Tống Thụy Trì mua kem cùng gà ́n cho Từ Nhĩ.
Ăn rất ngon.
Ngon đến mức dù về nhà sẽ ăn nổi cơm trưa và mắng, cậu vẫn thể ngừng .
thời gian tốt đẹp vẫn luôn ngắn ngủi, ăn kem và gà của người , ân tình đã trả xong, hiện ̣i trừ bỏ đường ai nấ thì dường như còn gì khác nữa.
Hơn nữa Từ Nhĩ biết, nhà của Tống Thụy Trì cùng hướng với nhà mình.
cậu vẫn giả bộ biết mà hỏi một câu: “Anh hướng nào vậy?”
Tống Thụy Trì chỉ vào một nơi ngoài dự đoán của Từ Nhĩ, cũng chính là phương hướng mà Từ Nhĩ sẽ .
“Hả?” Từ Nhĩ liếm kem môi: “Anh về nhà à?”
Tống Thụy Trì cười nhạt: “Em biết nhà ở .”
Từ Nhĩ: “...”
Hỏi lắm!
Đầu óc Từ Nhĩ xoay chuyển, hoàn toàn lừa gạt mà nói: “Em có cảm giác nhà ở bên .”
Tống Thụy Trì: “Đúng là ở bên , hôm nay muốn đến nhà cô.”
Từ Nhĩ gật đầu “A” một tiếng: “Vậy thôi.”
Từ Nhĩ về nhà phải xe bus, ngờ rằng Tống Thụy Trì cũng vậy.
Từ Nhĩ cảm thấy vô cùng vui vẻ vì sự trùng hợp kỳ diệu này, nhưng lại bởi vì Tống Thụy Trì ở ngay bên cạnh mà cậu ̣n sự vui vẻ này lại.
Tan học về muộn nên khi lên xe thì đã còn đông như vậy nữa, họ tìm hai cái ghế ở phía rồi ngồi xuống.
“Anh xuống trạm nào?” Xe bắt đầu di chuyển, Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì hỏi lại: “Em xuống trạm nào?”
Từ Nhĩ nói: “Giao lộ Cát Điền.”
Tống Thụy Trì nói: “Trạm ngay em.”
Từ Nhĩ: “Trung tâm thành phố ?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Anh đến nhà cô ăn cơm ?”
Tống Thụy Trì: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ nói: “Chú em cũng ở trung tâm thành phố, em cũng thường xuyên tới nhà ông ấy ăn cơm, em rất quen thuộc với trung tâm thành phố, nhà cô ở ?”
Tống Thụy Trì suy nghĩ vài giây: “Sau khi xuống xe thì về phía trước, rồi rẽ phải, lại rẽ trái, thêm về phía trước một chút là tới.”
Từ Nhĩ: “... Được, hoàn toàn biết.”
Tống Thụy Trì đột nhiên nói: “Số điện thoại của có thể thêm WeChat.”
Từ Nhĩ nói: “Của em cũng có thể.”
Tống Thụy Trì: “Thi đấu .”
“Thi đấu?” Từ Nhĩ nghi hoặc: “Đấu cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Đấu xem ai gửi lời mời kết bạn trước.”
Từ Nhĩ còn phản ứng lại thì Tống Thụy Trì đã lấy điện thoại rồi.
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tống Thụy Trì ấn mật mã, mở WeChat.
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tống Thụy Trì ấn mở thêm bạn bè.
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tống Thụy Trì ấn số điện thoại của Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tống Thụy Trì ấn tìm kiếm.
Tống Thụy Trì ấn thêm bạn...
Từ Nhĩ nhìn lòng bàn tay của chính mình, đó ấn mở WeChat: “... Hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-3-thanh-xuan-vuon-truong-3.html.]
Tốc độ mạng rất nhanh, thông báo thêm bạn mới xuất hiện WeChat của Từ Nhĩ.
“Anh thắng rồi.”
Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ nuốt nước miếng.
Vừa rồi... Đã xảy chuyện gì?
“Em... Anh...” Từ Nhĩ ậm ừ hai tiếng, nhanh chóng ấn đồng ý lời mời kết bạn.
Sau đó cậu hỏi: “Anh nhớ số điện thoại của em thế nào vậy?”
Tống Thụy Trì: “Rất dễ nhớ.”
Từ Nhĩ đồng ý: “Đúng là rất dễ nhớ, số đuôi 7890.”
mấy số ở giữa dễ nhớ lắm, có bất luận quy tắc nào.
Nếu như vậy, Từ Nhĩ cũng vào tin nhắn, lưu số điện thoại của Tống Thụy Trì lại.
“Anh thắng rồi, làm bây giờ?”
Cất điện thoại, Từ Nhĩ Tống Thụy Trì hỏi mình như vậy.
Từ Nhĩ nói: “Coi như lợi hại.”
Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Chỉ vậy thôi à?”
Đương nhiên Từ Nhĩ cũng muốn chỉ như vậy, nhưng cậu nghĩ một lát cũng nghĩ cái gì tốt.
Từ Nhĩ nói: “Hay là nợ trước , em sắp về đến nhà rồi.” Từ Nhĩ suy nghĩ, lại nói: “Hay là lần em mời ăn kem và gà ́n nhé?”
Hiển nhiên là Tống Thụy Trì hài lòng: “Không cần.”
Từ Nhĩ: “Anh có ý tưởng ?”
Tống Thụy Trì: “Không.”
Từ Nhĩ: “Vậy chỉ có thể nợ thôi.”
Tiếp theo là đến giao lộ Cát Điền mà Từ Nhĩ cần tới rồi, Từ Nhĩ ngồi cạnh cửa sổ nên cậu ngoài trước.
“Lát nữa em phải xuống xe rồi.” Từ Nhĩ khom ngời rồi đứng lên.
Tống Thụy Trì dịch chân để nhường đường, Từ Nhĩ dựa tay vào hàng ghế phía trước, lảo đảo ngoài. Chờ cậu hoàn toàn ngoài, Tống Thụy Trì lại thu chân về.
Tài xế đã chuẩn bị phanh xe, Từ Nhĩ về phía cửa .
mới được hai bước, Từ Nhĩ đã bị túm chặt.
Cùng với tay áo đồng phục, Tống Thụy Trì bắt được tay Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ đầu lại: “Làm vậy?”
Tống Thụy Trì nói: “Anh nghĩ rồi.”
Từ Nhĩ: “Anh nói .”
Vừa nói câu này thì xe cũng dừng lại, cửa mở .
“Anh, nhắn WeChat cho em .” Từ Nhĩ sợ ̀i xế nhìn thấy ai xuống sẽ lái xe : “Em trước đây.”
Tống Thụy Trì nói một tiếng “Được”, cũng buông tay .
hoàn toàn buông mà để ở giữa trung.
Từ Nhĩ gấp gáp rời , chú ý tay mình đã lướt qua lòng bàn tay Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ vừa mới xuống xe, cửa liền đóng lại, Từ Nhĩ đứng ở cửa xe vẫy tay với Tống Thụy Trì, nhìn theo vài giây rồi mới rời .
Trong điện hoại, Từ Nhĩ vừa ̣nh nhắn tin cho Tống Thụy Trì thì Tống Thụy Trì đã gửi tin nhắn tới trước.
Tống Thụy Trì: [Tiết đầu tiên buổi chiều nay của là thể dục, mua cho chai nước.]
Từ Nhĩ: [Không thành vấn đề.]
Tống Thụy Trì: [Đưa đến phòng học của .]
Từ Nhĩ: [OK!]
Miệng của Từ Nhĩ sắp cười đến lệch rồi.
Không cần quá mức vậy !!