Nhà mì xào bò mà Từ Nhĩ thích nhất là một tiệm lẩu, giờ này đúng lúc có nhiều khách lắm, Từ Nhĩ đợi ở bên trong một lát, mì xào bò của cậu đã được đóng gói tốt.
Căn cứ vào ý nghĩ về một Tống Thụy Trì sắp đói chết, toàn bộ quá trình Từ Nhĩ đều vô cùng vội vàng, cuối cùng đã đưa đồ ăn đến vào khi kết thúc cuộc gọi nửa tiếng đồng hồ.
Đại đa số người ở phòng làm việc đã tan làm, chỉ có tầng một còn bật đèn, có người.
Từ Nhĩ từng xem dáng vẻ phòng làm việc của Tống Thụy Trì rất nhiều lần vòng bạn bè của hắn, lần này tận mắt nhìn thấy, hình ảnh biến thành hiện thực, càng chân thật hơn.
Cậu cảm thấy phòng làm việc này mà trở thành một triển lãm nghệ thuật cũng rất tồi.
Đi theo hướng dẫn của Tống Thụy Trì mà lên tầng hai, Từ Nhĩ nhanh chóng đến được văn phòng của Tống Thụy Trì.
Cửa kính trong suốt, bên trong có năm người.
Tống Thụy Trì ngồi trước bàn làm việc, trợ lý của hắn đứng bên cạnh nói gì đó, ba người ngồi sô pha đều lạ mặt, đều đang cúi đầu làm việc.
Từ Nhĩ lặng lẽ qua, còn tới cửa thì Tống Thụy Trì đã ngẩng đầu lên.
Trợ lý cũng nhìn về phía cậu.
Tống Thụy Trì vẫy tay với Từ Nhĩ, bảo Từ Nhĩ vào.
Trước khi tới, Từ Nhĩ tưởng tượng quá nhiều hình ảnh.
Ví dụ như cậu ngồi ở phía đối diện Tống Thụy Trì, xem hắn làm việc.
Ví dụ như cậu ngồi ở phía đối diện Tống Thụy Trì, xem Tống Thụy Trì ăn cơm, thuận tiện ăn ké mấy miếng.
Ví dụ như Tống Thụy Trì đói khát gì đó, cậu có thể thuận tay đưa qua.
điều kiện tiên quyết của những cảnh tượng đó là trong văn phòng chỉ có hai người họ.
Hiện ̣i có nhiều người như vậy, tất nhiên là Từ Nhĩ thể làm gì.
Cậu vô cùng câu nệ mà gõ cửa vào, di chuyển về phía bàn làm việc của Tống Thụy Trì.
Trợ lý đã nói chuyện với Tống Thụy Trì xong rồi, họ đối diện cười trong mấy giây ngắn ngủi, đó trợ lý thấy được cái túi trong tay Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ xách cái túi cao lên một chút: “Mang đồ ăn cho Tống lão sư.”
“Tống lão sư ăn…” Trợ lý nói đến đây thì đột nhiên giống như bị một cơn sóng dữ ngăn lại, mạnh mẽ nuốt chữ “Rồi” trong miệng lại: “Cái gì vậy?”
Từ Nhĩ nói: “Mì xào bò.”
Trợ lý cười mà nói “Ngon thật đấy” rồi lập tức đầu , gia nhập vào nhóm ba người sô pha, vùi đầu làm việc cùng mọi người.
Tống Thụy Trì kéo một cái ghế bên cạnh mình , Từ nhĩ hiểu ý, vòng qua bàn làm việc.
Còn ngồi xuống, Tống Thụy Trì đột nhiên duỗi tay , một tay giữ chặt tay của Từ Nhĩ, một tay vòng qua eo cậu, giữ chặt.
Sau đó Tống Thụy Trì nghiêng đầu, dựa vào bụng Từ Nhĩ.
Cảm giác rất kỳ lạ, Từ Nhĩ lập tức mím môi.
Sau đó cậu lén nhìn về phía sô pha, bốn người bên càng vùi đầu sâu hơn.
Kết quả là Từ Nhĩ cũng làm càn, nhếch miệng nở nụ cười ở một góc độ ai nhìn thấy,
Ai nha ai nha.
Mẹ ơi mẹ ơi.
Từ Nhĩ hít một thật sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-93.html.]
“Rất mệt ?” Từ Nhĩ hỏi.
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Từ Nhĩ đặt tay đầu Tống Thụy Trì, vỗ hai cái như trấn an: “Tống lão sư vất vả rồi.”
Hehehehehehe.
Trong văn phòng chỉ còn tiếng gõ bàn phím từ phía sô pha, nhưng càng có vẻ an tĩnh hơn.
Vài giây qua , tay của Tống Thụy Trì đột nhiên căng chặt, kéo Từ Nhĩ lại gần.
cũng chỉ một chút thôi, đó Tống Thụy Trì lập tức buông .
Cái ghế dựa bị văng lần nữa được Tống Thụy Trì kéo lại.
Từ Nhĩ ngồi xuống, rất đồng tình mà nói với Tống Thụy Trì: “Đáng thương quá.”
Tống Thụy Trì nói: “Tống Tống đáng thương.”
Từ Nhĩ cười: “Đúng vậy, Tống Tống đáng thương.”
Đáng yêu thật, Tống Tống.
Tống Thụy Trị tiếp tục làm việc, Từ Nhĩ kéo cái túi lên bàn lại gần, nhỏ giọng nói: “Sao nói còn có nhiều người như vậy, em chỉ mua có một phần.”
Tống Thụy Trì: “Nhiều người như vậy thì em mang đồ thế nào?”
Từ Nhĩ: “Vậy thì em gọi món cho các .”
Tống Thụy Trì đột nhiên nắm lấy mặt của Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ: “Làm, , vậy!”
Nói ba chữ là ́ch , trong văn phòng thật sự quá an tĩnh, Từ Nhĩ càng nói càng nhỏ giọng.
Tống Thụy Trì: “Em cho là muốn ăn mì xào bò à?”
Từ Nhĩ ngây ngẩn cả người: “Anh ăn mì xào bò à? Vậy muốn ăn cái gì?”
Tống Thụy Trì: “...”
“Anh muốn ăn mì xào bò.” Tống Thụy Trì lại nói: “Giúp mở .”
Từ Nhĩ “A” một tiếng, bắt đầu hành động, chỉ là...
Từ Nhĩ: “Chỉ có một mình ăn, có phải là tốt lắm ?”
“Không.” Tống Thụy Trì: “Họ đều ăn rồi.”
Từ Nhĩ: “Vậy vì ăn?”
Tống Thụy Trì: “Anh chờ trợ lý nhỏ của .”
Từ Nhĩ cười: “Lỡ như trợ lý nhỏ của đưa đồ ăn cho thì ?”
Tống Thụy Trì: “Vậy thì chết đói.”
Trợ lý nhỏ cười.
nên nói thì vẫn phải nói.