Sau Khi Bạn Thân Biết Tôi Là Người Song Tính - 01

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:25:57
Lượt xem: 29

Tôi một bí mật.

Tôi là song tính.

Ngoài bố , duy nhất bí mật chính là em của —— Việt Đàm Chu.

Cậu hề bằng ánh mắt khác thường, ngược còn đối xử với cực kỳ .

Cậu đồng hành, chăm sóc .

Và luôn khích lệ lúc nơi: "Cậu tuyệt vời lắm."

01

Trước khi gặp Việt Đàm Chu, là kẻ cô độc và trầm mặc, chỉ mãi mãi trốn trong góc tối của riêng .

Tôi sợ nhất là khác chú ý.

Thế nhưng năm lớp tám, gặp Việt Đàm Chu – một học sinh mới chuyển trường đến.

Cậu tính cách , ngoại hình tuấn tú, nhanh chóng hòa nhập với bạn bè trong lớp.

Hoàn trái ngược với .

Tôi cũng chỉ dám lén vài .

Không dám lâu, vì cảm thấy như chẳng khác nào đang vấy bẩn .

 

Trong một tiết Thể dục, vì cấu tạo cơ thể đặc biệt, mới chạy nửa vòng thì bụng của đau nhói, cảm giác như ai đó đ.ấ.m mạnh một cú, suýt chút nữa thì ngã quỵ.

Tôi nghiến răng chạy cho hết lượt, đó gượng dậy xin phép giáo viên cho nghỉ sớm.

Đám con trai trong lớp nhạo, trêu chọc là đồ đàn bà, bảo xin nghỉ vì "đến tháng".

Tôi đỏ bừng mặt, chẳng đáp trả .

Cứ ngỡ chuyện sẽ giống như đây, cứ nhẫn nhịn cũng qua .

Kết quả, , Việt Đàm Chu .

Cậu vốn luôn mỉm nhưng lúc sắc mặt vô cùng nghiêm nghị.

Gương mặt sắc sảo khi trở nên nghiêm túc bỗng toát vẻ khó gần.

Tôi thấy giọng lạnh lùng của Việt Đàm Chu: "Hứa Hạo, tùy tiện tung tin đồn nhảm về khác là vi phạm pháp luật đấy, dám chịu trách nhiệm cho lời của ?"

Kẻ cầm đầu đám nhạo chính là Hứa Hạo.

Hắn là đại ca hư hỏng nhất trường, ngày thường chẳng ít bắt nạt .

Vậy mà lúc , một Hứa Hạo vốn ngông cuồng như hổ báo mặt Việt Đàm Chu yếu ớt như cọng cỏ úa.

Hắn cuống quýt xin liên tục.

Tôi sững sờ, tự chủ về phía bạn mới chuyển trường .

Việt Đàm Chu thêm vài câu với giọng điệu cứng rắn, bộ dạng gật đầu lia lịa của Hứa Hạo, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác chua xót khó tả.

Đến khi định thần , Việt Đàm Chu mặt .

Đôi lông mày giãn , khẽ mỉm , đưa tay về phía .

"Sao ? Còn khó chịu lắm ? Có cần tớ cõng đến phòng y tế ?"

Tôi xua tay liên tục, ý bảo cần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-than-biet-toi-la-nguoi-song-tinh/01.html.]

dường như Việt Đàm Chu thấu sự chịu đựng nơi đáy mắt , cúi , trực tiếp bế bổng lòng.

Bằng một giọng điệu thể khước từ, bảo: " tớ thấy, hiện giờ cần đấy."

Tôi ngơ ngác . Từ góc độ , thấy đường xương hàm góc cạnh và sống mũi cao thẳng của .

Lúc đó, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu là: Việt Đàm Chu trông trai thật đấy.

Có lẽ vì ánh mắt của quá lộ liễu, Việt Đàm Chu bất chợt cúi đầu, hai ánh mắt cứ thế va một cách kịp phòng .

Tôi sợ tới mức vội vàng vùi đầu xuống.

Bên tai vang lên tiếng khẽ của thiếu niên, kèm theo đó là nhịp rung từ lồng n.g.ự.c đang áp sát .

Sau đó Việt Đàm Chu thưa với thầy giáo một tiếng, cứ thế bế rời .

Suốt dọc đường, cả hai đều im lặng.

Tôi cúi gằm mặt, dám động đậy lung tung.

Cho đến khi đặt nhẹ nhàng xuống giường bệnh của phòng y tế.

Tôi rũ mắt, trái tim đập thình thịch liên hồi, chẳng dám thẳng thiếu niên mặt.

Vẫn là Việt Đàm Chu lên tiếng .

Cậu : "Thấy khỏe thì , đừng ép bản quá." Cậu dừng một chút, thêm: "Cũng cần sợ phiền tớ."

Tôi mím môi, ấm sục sôi lấp đầy lồng ngực.

Tôi ngẩng đầu, lấy hết can đảm chạm đôi mắt đen sáng ngời .

Tôi câu đầu tiên với : "Cảm ơn ."

 02

Kể từ đó, tần suất lén Việt Đàm Chu ngày một dày hơn.

Nếu vì ngưỡng mộ, vì cảm thán thế gian thực sự tồn tại một hảo đến thế, thì giờ đây là vì khao khát — khao khát trở thành bạn bè với một như .

rõ, loại như chẳng thể làm bạn với bất cứ ai.

, mỗi khi tầm mắt vô tình giao , luôn theo bản năng ngoắt , ngoài cửa sổ.

Nhìn bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng phau... và lắng nhịp tim đập thình thịch liên hồi của chính .

Tôi cứ ngỡ chuyện sẽ mãi cứ thế , nhưng hóa sớm rơi tầm ngắm của kẻ khác.

Sau tiết học cuối cùng kỳ nghỉ cuối tuần, yêu cầu ở trực nhật lớp một .

Chuyện vốn quá quen thuộc nên chẳng hề để tâm.

Tôi chỉ vô thức liếc về phía vị trí của Việt Đàm Chu.

Trên bàn vẫn còn sách giáo khoa, chắc là về.

Duật Vân

Trong lòng nảy sinh một chút mong chờ nhỏ nhoi.

Thế nhưng mãi đến khi dọn dẹp xong xuôi cả phòng học, mặt trời khuất núi mà vẫn chẳng thấy Việt Đàm Chu .

Tôi thắc mắc, khẽ lắc đầu.

Một học sinh giỏi như Việt Đàm Chu, kỳ nghỉ chắc chắn cần bổ sung kiến thức như .

Tôi thở dài. Nhìn mặt bàn bừa bộn của , kiềm chế mà bắt tay sắp xếp .

 

Loading...