Hồi lâu , thấy giọng tự nhiên của Việt Đàm Chu: "Xin ."

Tôi nín thở.

Cảnh tượng kinh miệt mà huyễn hoặc xuất hiện, đó là những lời xin dồn dập.

Việt Đàm Chu : "Tự ý chạm cơ thể , tớ xin . chuyện xảy đột ngột quá... tớ cứ tưởng... tớ tưởng là..."

Hóa khi Việt Đàm Chu đáp lễ những lời chúc tụng bên ngoài, phòng dẫn ngoài dùng bữa.

Vừa đẩy cửa thấy cảnh tượng — ngất lịm bên cạnh giường, chiếc quần jeans nhạt màu loang lổ một mảng đỏ tươi.

Việt Đàm Chu sợ hãi đến mức nín thở.

phản ứng nhanh, mở ngay hộp cứu thương ở ngăn cùng của tủ đầu giường.

Sau khi mạo cúi đầu xin ba , đ.á.n.h liều, bắt chước dáng vẻ của bác sĩ định bôi t.h.u.ố.c cho .

Thế nhưng, khoảnh khắc rõ tình trạng của , thở bỗng khựng .

Sau đó đỏ mặt, một lén lút bằng cửa , ôm đồ đạc bí mật .

Nghe những lời giải thích hoảng hốt và gấp gáp của Việt Đàm Chu, trái tim đang giá lạnh của bỗng nhen nhóm một chút ấm.

Tôi mặt , đưa tay nắm lấy cổ tay Việt Đàm Chu.

Khẽ : "Cảm ơn ."

Cảm ơn kinh tởm tớ.

Cảm ơn coi tớ như một bình thường.

Sau giây lát im lặng ngượng ngùng, Việt Đàm Chu gãi gãi sống mũi.

Cậu chủ động lên tiếng hỏi nhỏ: "Cậu đói ? Tớ để dành cho một miếng bánh kem thật lớn, bên là xoài thích nhất đấy."

Tôi khẽ nhếch môi.

Đáp : "Có đói."

 06

Sau khi phận song tính bại lộ, mối quan hệ giữa và Việt Đàm Chu dường như tiến thêm một bước.

Nếu là bạn học thiết, thì giờ đây thể coi là tri kỷ điều gì giấu diếm.

Thân đến mức... thường xuyên sang nhà Việt Đàm Chu chơi, đến nỗi bố cũng coi đó là chuyện thường tình.

Lại một nữa, Việt Đàm Chu kéo tay cho về.

Tôi đỏ mặt, lý nhí bảo: " tớ ở nhà lâu lắm ..."

Duật Vân

Đôi mày sắc sảo của Việt Đàm Chu khẽ nhíu , lộ vẻ mặt vô cùng luyến tiếc.

" dự báo thời tiết lát nữa sẽ bão tuyết lớn, hôm nay đừng về nữa ?"

Tôi chớp mắt.

Nghĩ đến việc từ chối ở qua đêm nhiều .

Tôi khẽ thở dài, gật đầu đồng ý.

Đôi mắt Việt Đàm Chu bừng sáng, ôm lấy vai vô cùng hạnh phúc.

Đây cũng là đầu tiên ngủ nhà Việt Đàm Chu.

Tôi cảm thấy gò bó.

 

Loading...