Gửi xong câu này, Từ Nhĩ xôn xao một tiếng, lại đá chăn .
Thật dám.
Thật quá dám.
Trong nháy mắt, nhịp tim đập tăng lên rất cao, màn hình, tên ghi chú của Tống Thụy Trì biến thành dòng “đối phương đang nhập”.
Từ Nhĩ nhìn chằm chằm vào màn hình nói chuyện phiếm, trơ mắt mà nhìn một tin nhắn xuất hiện.
Từ Nhĩ vội vàng ấn .
“Bảo bối.”
“A!”
Từ Nhĩ thể khống chế nổi mà hô một tiếng.
Sau đó cậu che kín miệng.
Mẹ ơi.
Mẹ ơi.
Từ Nhĩ sắp cười đến mức nhìn thấy đôi mắt nữa rồi, lại ấn mở thêm một lần.
Âm “bảo bối” của Tống Thụy Trì lần nữa truyền từ loa điện thoại.
Giọng điệu vút cao nhưng vẫn vững vàng, từ tốn.
Dễ muốn chết.
Từ Nhĩ lại ấn mở một lần nữa, thuận tiện trả lời Tống Thụy Trì: [OK, nhận được rồi, ngủ .]
Đúng vậy, cậu phải biểu hiện như có việc gì.
Còn ngủ nữa thì trời sẽ sáng mất.
Tống Thụy Trì: [Ngủ ngon.]
Từ Nhĩ: [Ngủ ngon.]
Thế này có thể ngủ được chứ, Từ Nhĩ giả bộ bình tĩnh mà nhắm mắt mấy phút, nhưng thật sự là trái tim ngứa ngáy đến khó chịu, lại cầm điện thoại lên.
Mở loa ngoài , đặt bên tai , lấy tai .
Nghe xong còn thỏa mãn mà lướt lại lịch sử trò chuyện của hai người, lại lần nữa cảm thán một câu, Từ Nhĩ, mày thật dám.
Sau đó ngủ như thế nào, Từ Nhĩ nhớ rõ nữa, hiện thực cùng mộng cảnh trực tiếp hòa vào . Trong mơ, điện thoại của cậu trở nên rất lớn, mà bản Tống Thụy Trì ở ngay trong điện thoại, hắn mặc cái áo gió màu đen mà Từ Nhĩ rất thích, đút tay vào túi, trong mắt chứa ý cười, nói với Từ Nhĩ: “Nhĩ Nhĩ tiểu bảo bối.”
Ngày hôm khi tỉnh lại, chuông báo thức vẫn là thanh âm của Tống Thụy Trì, chuyển cảnh vô cùng liền mạch, trong tiếng “Một ngày mới tới rồi”, Từ Nhĩ chậm ̃i mở mắt.
Lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cậu tỉnh ngủ với trạng thái tỉnh ́o như vậy, tỉnh ́o đến mức giây đầu tiên đã có thể cảm nhận được giấc ngủ ngầy hôm qua rất thoải mái.
Cầm điện thoại tắt đồng hồ báo thức, Từ Nhĩ cũng thấy tin nhắn Tống Thụy Trì gửi từ hơn một giờ trước: [Chào buổi sáng.]
Đúng vậy, sáng nay vị nghệ thuật gia này rời giường lúc 6 giờ, có lẽ lúc này đã đến hiện trường hoạt động rồi.
Vì thế Từ Nhĩ cũng nhắn: [Chào buổi sáng]
Sau đó lại tin nhắn “Bảo bối” thêm một lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-98.html.]
Hehehehehehehe.
...
Hôm nay Từ Nhĩ cũng có rất nhiều công việc, hơn nữa vì buổi tối muốn đến nhà Tống Thụy Trì ăn cơm nên cậu tăng thêm áp lực cho đống công việc vốn đã rất gấp gáp của mình, một buổi sáng đã làm việc với hiệu suất gấp 5 lần, chỉ vì có thể tan làm đúng giờ vào buổi chiều.
Giữa trưa nghỉ ngơi trong chốc lát, thuận tiện quan tâm Tống Thụy Trì đang ở đầu bên thành phố A.
Từ Nhĩ: [Kiểm tra đột xuất.]
Từ Nhĩ: [Đang làm gì vậy?]
Tống Thụy Trì gửi một bức ảnh tới.
Hiển nhiên là tùy ý chụp thôi, trong ảnh có một ngón tay của Tống Thụy Trì, chỉ vào nhà hàng ở đối diện.
Kèm theo đó là tin nhắn của Tống Thụy Trì: [Chuẩn bị ăn cơm.]
Từ Nhĩ: [OK, đã nhận được.]
Tống Thụy Trì: [Từ thì ?]
Từ Nhĩ chụp cái giường gấp đang chuẩn bị được thu dọn.
cậu suy nghĩ một chút, chụp lại tấm khác.
Cậu cũng nên để lộ tay.
Ngón tay cái và ngón trỏ của Từ Nhĩ ̣o thành hình trái tim, chụp chung với giường rồi gửi cho Tống Thụy Trì.
Bên , Tống Thụy Trì đang đứng chờ đèn đỏ.
Thời tiết hôm nay rất tốt, ánh mặt trời rực rỡ, Tống Thụy Trì dùng tay che nắng cho điện thoại, mở hình ảnh Từ Nhĩ gửi .
Sau đó hắn cười.
Tống Thụy Trì: [OK, đã nhận được tình yêu của Từ .]
Từ ở bên : [OK, Từ phải làm rồi.]
Tống Thụy Trì: [OK, Từ .]
Sau khi xác ̣nh Tống Thụy Trì sẽ gửi tin nhắn nữa, Từ Nhĩ mới thu dọn giường gấp của chính mình.
Sau đó cậu nghĩ, có phải là nên nói cho Tống Thụy Trì biết hiện ̣i mình cũng là cong , bằng Tống Thụy Trì nhất ̣nh cho rằng cậu vẫn là thẳng nam.
Kỳ lạ nhất là, mới tháng trước cậu còn thề son sắt với Tống Thụy Trì rằng mình phải đồng tính luyến ái, để Tống Thụy Trì hiểu lầm.
Hay lắm.
Cho nên phải lơ đãng chú ý mà nói .
Dù nhất ̣nh thể là, xin chào Tống Thụy Trì, em cũng là đồng tính luyến ái.
Làm việc trước đã.
Hiệu suất gấp 5 lần bình thường phải nói đùa, Từ Nhĩ tập trung làm việc, đến hơn 3 giờ chiều đã làm xong toàn bộ công việc.
Nói trùng hợp cũng trùng hợp, cậu đang nghĩ xem tìm việc gì làm để giết thời gian thì Từ Thần nhắn tin.