Cái, cái gì vậy chứ!
Từ Nhĩ nhìn tấm ảnh trong điện thoại, nửa ngày phản ứng lại.
Hình ảnh rất rõ ̀ng, Tống Thụy Trì ngồi dưới đất, Từ Nhĩ ở trong lòng hắn, dựa vào hắn, ngửa đầu, đó hôn cổ hắn.
Quá... Sắc.
Khi cảm nhận được chữ sắc đầu tiên thì đã có thể biết chắc hình ảnh này có bao nhiêu ổn.
Hôn mặt thì thôi , ít nhất thì hôn mặt còn có thể miễn cưỡng giải thích được, gượng ép mà tỏ vẻ đó là tình cảm thiết gì đó, còn hôn cổ là cái quỷ gì chứ?
Lúc này, da gà của Từ Nhĩ đã nổi lên, cũng có thể cảm nhận được nhịp tim của mình mạnh hơn, cảm giấc xấu hổ bất ngờ xuất hiện này còn nghiêm trọng hơn lần hôn mặt trước cả trăm lần.
Chờ đến khi hồi phục tinh thần, Từ Nhĩ đã khóa điện thoại, úp màn hình xuống giường.
Sau đó trong đầu toàn là dấu chấm hỏi.
Khi đó cậu vừa mới quen Tống Thụy Trì.
Họ vẫn .
À, đương nhiên là phải đang nói như hiện ̣i thì có thể.
À đúng rồi, ở cổ của Tống Thụy Trì có một nốt ruồi, Từ Nhĩ còn rất thích.
Trách được cậu lại nhớ rõ nốt ruồi đó, thì là bởi vì từng hôn rồi.
“...”
Từ Nhĩ vùi đầu trong đầu gối.
Cái thứ linh tinh rối loạn gì vậy chứ.
Quả nhiên, Từ Thần ở đầu bên lại gửi một loạt tin nhắn.
Từ Thần: [Này???]
Từ Thần: [Anh rồi?]
Từ Thần: [Không có phản ứng???]
Từ Thần: [Anh!!!!!]
Từ Thần gõ chữ mãi tìm thấy người, trực tiếp gọi điện thoại.
May mà chuông điện thoại của Từ Nhĩ rất nhẹ nhàng, đến mức dọa cậu đến mức hồn phách cũng bay.
“Alo.”
“Anh nhìn thấy ảnh ?”
Từ Nhĩ giơ tay nắm tóc một chút: “Thấy rồi.”
Từ Thần: “Có ý gì vậy?”
Từ Nhĩ nắm đến mức tóc cũng đau: “Hôm đó uống nhiều quá.”
Từ Thần: “Em biết là uống nhiều.”
Từ Nhĩ biết nên nói cái gì: “A.”
Từ Thần ở đầu bên nở nụ cười.
Từ Nhĩ: “Em còn cười nữa.”
Từ Thần: “Không thì khóc à?”
Từ Nhĩ: “Để khóc.”
Từ Thần càng cười mạnh hơn, cậu hỏi Từ Nhĩ: “Video này từ vậy? Tống Thụy Trì gửi cho à?”
Từ Nhĩ: “Đúng vậy.”
Từ Thần: “Anh ấy có ý gì?”
Từ Nhĩ nhớ lại một chút, hôm đó Tống Thụy Trì gửi cho , quá mệt nên xem hết, mà đoạn thời gian đó thực sự rất bận.
Được rồi, cái này quan trọng.
Từ Nhĩ phỏng đoán: “Có thể là lúc trước nói với ấy là uống nhiều quá nhớ cái gì, cố gắng cũng được nên ấy mới gửi cho .”
Từ Thần lại hỏi: “Anh ấy có biết nội dung trong video gửi cho ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-74.html.]
Từ Nhĩ nhẹ nhàng hít một .
Sao có thể biết chứ.
Cho nên...
Tống Thụy Trì có ý gì?
Tống Thụy Trì có ý gì!
Hai em ở hai đầu điện thoại đều trầm mặc.
Từ Nhĩ vừa ngủ dậy, đầu óc có phần mơ hồ, cậu lại mở tấm hình Từ Thần gửi.
Ôi.
Không nhìn thấy nhìn thấy nhìn thấy.
“Em nói xem, liệu Tống Thụy Trì có cho rằng cố ý ?” Bản Từ Nhĩ cũng còn gì để nói: “Lần một lần hai đều như vậy.”
Từ Thần kinh ngạc: “Lần một lần hai?”
Từ Nhĩ “A” một tiếng, rất xấu hổ nói: “Sau đó có một lần uống rượu với ấy, hôn mặt ấy.”
Từ Thần ở bên trực tiếp cười thành tiếng.
Từ Nhĩ vậy thì cũng cười.
Sao cậu lại như vậy chứ.
Cậu thật biến thái mà.
Từ Thần: “Đừng nói là Tống Thụy Trì, em cũng cảm thấy là cố ý.”
Từ Nhĩ khóc nước mắt: “Thật sự phải.”
“Cái đó... Ôi.” Từ Thần ở bên đột nhiên ậm ừ: “Anh.”
Đương nhiên là Từ Nhĩ : “Nói thẳng .”
Từ Thần: “Anh và em ám hiệu ?”
Từ Nhĩ: “Ám hiệu gì?”
Từ Thần suy nghĩ: “Danh bạ điện thoại?”
Từ Nhĩ: “Danh bạ gì?”
Từ Thần nói một câu biết ngay mà.
“Không có gì, có gì.” Từ Thần cảm thấy cạn lời vì chính mình, cũng vì Từ Nhĩ: “Vì vòng bạn bè của lại là cầu vồng?”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Cầu vồng thì vậy? Tống Thụy Trì cũng từng hỏi như vậy.”
Từ Thần lại cười, nhưng rất nhanh đã nói: “Tống Thụy Trì hỏi ? Anh ấy hỏi như thế nào?”
“Anh ấy hỏi có biết cầu vồng có ý nghĩa như thế nào .” Nghe có vẻ như Từ Thần biết, Từ Nhĩ hỏi: “Có ý nghĩa gì vậy? Vòng bạn bè của Tống Thụy Trì cũng là cầu vồng.”
Dứt lời, Từ Nhĩ mở vòng bạn bè của Tống Thụy Trì.
“À.” Lúc này Từ Nhĩ mới phát hiện: “Anh ấy đổi rồi.”
Từ Thần nói suy nghĩ: “Em lại lần nữa hoài nghi Tống Thụy Trì là đồng tính luyến ái.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng, vô cùng bình tĩnh mà nói: “Đúng là vậy.”
Từ Thần chậm ̃i phát một tiếng: “Hả?”
Từ Nhĩ lại “À” một tiếng: “Đúng vậy quên nói cho em biết.” Cậu nói: “Kỳ thật cũng chỉ mới biết hôm qua thôi.”
Từ Thần vẫn: “Hả?”
Vì thế Từ Nhĩ nói với Từ Thần, cậu gặp được bạn học vào buổi thi đấu hôm qua, chính là Trịnh Niệm Niệm, Niệm Niệm nói với Từ Nhĩ, việc Tống Thụy Trì cong là việc tất cả mọi người trong giới đều biết, căn bản phải bí mật.
“Ba mẹ của ấy đều biết.” Cuối cùng, Từ Nhĩ nói.
Từ Thần: “Em nói ngay mà.”
“ mà.” Từ Thần cười cười: “Từ cong này được nói từ trong miệng thật sự rất thú vị.”
Từ Nhĩ: “Vì ?”
Từ Thần: “Có cảm giác mâu thuẫn.”