Tôi xếp sách vở ngay ngắn mặt bàn, mới rời khỏi cổng trường.
Ánh hoàng hôn vàng rực đổ dồn lên , chẳng hiểu tâm trạng .
Tuy nhiên, niềm vui chẳng kéo dài mấy phút, một nhóm chặn đường trong con hẻm nhỏ ven đường.
Trong hẻm tối, rõ mặt bọn họ.
nhận giọng của kẻ cầm đầu.
Là Hứa Hạo.
Hắn dẫn theo một đám đ.ấ.m đá túi bụi .
Miệng ngừng c.h.ử.i rủa: "Đm, cái đồ ái nam ái nữ , tại mày thì tao Việt Đàm Chu dạy bảo ?"
"Tao cứ tưởng mày ôm chân Việt Đàm Chu , hóa mấy ngày nay quan sát thấy hai đứa mày cũng thiết gì , kiếp!"
"Tức c.h.ế.t tao mà! Làm tao khép nép như con chó, mất mặt bao nhiêu."
"Khốn nạn!"
Tôi ôm mặt, hứng chịu từng câu từng chữ trút giận của Hứa Hạo.
Không qua bao lâu, lẽ vì đ.á.n.h mệt, đám mới nghênh ngang rời .
Tôi c.ắ.n chặt môi , mặc kệ những cơn đau nhức cơ thể, khó khăn nhặt chiếc cặp sách vứt lăn lóc đất, vịn tường lảo đảo rời .
03
[Quen Việt Đàm Chu là điều may mắn nhất trong cuộc đời .
Vì chính là tia sáng duy nhất trong sinh mệnh .]
Hai ngày cuối tuần trôi qua nhanh, những vết bầm tím vẫn còn rõ rệt.
Tôi nhíu mày tiết trời hơn hai mươi độ bên ngoài, nghiến răng mặc thêm chiếc áo khoác mùa thu dày dặn để che những dấu vết tím tái .
Đẩy cửa , lớp học đang vô cùng náo loạn.
Tôi vô thức liếc về phía vị trí , ngờ chạm thẳng ánh mắt của Việt Đàm Chu đang trò chuyện cùng khác.
Tôi chột kéo kéo ống tay áo ngắn của , đầu thẳng xuống dãy bàn cuối lớp.
Việt Đàm Chu chằm chằm theo một lúc, đó bạn bên cạnh kéo đòi chép bài tập.
Thần kinh căng như dây đàn.
Dù trong lớp ồn ào nhưng vẫn thấy rõ.
Tôi thấy hỏi mượn bài tập, Việt Đàm Chu xua tay bảo: "Chưa làm."
Mí mắt khẽ động, nhớ hôm thực sự mang theo bất kỳ tài liệu nào về, lòng dấy lên sự lo lắng.
Tiếp đó, thấy Việt Đàm Chu hỏi: "Mọi ai động bàn của ?"
Tim hẫng một nhịp. Lông mi run rẩy.
Hứa Hạo mới đẩy cửa bước liền lạnh một tiếng, lớn: "Còn ai đây nữa? Lý Hạnh chứ ai! Nó là cuối cùng rời lớp mà!"
Đầu ngón tay đang siết chặt cán bút trở nên trắng bệch, khỏi nhớ ngày hôm đó.
Hứa Hạo như sợ khác rõ, nghênh ngang tới mặt , gõ mạnh xuống bàn.
"Này! Không thấy Việt hỏi gì ? Có mày động bàn của ?"
Tôi mím chặt môi. Dưới sự chứng kiến của , cảm thấy áp lực đè nặng.
Việt Đàm Chu chậm rãi dậy, mặt vẫn treo nụ chuẩn mực.
Cậu vỗ vai Hứa Hạo, giọng phần lạnh lẽo: "Cậu đang làm gì thế? Khủng bố bạn học ?"
Hứa Hạo đến mức rợn tóc gáy, thầm c.h.ử.i một tiếng gãi đầu rời .
Tôi siết chặt cây bút, dám ngẩng đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-than-biet-toi-la-nguoi-song-tinh/02.html.]
Việt Đàm Chu sâu sắc, đưa tay , đưa cho một viên kẹo.
Nhìn viên kẹo vỏ hồng nhạt , đồng t.ử khẽ run rẩy.
"Cảm ơn ."
Tôi thấy Việt Đàm Chu với như .
Tôi hiểu, tại cảm ơn ?
Cậu : "Xin ."
Lần càng hiểu hơn nữa.
Tôi ngẩng đầu , bắt gặp một đôi mắt ngập tràn vẻ áy náy.
Chuyện đó nhớ rõ lắm, bởi vì kể từ ngày hôm , Hứa Hạo chuyển trường.
Và cũng kể từ hôm đó, mối quan hệ giữa và Việt Đàm Chu bỗng chốc trở nên thiết hơn.
Sau hỏi Việt Đàm Chu: "Lúc đó cảm ơn tớ vì cái gì?"
Việt Đàm Chu đáp: "Cậu giúp tớ dọn dẹp bàn học mà, đương nhiên cảm ơn ."
Tôi lắc đầu khổ, hỏi tiếp: "Vậy còn câu xin là vì ?"
Gương mặt Việt Đàm Chu bỗng chốc trở nên nghiêm túc khiến kịp phản ứng.
Chỉ thấy khẽ cúi , để tầm mắt ngang hàng với .
Cậu từng chữ một: "Vì tớ mà chịu uất ức."
"Vì tớ mà bắt nạt."
Tôi rũ mắt, thầm nghĩ .
"Tớ đau lòng."
Nghe , hai má nóng bừng, vội vàng xoay .
Việt Đàm Chu nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo , giọng dịu dàng: "Cho nên, từ đó về tớ thề, sẽ cho phép bất cứ ai làm tổn thương nữa."
"Kể cả tớ cũng ."
04
Tôi còn nhớ ngày bí mật bại lộ chính là sinh nhật của Việt Đàm Chu.
Hôm đó, mời cả lớp đến nhà dự tiệc sinh nhật.
Duật Vân
Khi , mối quan hệ giữa và Việt Đàm Chu thể coi là những bạn khá thiết.
Vì , một kẻ luôn tự ti như hạ quyết tâm tham gia một hoạt động tập thể lớn như thế.
khi tận mắt chứng kiến gia thế của Việt Đàm Chu, càng thấy tự ti hơn.
Gia đình Việt Đàm Chu giàu , thường bạn bè xung quanh bàn tán.
khi tận mắt thấy tòa biệt thự xa hoa như , thâm tâm vẫn vô cùng chấn động.
Tôi nghĩ, vĩnh viễn thể làm bạn thực sự với Việt Đàm Chu .
Tôi thở dài bất lực, nhưng cũng mừng cho .
Sinh trong gia đình thế , cả đời chắc chắn sẽ sống hạnh phúc.
Định bụng sẽ lặng lẽ , để quà ở cửa rời , ngờ Việt Đàm Chu phát hiện .
Cậu mặc một bộ vest vặn, rõ ràng mới mười bốn tuổi nhưng mặc lên hề lạc quẻ, ngược càng tôn thêm vẻ quý khí.
Việt Đàm Chu nắm lấy tay , dẫn sâu tầng ba.
Cậu đẩy cửa một căn phòng , bên trong vô cùng sạch sẽ, tách biệt hẳn với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài.
Tôi , nhận sự hoang mang trong mắt .
Cậu : "Biết thích náo nhiệt, đây là phòng ngủ của tớ, cứ tự nhiên đây nhé, đừng khách sáo."