Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Phiên Ngoại 7: Thanh xuân vườn trường (7)
Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:11:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sao lại quen biết chứ?
Thích muốn chết, có thể là giả được.
Sau khi bắt được Thạch Tử Diệc còn ngủ vào lúc ̣ng sáng, Tống Thụy Trì cầm một chai rượu đến nhà Thạch Tử Diệc.
Thạch Tử Diệc đang xem phim hài, khi Tống Thụy Trì vào nhà, Thạch Tử Diệc còn đang cười haha với màn hình TV.
Sau khi nhìn thấy Tống Thụy Trì, tiếng cười này biến thành giả cười, đó hoàn toàn biến mất.
“Cậu làm vậy?” Thạch Tử Diệc ấn nút ̣m dừng điều khiển, cảm nhận được có việc thích hợp: “Tâm tình tốt à?”
Tống Thụy Trì nhét chai rượu vào trong lồng ngực Thạch Tử Diệc: “Rất rõ ̀ng ?”
Thạch Tử Diệc: “Cực kỳ rõ ̀ng, cậu biết mặt cậu thối cỡ nào .”
Tống Thụy Trì: “Đúng là vậy.”
Thạch Tử Diệc mím môi, Tống Thụy Trì đáp trả lời trêu chọc, Thạch Tử Diệc biết, việc lần này rất nghiêm trọng.
Thạch Tử Diệc cầm ly rượu, mở chai rượu, rót rượu cho Tống Thụy Trì trước, thuận tiện hỏi: “Chuyện về Từ Nhĩ à?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Thạch Tử Diệc lại rót rượu cho chính mình: “Làm vậy? Xảy chuyện gì?”
Tống Thụy Trì lập tức trả lời.
Lời này của Thạch Tử Diệc rất bình thường, giờ phút này lại giống như một viên đá nặng trĩu đè lên lồng ngực của Tống Thụy Trì.
Cực kỳ buồn bã.
Tống Thụy Trì uống hết ly rượu.
“Này này này, đừng gấp như vậy.” Thạch Tử Diệc nói.
Tống Thụy Trì đưa cái ly trống qua.
Thạch Tử Diệc tiếp tục rót.
Tống Thụy Trì tiếp tục uống.
Sau ba ly, cuối cùng Tống Thụy Trì cũng mở miệng.
Như là đã hòa hoãn lại, hắn nói: “Cậu ấy để ý đến mình.”
Nếu lời này phát từ miệng của người khác thì là hờn dỗi, nhưng người nói lại là Tống Thụy Trì.
Thanh âm của Tống Thụy Trì rất thấp, trần thuật sự thật, có cảm tình.
Không có cảm tình là vấn đề đầu tiên, có nghĩa là vấn đề này đã kéo dài một thời gian, người này đã sa sút tinh thần đến mức tê rần rồi.
“Chuyện từ lúc nào?” Thạch Tử Diệc hỏi.
Quả nhiên, Tống Thụy Trì nói: “5 ngày.”
Thạch Tử Diệc “A” một tiếng, hiểu phải an ủi như thế nào, lại rót rượu cho Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì tiếp tục uống rượu.
Lại uống rượu.
Lại uống rượu...
Cho dù tửu lượng tốt thì cũng thể uống như vậy được.
Không biết là ly thứ mấy vào bụng, Thạch Tử Diệc ngăn cản hắn.
Buổi tối hôm nay trải qua như thế nào, kỳ thật Tống Thụy Trì nhớ rõ.
Hắn chỉ nhớ hắn và Thạch Tử Diệc trò chuyện rất lâu, trò chuyện rất nhiều về Từ Nhĩ.
Rất vụn vặt, bất cứ chuyện gì cũng thể nói về Từ Nhĩ. Thạch T.ử Diệc về phim ảnh, Tống Thụy Trì liền về những bộ phim hắn và Từ Nhĩ xem cùng ; Thạch T.ử Diệc về quần áo, hắn kể về những bộ quần áo hắn và Từ Nhĩ cùng mua.
Cũng tê dại, mỗi câu của Tống Thụy Trì đều bình thản, bình thản như đang hồi tưởng về một quá khứ thể trở .
Hơn nữa là tự giễu. tự giễu điều gì, ngay cả hắn cũng rõ. Hắn luôn Từ Nhĩ ngốc, nhưng chính hắn thì thông minh đến chứ?
Hắn chẳng là gì cả.
Sau đó, Thạch T.ử Diệc đưa nhiều ý tưởng.
Thạch T Diệc hề hiểu gì về Từ Nhĩ, những ý tưởng đó còn bằng những gì Tống Thụy Trì nghĩ .
Dù kết quả cũng giống , tất cả đều tác dụng.
Từ Nhĩ là một bức tường đồng vách sắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-7-thanh-xuan-vuon-truong-7.html.]
Từ Nhĩ là thẳng nam.
Tối hôm đó, Tống Thụy Trì ngủ nhà Thạch Tử Diệc.
Sáng hôm , lơ mơ tỉnh dậy hơn 10 giờ. Hôm nay là thứ bảy, Tống Thụy Trì vẫn mơ tưởng, liệu Từ Nhĩ đến nhà ăn cơm .
Nhân lúc còn mơ màng, Tống Thụy Trì gọi điện cho Từ Nhĩ.
Tiếng tút kéo dài, Tống Thụy Trì dần tỉnh táo hơn.
Hắn tự chuẩn tâm lý rằng Từ Nhĩ sẽ máy. Dù kết quả , hắn đều thể chấp nhận.
Từ Nhĩ lại bắt máy.
Tống Thụy Trì thấy từ sâu trong cổ họng phát một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là, đầu dây bên ồn ào.
Tống Thụy Trì hỏi: “Em đang ở ?”
Giữa âm thanh náo nhiệt, Từ Nhĩ trả lời: “Em về nhà.”
Tống Thụy Trì ngừng một chút, cũng là khó chấp nhận lắm.
Từ Nhĩ : “Cháu ngoại của em 1 tuổi, chính là cháu ngoại mà em từng nhắc với .”
Tống Thụy Trì thậm chí chút vui mừng, vì Từ Nhĩ còn giải thích với hắn. Trong chốc lát, hắn cảm thấy thứ đến mức tồi tệ như hắn nghĩ, nhanh chóng chìm đắm trong cảm giác .
Cuộc gọi chẳng đầu chẳng đuôi, Từ Nhĩ về nhà, hôm nay Tống Thụy Trì dĩ nhiên thể hẹn gặp cậu.
Dù Từ Nhĩ đến, Tống Thụy Trì vẫn tự siêu thị mua đồ.
Cuối tuần hắn rảnh, vốn định để dành thời gian cho Từ Nhĩ. Dù lừa gạt đến tận nhà, hắn nhất định gặp .
Còn chuyện khác, gặp tính .
Từ Nhĩ về nhà.
Vậy nê hắn chỉ thể tự dối lòng .
Buổi siêu thị hôm đó thật vô vị.
Cho đến khi...
Cho đến kh hắn nhận tin nhắn của Từ Nhĩ.
Là một bức ảnh cháu ngoại của Từ Nhĩ trong lễ thôi nôi.
Cùng với dòng tin nhắn: [Cho xem!]
Là Từ Nhĩ chủ động gửi.
Còn thêm một dấu chấm than.
Một cảm xúc gọi là “lâu gặp” bỗng bùng lên trong lòng Tống Thụy Trì.
hắn vẫn dám chắc, cho đến khi Từ Nhĩ nhắn thêm: [Anh biết là bắt được bàn tình có ý nghĩa gì ?]
Tống Thụy Trì im lặng một lúc lâu, cố để như một kẻ ngốc giữa siêu thị.
Họ bắt đầu trò chuyện.
Từ nghi hoặc đến chắc chắn, từ hoài nghi đến vui vẻ.
Hắn tự nấu một bữa trưa thịnh soạn chụp ảnh gửi cho Từ Nhĩ.
Lần hắn sợ nữa, hắn vô tư khoe món tôm rang muối tiêu mà Từ Nhĩ thích, với mục đích quyến rũ cậu.
Hơn nữa, viện cớ nhà hàng mở lâu của Thạch T.ử Diệc khai trương, hắn đưa một lý do vụng về để hẹn Từ Nhĩ gặp mặt.
Từ Nhĩ đồng ý. Bằng giọng điệu mà hắn quen thuộc, giọng điệu mà Từ Nhĩ thường dùng đây.
Chủ nhật hôm đó trời nắng , Tống Thụy Trì mua kem cho Từ Nhĩ.
Mọi cảm xúc của Tống Thụy Trì dành cho Từ Nhĩ, khoảnh khắc gặp , tan chảy.
Cả hai giống như những ngày gần đây từng xảy , họ vẫn hòa hợp như xưa. Từ Nhĩ ăn kem líu lo kể cho Tống Thụy Trì về những chuyện thú vị cuối tuần, nói về việc nhà hàng của Thạch Tử Diệc khai trương, hỏi nên mua quà cho Thạch T.ử Diệc .
Tống Thụy Trì cảm thấy Từ Nhĩ chút đổi.
Rất tinh tế, nếu để ý sẽ khó phát hiện .
Bài học rút của Tống Thụy Trì ném ngoài. Hắn bắt đầu thử thăm dò.
Cho đến khi lon nước rõ ràng là nước ngọt nhưng Từ Nhĩ nhầm tưởng là rượu, Từ Nhĩ uống cạn.
Dưới ánh đèn huyền ảo như mộng, khuôn mặt giả vờ lúng túng của Từ Nhĩ ghé sát vào hắn, hôn lên môi hắn.