Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:55:35
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên bảng hiệu chi chít về hoạt động khai trương, một hai ba bốn thứ, đại khái là nói nếu có thể uống hết rượu được quán cung cấp trong vòng nửa giờ, ngủ quên nôn mửa toilet say rượu thì có thể được miễn phí, cũng có kèm quà tặng.
điều kiện chơi hoạt động này là có ít nhất hai người.
“Muốn chơi ?”
Từ Nhĩ đang xem mấy loại rượu chủ quán cung cấp, bên tai đột nhiên truyền tới những lời này.
Quay đầu, Từ Nhĩ sửng sốt một chút.
“Tống Thụy Trì.”
Từ Nhĩ đứng thẳng: “Sao lại…” Cậu dừng một chút: “Thật trùng hợp.”
Tống Thụy Trì cười với Từ Nhĩ: “Đúng là trùng hợp.”
Từ Nhĩ ngẩng đầu, cũng cười với Tống Thụy Trì.
Cũng là lần này, Từ Nhĩ cảm nhận được cái gọi là 1m9 trong miệng Từ Thần.
Chiều cao của Từ Nhĩ ở chỗ nào thì cũng là chuẩn xác 1m8, trong cuộc sống rất ít khi cậu cần phải ngửa đầu nhìn người khác như vậy.
Giờ phút này trước cửa chỉ có hai người họ, còn có bốn năm người thò qua xem quy tắc, cho nên khoảng cách của hai người họ giống như đang xã giao.
Giờ phút này, Tống Thụy Trì mặc áo lông màu trắng và một cái quần dài màu nâu rộng thùng thình.
Vì thế Từ Nhĩ cũng có thể cảm nhận được đôi chân rất dài một cách trực quan.
“Sao cậu lại ở đây?” Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ cười một chút.
Kỳ thật những lời này là điều Từ Nhĩ vừa muốn hỏi, đó lại nuốt xuống.
Đối với quan hệ con người, não của cậu luôn rất nhanh, nhưng miệng vẫn nhanh hơn, cậu thường xuyên nói lung tung một câu theo bản năng, đầu óc sẽ lập tức nói với cậu rằng thích hợp, cần thiết, liên quan gì đến cậu, vì thế cậu lập tức ném những lời này ngoài Địa Cầu, cũng chỉ còn dư lại một nửa.
“Cười cái gì?” Không đợi Từ Nhĩ trả lời, Tống Thụy Trì lại hỏi thêm một câu.
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không có gì.” Cậu nói: “Tôi ̉n bộ.”
Tống Thụy Trì: “Ở quanh đây à?”
Từ Nhĩ liếc mắt về phía tiểu khu của mình một chút: “Bên .”
“Anh thì ?” Từ Nhĩ hề cảm thấy mạo muội: “Sao cũng ở đây?”
Tống Thụy Trì nói: “Tới chơi.” Sau đó hắn lại hỏi Từ Nhĩ: “Muốn chơi ?”
Từ Nhĩ chỉ vào biển hiệu: “Cái này ?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Từ Nhĩ: “ chỉ có một mình.”
Tống Thụy Trì: “Hai người.”
Đôi mắt của Từ Nhĩ cong cong: “Anh à?”
Dường như Tống Thụy Trì đã gật đầu thật nhẹ một cái: “Tôi có thể phải ?”
Từ Nhĩ cong mắt: “Đương nhiên là có thể rồi.”
Tống Thụy Trì lùi lại non nửa bước, nhường đường vào quán bar: “Đi thôi?”
Từ Nhĩ: “Đi!”
Kỳ thật Từ Nhĩ có hứng thú gì với hoạt động này, nhưng cậu rất thích duyên phận trùng hợp như thế này, hôm nay thật sự trùng hợp với Tống Thụy Trì quá nhiều thứ, khiến cậu rất nguyện ý cũng rất thích cùng với Tống Thụy Trì.
Đặc biệt là vào khoảnh khắc họ đồng thời bước vào quán bar, sự vui sướng trong đáy lòng trực tiếp lên đến ̉nh núi.
Chỉ là mới tiến vào quán bar bao lâu, Từ Nhĩ phát hiện, Tống Thụy Trì cũng hề một mình như trong tưởng tượng của cậu.
Một bàn ở giữa có chừng năm sáu người đang vẫy tay về phía họ.
Từ Nhĩ cũng vừa ý thức được, đúng vậy, Tống Thụy Trì lại tự mình tới quán bar chơi được chứ, trừ phi hắn có tâm sự thôi.
Haha, thật hài hước.
Tống Thụy Trì cũng vẫy tay với họ, mà vào giờ khắc này, bước chân của Từ Nhĩ dừng lại một chút.
Thế là bắt đầu, Từ Nhĩ thuyết phục chính mình, ngồi chung với bạn bè của Tống Thụy Trì cũng có gì, phải từng ngồi ăn cơm với người lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-8.html.]
Sau khi vài bước, cuối cùng Từ Nhĩ cũng thuyết phục được chính mình, Tống Thụy Trì lại đột nhiên kéo cậu một cái.
Sức lực nhỏ, cả người đều bị túm lại.
“Ngồi ở đây.” Tống Thụy Trì đã đứng bên cạnh một cái bàn tròn nhỏ.
Từ Nhĩ sửng sốt một chút, nhìn về phía bạn bè của Tống Thụy Trì.
Dường như Tống Thụy Trì biết cậu muốn hỏi cái gì: “Mặc kệ họ.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng.
suy nghĩ một chút, Từ Nhĩ vẫn ngồi xuống, nói: “Tôi có thể qua đó.”
Tống Thụy Trì tỏ thái độ bằng cách ngồi xuống, bây giờ hắn có ưu thế cao, thậm chí còn phải ngửa đầu nhìn Từ Nhĩ.
“Làm vậy?” Tống Thụy Trì hỏi cậu.
Hỏi quá đúng chỗ.
Từ Nhĩ lại nhìn về phía mấy người : “Mọi người vốn cùng .”
Tống Thụy Trì: “Tôi quen biết họ.”
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tống Thụy Trì kéo ghế dựa bên cạnh Từ Nhĩ ngoài một chút: “Ngồi trước .”
Từ Nhĩ nghi hoặc mà ngồi xuống: “Anh biết họ?”
Tống Thụy Trì đột nhiên cười: “Biết.”
Từ Nhĩ: “Có ý gì vậy?”
Tống Thụy Trì lại hỏi: “Tửu lượng thế nào?”
Từ Nhĩ suy nghĩ, lắc đầu: “Không biết.”
Tống Thụy Trì như đang phân tích những lời này của cậu: “Bình thường có uống rượu ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không uống.”
Lúc này, có âm thanh truyền đến phía bạn bè của Tống Thụy Trì: “Tống, cậu có ý gì đây?”
Từ Nhĩ đưa lưng về phía họ, hiểu lại vô cùng chột dạ.
Tống Thụy Trì giống như thấy, hắn nói: “Cậu tùy tiện uống, còn lại để .”
Từ Nhĩ mím môi, ánh mắt hướng về phía bàn lớn: “Hay là…”
Tống Thụy Trì cho cậu có cơ hội nói tiếp, ngắt lời: “Quà tặng cho hai người là một con gấu bông.”
Từ Nhĩ sửng sốt một chút, cười rộ lên: “Sao lại nói giống như sẽ bị gấu bông dụ hoặc vậy?”
Tống Thụy Trì nói: “Tôi sẽ bị.”
Từ Nhĩ có chút thể tưởng tượng: “Anh thích gấu bông?”
Tống Thụy Trì: “Mèo của thích.”
Lời nói của Tống Thụy Trì và sự thưởng thức của Từ Nhĩ có xung đột, lần đầu tiên nói mèo thích gấu bông, nhưng bởi vì cậu từng nuôi mèo nên rất nhanh đã lựa chọn tin tưởng vô điều kiện, cũng “À” một tiếng.
Từ Nhĩ: “À.”
Từ Nhĩ hỏi: “Là con mèo trong avatar của à?”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Nó tên là Soso.”
Từ Nhĩ lặp lại: “Soso.”
Không ai có thể thờ ơ khi thấy bạn bè của mình nói muốn có một thứ gì đó, huống chi còn là bạn mèo thích.
Trong đầu Từ Nhĩ đã xuất hiện hình ảnh Soso dính lấy gấu bông cọ tới cọ lui.
Từ Nhĩ bị kích thích, lập tức ngồi thẳng.
Lấy!
Phải lấy được!
Lấy lấy lấy!