Từ Nhĩ cảm thấy, cảm giác mong muốn chia sẻ này thực sự chỉ là một thói quen thôi, mấy ngày nay, khi dần dần chia sẻ nữa, cậu phát hiện có rất nhiều thứ cần thiết phải nói .
Thậm chí cậu còn nghĩ , trước vào những ngày tháng còn có Tống Thụy Trì thì mình sinh hoạt như thế nào.
Rắt rối rắm, trước khi ngủ thiếp , cậu vẫn luôn nghĩ, cái gì là đúng, cái gì là sai.
Cậu cảm thấy bản rất xa lạ, lại cảm thấy vẫn là bản của trước đây.
...
Rất nhanh đã đến thứ năm, là ngày đến nhà Tống Thụy Trì ăn cơm đã hẹn trước.
Buổi tối 9 giờ, Từ Nhĩ đặt bút vẽ nét cuối cùng máy tính rồi tan làm.
Thực hôm nay cậu đã xin nghỉ sớm, cậu còn nói với Tống Thụy Trì là buổi tối sẽ đến. Tống Thụy Trì hỏi vì , chỉ nói được.
Chỉ là Từ Nhĩ vượt qua được tâm lý của mình, nhất ̣nh phải tăng ca.
...
Đến thứ sáu, họ liên lạc cả một ngày.
...
Thứ bảy là sinh nhật 1 tuổi của cháu ngoại, cho nên sáng sớm thứ bảy, Từ Nhĩ đã cầm theo quà tặng cháu ngoại mà về nhà.
Trực tiếp đến nhà của chị họ, nhưng lúc này còn sớm, họ hàng còn đến, chỉ có cậu và nhà của dì.
Từ Nhĩ vào cửa, câu đầu tiên của dì là: “Tiểu Nhĩ, tới rồi à.”
Câu thứ hai: “Ôi chao, sắc mặt lại kém như vậy?”
Bà nói như vậy, người trong phòng đều nhìn qua, mẹ cậu cũng từ phòng của chị họ.
“Đúng vậy.” Mẹ lập tức lo lắng: “Sao quầng thâm mắt lại đậm như vậy, môi cũng nhợt nhạt, gân đây rất nhiều công việc ?”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Gần đây bận.”
Mẹ hỏi: “Có phải là ngủ ngon ?”
“Còn ổn.” Từ Nhĩ dám nói thật: “Không có việc gì , hạng mục sắp kết thúc rồi.”
Mẹ: “Đừng làm việc quá mệt mỏi, nhất ̣nh phải nghỉ ngơi cho tốt.”
Từ Nhĩ: “Con biết rồi.”
“Không nói đùa với con , con có xem mấy tin tức ? Người trẻ tuổi làm quá mệt mỏi, buổi tối ở nhà liền…” Mẹ nói đến đây, cảm thấy may mắn nên dừng lại: “Phải chú ý sức khỏe, con ở một mình, nhất ̣nh được quá mệt mỏi, công việc gì đó đều quan trọng, sức khỏe là quan trọng nhất.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Con biết rồi, con .”
Tuy rằng cậu bận, nhưng kỳ thật nghỉ ngơi cũng ít.
Ngủ tốt chẳng qua là do nguyên nhân khác thôi.
Đặt đồ chơi xuống, Từ Nhĩ rửa tay rồi theo mẹ đến phòng của chị họ.
Từ Nhĩ từng gặp cháu ngoại một lần khi đầy tháng, lúc này lại khác rồi, còn có thể đất vài bước.
Các trưởng bối thúc giục, Từ Nhĩ cũng ôm lấy cháu ngoại, chụp ảnh chung với cậu bé, khí đặc biệt nhiệt liệt.
Chờ đến khi cậu xong xuôi, mọi người lại vây quanh cháu ngoại trêu chọc.
Từ Nhĩ đứng ở phía cười, có chút thất thần.
Đột nhiên, điện thoại trong túi cậu rung lên.
Từ Nhĩ làm bộ vội mà chờ vài giây, đó mới lấy xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-81.html.]
Được rồi, là tin nhắn trong nhóm, Trần Nam hỏi mọi người có chơi game .
Từ Nhĩ nói một câu mình về nhà, đó đã đổi chế độ làm phiền cho nhóm này.
Mấy ngày cậu đã tắt thông báo của vài cái nhóm rồi.
Còn hiểu mà tắt cả Tống Thụy Trì.
rất nhanh đã mở lại.
Không bao lâu , mọi người đưa cháu ngoại tới phòng khách, bạn bè thiết cũng dần dần nhiều hơn.
Mà điện thoại của Từ nhĩ lại hề rung lên chút nào.
Chỉ là Từ Nhĩ vẫn sẽ thường xuyên lấy xem một chút, cậu nghĩ, có lẽ là lúc di chuyển đã để ý đến điện thoại rung lên.
Sự thật chứng minh, là cậu suy nghĩ nhiều rồi.
Mọi người ở phòng khách vui vẻ nói chuyện phiếm, chờ đến giờ thì cháu ngoại bắt đầu chọn đồ vật đoán tương lai.
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, cháu ngoại xiêu xiêu vẹo vẹo mà tấm thảm màu đỏ.
Dưới sự chỉ thị của mọi người, cháu ngoại nhỏ bắt đầu bò.
Lúc này, túi của Từ nhĩ lại rung lên.
Không chỉ một chút, mà là liên tục.
Từ Nhĩ đặt tay lên túi, cảm nhận tuần suất, xác ̣nh là có người đang gọi điện thoại tới.
Cháu ngoại ở bên đã duỗi tay , Từ Nhĩ nhìn thấy cậu bé lấy cái gì, kịp chờ đợi mà lấy điện thoại .
Điện thoại biểu thị là Tống Thụy Trì.
Tim của Từ Nhĩ đập mạnh hơn, đối diện với tiếng hoan hô kịch liệt trong phòng khách lúc này.
Cậu như người bị bỏ rơi ở chỗ này, cả thế giới chỉ có một mình cậu mặt mày ủ ê.
“Alo.”
Từ Nhĩ ở đầu bên điện thoại, vừa nói vừa hành lang an tĩnh.
Có lẽ là đầu bên được thanh âm bên này nên hắn hỏi Từ Nhĩ: “Em đang ở ?”
Từ Nhĩ nói: “Em về nhà.”
Tống Thụy Trì trầm mặc.
Từ Nhĩ giải thích: “Cháu ngoại của em 1 tuổi, chính là cháu ngoại mà em từng nhắc với .”
Tống Thụy Trì chỉ “Ừm” một chút.
Từ Nhĩ hỏi: “Làm vậy?”
Tống Thụy Trì: “Không có gì, muốn hỏi em xem buổi trưa có tới được .”
Từ Nhĩ cười khách sáo: “Em về nhà rồi.”
Tống Thụy Trì: “Đã biết.”
Trong phòng khách lại trở nên náo nhiệt, dường như Từ Nhĩ thấy có người gọi tên mình.
“Ừm…” Từ Nhĩ hỏi: “Anh còn có việc gì ?”
Tống Thụy Trì nói: “Không có việc gì, em .”
Từ Nhĩ: “Được.”