Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:54:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Nhĩ cười: “Có phải em rất ngốc ?”
Tống Thụy Trì: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ dừng một chút, ngồi dậy: “Em hỏi như vậy phải để trả lời như thế.”
Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Vậy ý của Từ là?”
Tống Thụy Trì đang cố ý.
Từ Nhĩ vẫn nguyện ý cho Tống Thụy Trì một cơ hội nữa.
“Làm lại.” Từ Nhĩ hỏi: “Có phải em rất ngốc ?”
Tống Thụy Trì: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ chỉ bên ngoài: “Dừng xe, em muốn xuống xe.”
Tống Thụy Trì lái càng nhanh hơn, cười nói: “Họ đều rất thích em, nói em rất ngoan.”
Từ Nhĩ khoanh tay trước ngực: “Sự thật mà.”
Tống Thụy Trì học theo ngữ khí của Từ Nhĩ: “Sự thật mà.” Sau đó lại dùng âm thanh của chính mình nói: “Ai mà thích Từ Tiểu Nhĩ chứ.”
Từ Nhĩ lén liếc nhìn Tống Thụy Trì một cái, ho khan trong lòng: “Vậy Tống có thích ?”
Tống nói: “Thích.”
Tuy rằng Từ Nhĩ biết, với điều kiện tiền đề này thì trả lời “Thích” là tất nhiên, nhưng cậu vẫn bị lời nói căn bản cần suy nghĩ của Tống Thụy Trì làm cho có chút vui vẻ.
Theo lý mà nói, cậu cũng nên thuận lý thành chương mà nói thích Tống Thụy Trì.
Ít nhất cũng nên có một câu “Vậy em cũng thích ”.
tới đèn đỏ rồi.
Tống Thụy Trì đạp phanh, xe lay động, ngắt quãng sự chuẩn bị của Từ Nhĩ.
Thần kinh căng chặt của Từ Nhĩ cũng vì vậy mà bị phóng thích, cả người đều héo úa ở ghế.
Từ Nhĩ bắt đầu nhớ lại trước mình giao lưu với Tống Thụy Trì như thế nào.
Sau khi suy nghĩ thì rút một lời rất có đạo lý. Vẫn là thẳng nam dễ làm, hiện ̣i lại có băn khoăn, có tâm tư riêng, có sự ngượng ngùng.
Đi qua cái đèn đỏ này, xe của Tốn Thụy Trì về phía nam thành phố, đó lại rẽ ở một giao lộ, lúc này Từ Nhĩ mới phản ứng lại: “A? Đến nhà à?”
Tống Thụy Trì: “Đi ?”
Từ Nhĩ cười: “Anh đã lái về phía nhà rồi.”
Tống Thụy Trì: “Hỏi cho có hình thức.”
Từ Nhĩ: “Nếu em muốn thì ?”
Tống Thụy Trì: “Soso nhớ em rồi.”
Từ Nhĩ dừng lại, đó cười rộ lên: “Tống .”
Tống Thụy Trì: “Sao vậy, Từ ?”
Từ Nhĩ: “Anh rất biết nắm bắt em.”
Tống Thụy Trì: “Vinh hạnh của .”
Từ Nhĩ: “Đúng là lâu rồi gặp Soso.”
Tống Thụy Trì: “Mấy ngày gặp rồi?”
Từ Nhĩ: “Bốn ngày rồi, lần trước là thứ ba tới nhà ăn cơm.”
Tống Thụy Trì: “Thứ ba tuần có tới ?”
Từ Nhĩ: “Tới.” Bổ sung thêm một câu: “Em muốn ăn tôm rang muối tiêu.”
Tống Thụy Trì: “Thứ năm làm tôm rang muối tiêu.”
Từ Nhĩ đầu nhìn Tống Thụy Trì: “Vì thứ ba làm?”
Tống Thụy Trì lại hỏi: “Thứ năm có tới ?”
Từ Nhĩ: “Tới chứ.”
Tống Thụy Trì: “Được.”
Từ Nhĩ sửng sốt một chút, cứ cảm thấy có cái gì đó bị Tống Thụy Trì quấn chặt.
Không chờ cậu nghĩ , Tống Thụy Trì lại nói: “Bên trong có socola.”
Tống Thụy Trì nói về ngăn kéo trước đầu gối của Từ Nhĩ, Từ Nhĩ mở , quả nhiên nhìn thấy bên trong có socola Tống Thụy Trì thích.
Buổi tối ăn lẩu, bây giờ Tống Thụy Trì nhắc tới, xác thực là có chút thèm đồ ngọt.
Vì thế Từ Nhĩ lấy , mở giấy gói, cắn một miếng.
Chỉ là cậu còn bắt đầu nhai thì Tống Thụy Trì đã nói: “Anh muốn ăn.”
Động ́c trong miệng của Từ Nhĩ lập tức dừng lại.
Xác thật, Tống Thụy Trì nói là cho Từ Nhĩ ăn.
Từ Nhĩ nhai hai miếng, suy nghĩ, đưa miếng socola còn dư lại tay qua.
Tống Thụy Trì liếc thấy, hắn nghiêng người, cắn nửa miếng socola tay Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ rút tay lại, cũng gấp giấy gói socola lại.
Trong đầu, mấy từ “hôn gián tiếp” bỗng nhiên nhảy .
Vị ngọt của socola tan rất nhanh, mà vị đắng cũng lập tức biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-88.html.]
Từ Nhĩ chậm ̃i mím môi, cũng dựa người vào ghế, muốn cười nhưng chỉ đè ép khóe môi mà nhìn chằm chú về phương xa.
Không bao lâu, xe chạy đến nhà của Tống Thụy Trì, khi dừng lại, Tống Thụy Trì đeo balo của Từ Nhĩ để ở ghế lên người, cùng Từ Nhĩ lên tầng.
Vừa mở cửa, Từ Nhĩ đã gọi: “Soso.”
Chú mèo nhỏ này rõ ̀ng là nhớ Từ Nhĩ, được âm thanh liền lộc cộc tới.
Soso của chúng chính là một tiểu Vương tử cao quý.
Từ Nhĩ giày xong liền bế Soso lên, cậu vuốt lông Soso, nhìn Tống Thụy Trì giàu xong mới vào.
“A.” Lúc này Từ Nhĩ mới nghi hoặc: “Anh đeo balo của em làm gì?”
Tống Thụy Trì lấy balo xuống, đặt ở sô pha: “Hỏi rất .”
Có lẽ là hành vi theo bản năng.
Từ Nhĩ ôm mèo, nhìn balo.
Nếu như balo đã ở đây rồi...
“Hay là tối nay em ngủ ở nhà .”
“Tối nay ở lại .”
Hai người đồng thời mở miệng.
Từ Nhĩ cười, Tống Thụy Trì cũng cười.
“Quyết ̣nh như vậy .” Từ Nhĩ nói.
Tống Thụy Trì cũng nói: “Quyết ̣nh như vậy .”
Từ Nhĩ xoay người hô một tiếng rồi ngồi vào sô pha, bàn tay đặt sâu trong lông của Soso.
Tống Thụy Trì bật TV cho Từ Nhĩ, lại lấy đồ ăn vặt của Soso cho Từ Nhĩ.
Sắp xếp xong cho một mèo một người, hắn đến quầy bar đun nước.
Thuận tiện mở điện thoại.
Trong nhóm có người tag hắn.
Thạch Tử Diệc: [@S, mình lại có cảm giác Từ Nhĩ có chút khác lạ.]
Ứng Cảnh: [Đúng ! Mình cũng có cảm giác đó.]
Trần Vũ ăn dưa: [Như thế nào như thế nào!]
Tống Thụy Trì nhìn người đang đút đồ ăn cho Soso.
ắn cúi đầu, đầu tiên là trả lời một câu giống như Ứng Cảnh trước, nhưng suy nghĩ một chút, hắn copy paste, mà tự mình gõ chữ.
Tống Thụy Trì: [Vì ?]
Thạch Tử Diệc: [Cụ thể mà nói thì cũng rõ lắm, chỉ là có cảm giác.]
Tống Tụy Trì: [@Ứng Cảnh.]
Ứng Cảnh: [Hahahaha, mình cũng có cảm giác thôi.]
Tống Thụy Trì: [...]
Tống Thụy Trì: [Cuộc nói chuyện kết thúc.]
Thạch Tử Diệc: [Haha, đừng mà.]
Thạch Tử Diệc: [Chính là mơ hồ cảm thấy có hy vọng.]
Lúc này Tiểu Hạ xuất hiện: [Mình cũng cảm thấy vậy!]
Tiểu Hạ: [Hơn nữa Nguyên Nguyên cũng nói với mình, em ấy nói Từ Nhĩ nhất ̣nh thích Tống Thụy Trì.]
Tống Thụy Trì gần như cười ngay lập tức.
rất nhanh, khóe môi của hắn lại hạ xuống.
Tống Thụy Trì: [Hình như mình đã từng gặp cốt truyện này ở rồi.]
Thạch Tử Diệc: [Hahahahaha.]
Ứng Cảnh cũng nhắn theo: [Hahahaha.]
Tiểu Hạ cũng: [Hahahahaha.]
Sau đó Tiểu Hạ thu hồi tin nhắn Nguyên Nguyên nói Từ Nhĩ thích Tống Thụy Trì lại.
Tiểu Hạ: [Coi như mình nói.]
Tống Thụy Trì gửi một sticker: [[phục rồi]]
Thạch Tử Diệc: [Haha.]
Thạch Tử Diệc: [Khó mà nói, thật sự khó mà nói.]
Thạch Tử Diệc lại hỏi: [Nói nhiều như vậy, Tống Tống của chúng sẽ một lần nữa con đường yêu thầm ?]
Tống Thụy Trì tùy tiện ấn một sticker: [[ có thể]]
đặt đeiện thoại xuống, hắn nhìn về phía sô pha.
Vậy thì...
Tống Thụy Trì.
Hiện ̣i mày đang làm gì vậy?!