Tống Thụy Trì tất nhiên là hoàn toàn tin: “Là tốt xấu?”
Từ Nhĩ nói tốt, cũng nói xấu, chỉ nói: “Quen biết rất vui vẻ, thật đấy.”
Nói rồi cậu đứng lên rời : “Em tắm rửa đây.”
Cũng phải là trốn tránh Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ vốn chỉ tính toán xem xong một tập rồi tắm rửa, hôm nay bôn ba cả ngày, người bẩn rồi.
Cũng coi như trốn tránh Tống Thụy Trì, nếu còn hỏi nữa thì sẽ là lịch sự rồi, Tống .
Buổi tối còn nhiều thời gian, Tống Thụy Trì chờ Từ Nhĩ tắm rửa xong, xếp hàng đến phòng ngủ chính tắm rửa.
Từ Nhĩ trở lại phòng khách, mở một tập thế giới động vật mới.
Ngày thường này hề nhớ tới chương trình này, ngờ rằng lúc này vừa xem, còn thấy rất thú vị.
Thế giới rất lớn, nhận thức lại nhỏ.
Hôm nay Từ Nhĩ mặc đồ ngủ Tống Thụy Trì đưa cho cậu. Chờ cậu xem được một nửa, Tống Thụy Trì cũng từ phòng ngủ chính. Từ Nhĩ phát hiện, người Tống Thụy Trì là một bộ đồ ngủ giống kiểu dáng nhưng khác màu sắc với bộ của mình.
Vì thế Từ Nhĩ sờ quần áo của mình: “Đây phải là mua cho em chứ?”
“Là mua cho người thích mặc cùng kiểu với .” Tống Thụy Trì nói rồi hỏi: “Là em ?”
Từ Nhĩ chẹp miệng một cái, thể thừa nhận: “Là em là em, nào?”
Tống Thụy Trì cười cười.
Hai người cứ ngồi như vậy, cùng Soso xem một tập thế giới động vật nữa.
Thời gian bị tiêu hao, rất nhanh đã đến giờ ngủ, họ vệ sinh cá nhân rồi lên giường như họ vẫn thường xuyên làm khi Từ Nhĩ tới đây.
Tống Thụy Trì tắt đèn, phòng ngủ rơi vào bóng tối.
Từ Nhĩ nằm thật tốt, nằm một cách bình thường, nằm để tay mặt bàn, nằm để tay bụng.
Nhắm mắt 10 phút rồi lại mở .
Có lẽ là ban ngày ngủ quá nhiều, lúc này ngủ được.
Tống Thụy Trì giống như có cảm ứng, Từ Nhĩ đang ̣nh lần nữa nhắm mắt lại cố ngủ thì Tống Thụy Trì đã mở miệng: “Không ngủ được ?”
Từ Nhĩ mở mắt: “Có một chút.”
Bàn tay của Tống Thụy Trì duỗi , đặt đầu Từ Nhĩ.
Không xoa, hắn chỉ đặt đó thôi.
“Chọn , nói chuyện phiếm là kể chuyện cho em .”
Từ Nhĩ tò mò mà nghiêng người, bởi vì sự dịch chuyển này của cậu, Tống Thụy Trì trượt tay, vẽ nửa cái vòng tròn đầu Từ Nhĩ, cuối cùng dừng lại, ngón tay dừng tóc mái của Từ Nhĩ.
Giống như là thuận thế, Tống Thụy Trì cuối cùng cũng xoa hai cái, tóc mái của Từ Nhĩ bởi vậy mà quơ quơ trước lông mày.
“Còn có lựa chọn nói chuyện phiếm à?” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Bởi vì sẽ kể chuyện.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Em cứ muốn kể thì ?”
Tống Thụy Trì cố tình buông tiếng thở dài: “Vậy chỉ có thể làm thôi.”
Nhìn hắn muốn cầm lấy điện thoại, Từ Nhĩ lập tức cầm lấy bàn tay vừa thu hồi của Tống Thụy Trì.
“Lừa đó.” Từ Nhĩ đặt tay của Tống Thụy Trì lên đầu mình một lần nữa: “Nói chuyện phiếm , đúng lúc em có chuyện muốn nói.”
Tống Thụy Trì tò mò: “Muốn nói cái gì?”
“Nói về cảm giác của khi xem liên minh sư tử.” Từ Nhĩ sợ Tống Thụy Trì sẽ nghiêm túc, lại bổ sung: “Còn có, về người thích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-90.html.]
Tống Thụy Trì sửng sốt nửa giây, cười rộ lên: “Hả?”
Từ Nhĩ cũng cười: “He.”
Tống Thụy Trì: “Nói cái nào trước?”
Từ Nhĩ: “Anh chọn .”
“Anh cảm thấy mấy con sư tử đó…” Tống Thụy Trì ̣m dừng một lát, như đang suy nghĩ, đó nói: “Anh thích ai cơ?”
Trong lòng Từ Nhĩ bắt đầu buồn bực: “Đối tượng yêu thầm của đó, phải nói có đối tượng yêu thầm ?”
Tống Thụy Trì: “Đối tượng yêu thầm của ?”
Từ Nhĩ: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ nghi hoặc, bầu khí rất mờ ảo, Từ Nhĩ nhìn rõ biểu tình của Tống Thụy Trì, nhưng ngữ khí này của Tống Thụy Trì giống như chuyện này là do Từ Nhĩ bịa vậy.
Tất nhiên là Từ Nhĩ đưa chứng cứ: “Lúc đến thành phố C có nói với em đó, ở xe.” Từ Nhĩ lần lượt liệt kê : “Cái gì mà nhất kiến chung tình, cái gì mà chụp lén , cái gì mà xin WeChat đó, phải ?”
Tống Thụy Trì cười.
Cười?
Có ý gì vậy?
“Cái gì thế?” Làm Từ Nhĩ bối rối.
Tống Thụy Trì trả lời mà hỏi ngược lại: “Em muốn biết cái gì?”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Anh có cái gì thì nói cái đó.”
Tống Thụy Trì: “Người mà em nghĩ trong đầu hiện ̣i đó, bọn có liên hệ.”
Từ Nhĩ phân tích một chút: “Không có liên hệ?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Từ Nhĩ: “Vì ?”
Không phải lúc trước còn rất thích ?
Tống Thụy Trì nói: “Không vì .”
Từ Nhĩ: “Là hết thích rồi ?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Từ Nhĩ phát âm thanh ghét bỏ: “A, lại thích người nữa nhanh như vậy chứ.”
Tống Thụy Trì vậy mà còn rất đúng lý hợp tình: “Không được ?”
Từ Nhĩ đột nhiên nở nụ cười: “Có thể.”
Cái gì vậy?
Cái gì vậy chứ?
mà...
Khá buồn cười, còn làm Từ Nhĩ xây dựng tâm lý rất lâu trước khi hỏi.
Còn chuẩn bị tâm lý sẽ phải chút chuyện về Tống Thụy Trì và người nọ.
Kết quả là...
Chỉ có vậy thôi?