Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:29:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai người cứ như vậy mà đứng ở một góc nhìn Tống Thụy Trì chụp ảnh.

Nhìn một lát, Trương Thành đột nhiên nói: “Cậu quản à?”

Từ Nhĩ: “Quản cái gì?”

Trương Thành: “Cậu xem , nam nữ gì đều chụp.”

Từ Nhĩ đột nhiên ngộ .

Xác thực là chụp lâu rồi, người làm trợ lý như cậu thực sự cần làm gì đó.

Vì vậy, Từ Nhĩ để lại một câu “Nên quản rồi”, đó tới. Cậu vô cùng dũng mãnh mà đến bên cạnh Tống Thụy Trì, chờ người gần nhất chụp xong rồi giơ tay ngăn cản.

“Ngại quá, Tống lão sư vẫn còn lịch trình khác.” Từ Nhĩ vô cùng khách khí cười với mọi người: “Ngại quá ngại quá.”

Vì thế, Tống Thụy Trì bị cậu kéo .

Trương Thành ở bên này cũng được lời nói của Từ Nhĩ, vô cùng phối hợp, hai người dến bên này, Trương Thành đã làm bộ nghiêm túc, giơ tay mời, mở miệng liền nói “Tống lão sư, bên này” rồi dẫn hai người .

Chờ đến khi cánh cửa đóng lại, Trương Thành vỗ tay một cái, trực tiếp cười.

“Đại minh tinh.”

“Cút.”

Đoạn đối thoại này rất súc tích, giống như một cơn gió thổi qua bên cạnh Từ Nhĩ, cậu còn phản ứng lại thì tiếng vang trong hành lang đã kết thúc.

Lần này đến phiên Từ Nhĩ cười.

Trương Thành lại nói: “Mình nói Từ Nhĩ quản cậu, cậu ấy vừa qua đã làm như vậy.”

Khi nói lời này, ngữ khí và trạng thái của Trương Thành giống như đang mách lẻo với giáo viên.

Tống lão sư xong thì đương nhiên là đầu nhìn Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ: “Em thông minh chứ?”

Tống lão sư gật đầu: “Thông minh.”

“Người đàn ông phát biểu xong!” Trương Thành đột nhiên đọc diễn cảm: “Liền thấy dưới khán đài hô mộ tiếng ‘Chồng đẹp trai quá’.”

“Đương nhiên là người đàng ông thấy, nhưng chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhàn nhạt trong đáy mắt, hai phút , hắn vào hậu trường, dùng một tay!”

Trương Thành nói đến đây thì chống tay lên tường, chặn đường của Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ.

Tống Thụy Trì: “...”

Từ Nhĩ: “???”

“Dùng một tay…” Trương Thành đầu nhướng mày với Tống Thụy Trì: “Đè cậu ở tường.”

“Bảo bối.” Ngữ khí của Trương Thành trở nên dầu mỡ: “Đừng cậu , quen biết cậu , chỉ là chồng của một mình em.”

Kết thúc bằng một cái nháy mắt.

Tống Thụy Trì: “...”

Từ Nhĩ dần nở nụ cười, cậu đầu chỉ vào Tống Thụy Trì: “Anh đang nói .”

Tống Thụy Trì giơ tay đặt ở bên tai: “Bảo vệ.”

Từ Nhĩ nở nụ cười.

Chuyện này thật sự buồn cười, thật sự vớ vẩn, thật sự quá đáng.

Trên đường ăn, Từ Nhĩ suy nghĩ, lại cười.

Ăn được một nửa, Từ Nhĩ suy nghĩ, lại cười.

bởi vì ở đây còn có hai người khác, Từ Nhĩ chỉ có thể ̣n cười, đó nghĩ đến mấy chuyện đau lòng gần đây để kìm nén lại.

Nếu thì sẽ rất kỳ quái.

Cái gì vậy chứ, mà ́c dụng lại dài đến vậy?

Cuối cùng là cậu vẫn thể khống chế được, khi Trương Thành đưa họ đến ga ̀u, nụ cười của Từ Nhĩ trực tiếp treo mặt.

Không ngờ là vẫn bị Trương Thành phát hiện.

Trương Thành bị lây mà cười một tiếng, hỏi: “Cái gì mà buồn cười như vậy, cả đường đều cười?”

Từ Nhĩ hít sâu một , nhịn lại.

“Cậu ấy đang cười màn biểu diễn vừa rồi của cậu.” Tống Thụy Trì trả lời giúp Từ Nhĩ.

Trương Thành “A” một tiếng thật dài: “Buồn cười như vậy à?”

Từ Nhĩ vốn đã nhịn rồi, bây giờ lại cười.

Tống Thụy Trì: “Thông cảm một chút, gần đây điểm cười của cậu ấy thấp.”

Từ Nhĩ có ý ̣nh ho khan để kiềm lại: “Khụ khụ, đúng vậy đúng vậy.”

Tống Thụy Trì: “Chủ yếu là bởi vì mình.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-73.html.]

Nếu Tống Thụy Trì đã nói vậy rồi, đương nhiên là Từ Nhĩ sẽ nương theo: “Đều ̣i .”

Tống Thụy Trì căn bản phản bác: “Ở bên quá vui vẻ.” Hắn nói xong còn đầu hỏi Từ Nhĩ: “Phải , bảo bối?”

“Hahaha.” Từ Nhĩ giơ tay đặt bên tai: “Bảo vệ.”

Tài xế Tiểu Trương tuy rằng ngoài miệng vẫn cười, nhưng trong lòng: “...”

Được được được, mình thấy Tống Thụy Trì nhà cậu rất vui sướng đấy.

Đưa Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ tới ga ̀u an toàn, Trương Thành vẫn vô cùng nhiệt tình, nói khi bận rộn xong trở về thì nhất ̣nh sẽ ăn một bữa đàng hoàng, uống rượu với hai người.

Gần đây Từ Nhĩ có chút kích động với việc uống rượu, nhưng ngoài mặt vẫn đồng ý.

Cho nên đường trở về, Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ: “Em có thể cùng cậu ấy uống à?”

Câu nói của Từ Nhĩ rõ ̀ng là lời khách sáo, giống như bình thường mẹ ngẫu nhiên gặp được bạn bè phố thì sẽ nói “Mấy ngày nữa đến chơi” vậy.

lúc này Tống Thụy Trì nói như thế, thực sự có cảm giác như ca ca khác có thể, vì cậu được.

Từ Nhĩ ̣n lại một chút, đưa nghi hoặc: “Hả?”

Tống Thụy Trì hỏi: “Lần uống rượu là khi nào?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Hẳn là sẽ uống được.”

Tống Thụy Trì: “Nếu cần thì có thể gọi .”

Từ Nhĩ khiếp sợ: “Anh muốn làm gì?”

Tống Thụy Trì: “Uống rượu giúp em.”

Từ Nhĩ: “À, à.”

Tống Thụy Trì cười: “Em cho là gì?”

Từ Nhĩ: “Không có gì.”

Haha.

...

Buổi chiều Tống Thụy Trì có việc ở phòng làm việc, cho nên vừa trở lại thành phố A, hắn đưa Từ Nhĩ về nhà rồi rời ngay.

Từ Nhĩ ở nhà cũng làm gì, trực tiếp ngủ trưa, đến khi tỉnh lại thì đã tối rồi.

Điện thoại có tin nhắn của ba người.

Một người là mẹ, một người là Từ Thần, một người còn lại tất nhiên là Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ mở giao diện nói chuyện phiếm với Tống Thụy Trì trước, bên trong có nhiều mốc giờ khác , hắn chụp ảnh kẹo hồ lô cho cậu, hỏi có phải là cậu ngủ rồi , rồi lại hỏi cậu đã dậy .

Từ Nhĩ nhắn lại là đã dậy rồi, lại trả lời ảnh chụp kẹo hồ lô, hỏi Tống Thụy Trì là có phải mua cho cậu .

Sau đó là mẹ của cậu, trả lời lời dặn cuối tuần này sẽ về nhà tham gia tiệc sinh nhật của cháu ngoại.

Rồi mới đến Tử Thần.

Bên này rất khoa trương.

Bắt đầu từ một giờ trước.

Từ Thần: [Mẹ nó!!!]

Từ Thần: [Anh!!!!]

Từ Thần: [Anh của em ơi!]

Từ Thần: [Một đại soái ca 1m81 phát âm thanh bén nhọn trong ký túc xá!]

Từ Thần: [Anh!!! Anh đang ngủ ?]

Từ Thần: [Không được ngủ! Mau tỉnh lại !]

Người này lúc hét lúc rống, nói  là có chuyện gì, có lẽ cũng phải cái gì đặc biệt quan trọng.

Vì thế Từ Nhĩ gửi một sticker, tỏ vẻ mình đã dậy rồi.

Đại soái ca 1m81 cả ngày nhàn rỗi có việc gì làm lập tức trả lời.

Từ Thần: [Aaaaa.]

Từ Thần: [Anh chuẩn bị xong !]

Từ Nhĩ: [Nhanh lên .]

Kết quả là Từ Thần gửi một tấm hình tới.

Từ Nhĩ có thể nhận , là ảnh chụp màn hình video mà cậu gửi vào nhóm.

Chỉ là nội dung này...

Từ Nhĩ ngồi dậy như trở về từ cõi chết!

 

Loading...