Khi Cố Việt Xuyên ở thư phòng điện thoại, ngày về chính xác của Nghiên Đông.
Đợi kết thúc cuộc gọi, mới khẽ gõ cửa, mang một bát canh gà .
Thấy ý nơi khóe miệng Cố Việt Xuyên, giả vờ vô tình hỏi: "Có chuyện gì mà vui vẻ thế!"
Cố Việt Xuyên vẫy tay với , tới ôm lòng hôn.
Hôn đến khi thở dốc, xoay màn hình máy tính cho xem. Trên màn hình là vài bức ảnh: nhà thờ lớn trang nghiêm, đồi núi cỏ xanh bao quanh, bò cừu tản bộ thong dong, hồ nước xanh biếc như bầu trời.
Cố Việt Xuyên khẽ : "Ở nước ngoài một nơi , thích hợp để định cư!"
Đầu như chụp một cái chuông lớn, ù ù, rõ lời Cố Việt Xuyên.
Cả đêm đó rõ gì, cảm thấy tinh thần hề ở đúng chỗ.
Cho đến khi ôm tắm, để một nụ hôn bên cổ : "Ngày mai tiện thể xem luôn!"
Lời dứt, mới dần dần tỉnh táo , nhận là công tác nước ngoài tiện thể khảo sát địa điểm.
"Được!" Tôi khó khăn lắm mới thốt một âm tiết .
Sáng sớm đưa khỏi cửa, với và ôm một cái: "Ở nhà ngoan!"
"Biết !" Tôi đáp một tiếng.
Nhìn bóng lưng khuất dần, mới buông xuôi . Về đến phòng, một cảm giác vô lực sâu sắc ập đến.
Nghiên Đông về , là dọn chỗ để rời ?
, nếu thì tại về Cố Việt Xuyên định cư?
shgt
Mặc dù tâm trạng nặng nề, nhưng đầu óc tỉnh táo bất thường. Tôi dứt khoát thu dọn hành lý rời .
Ở thành phố còn ý nghĩa gì lớn. Cha đang ở tù, Nghiên Đông về , cũng thấy cảnh hai họ tay trong tay ân ái phố.
Suy tính , vẫn quyết định đến thành phố lân cận để đổi môi trường thư giãn đầu óc.
Trước khi , quyết định mang theo một con ch.ó nhỏ làm bạn.
Tôi chọn xe tải.
Đi hai dặm, ngang qua cửa quán bar, mới nhận thu dọn quá vội vàng, nhiều tiền.
Số tiền đây Cố Việt Xuyên cho đều cất riêng trong thẻ. Bây giờ đầu óc nóng nảy bỏ như , nhịn đói chứ thể để ch.ó nhỏ của đói!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bach-nguyet-quang-tro-ve/6.html.]
Thế là giằng xé lương tâm lâu, cuối cùng cũng đành cứng đầu mở lời tìm Cố Việt Xuyên.
Tôi gõ một hàng chữ trong khung chat, nhưng tỏ hèn mọn, càng tiết lộ hành tung của . Thế là dùng giọng điệu câu dẫn, ngỗ nghịch, tham tiền vô liêm sỉ đây để mở lời:
【Cố Việt Xuyên, tiền ? Nếu thì chuyển cho một ít , hết tiền . Đừng thấy vô liêm sỉ khi trực tiếp xin, hãy đặt vị trí của mà suy nghĩ. Áo vest mặc là ai mua? , là tự mua. đồ ăn thức uống hàng ngày của là ai mua? , thừa nhận là cũng tự mua. nghĩ đến việc mua nhiều đồ cho như quá ích kỷ ? Tại mua cho ?】
Tin nhắn trả lời ngay lập tức!
Cố Việt Xuyên chuyển thẳng 200.000 tệ, kèm theo một tin nhắn:
【Hạn mức một , mau về nhà ?】
Tôi cảnh giác ngẩng đầu xung quanh, thấy ai, liền gõ chữ trả lời:
【Anh đang ở ?】
【Đừng quan tâm ở , đừng để gọi đến cửa quán bar bắt em về?】
Tch, cái đồ ch.ó c.h.ế.t , còn cho theo dõi nữa cơ !
Xì, thèm!
Tôi nhanh chóng mua điện thoại mới, đổi liên kết, đó rút sim, quăng điện thoại cũ về nhà.
Tôi đầu lên xe tải ngay.
Đi nửa tiếng, mới khẳng định Cố Việt Xuyên chỉ sắp xếp ở cửa quán bar, chứ định theo dõi .
Chú ch.ó nhỏ sủa mừng vui vẻ, tâm trạng cũng hơn nhiều.
10.
Tôi ở thành phố lân cận nửa tháng, dẫn ch.ó nhỏ đến công viên chơi.
Nó vui đùa cùng những con ch.ó khác bãi cỏ, hai tay ôm đầu, ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó bãi cỏ ngủ một lát.
Thời tiết , chỉ điều tâm trạng mấy vui vẻ.
Tính theo ngày, một tuần Cố Việt Xuyên đáng lẽ về nước .
Bọn họ quả nhiên sẽ ở bên . Cố Việt Xuyên cũng hề nghĩ đến việc tìm , nhưng nghĩ , là tự , giờ làm vẻ yếu đuối để làm gì chứ.
Bây giờ nhiều hơn những bên cạnh.
Thế là nhắm mắt thành kính, chắp hai tay ngực, cầu nguyện với ông trời: "Xin trời cao ban cho con một Kim chủ nữa ngay mắt!"