Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:20:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thụy Trì nói: “Anh thích ăn mấy thứ kỳ quái này.”

Bên miệng Từ Nhĩ còn dính tương: “Vậy còn để em ăn?”

Tống Thụy Trì: “Anh nghĩ em sẽ thích.”

Từ Nhĩ ̣n lại một chút: “Em... Đúng là rất thích.”

Tống Thụy Trì: “Em thích nếm thử những món mới.”

Từ Nhĩ cười: “Sao lại biết?”

Tống Thụy Trì: “Anh hiểu em.”

Từ Nhĩ: “Được được được.”

Từ Nhĩ thực sự thích nếm thử những món mới, thích trải nghiệm, thích thăm dò những nơi từng thấy, cũng như những việc từng gặp.

Từ Nhĩ vui vẻ mà ăn thêm một con.

Sau đó cậu hỏi Tống Thụy Trì: “Thật sự thử ? Rất ngon.”

Tống Thụy Trì lắc đầu từ chối.

Từ Nhĩ cố tình than một tiếng: “Ôi, em còn cho rằng chúng rất giống , xem cũng chỉ như vậy thôi, chỉ một con tôm ngâm tương đã khiến chúng đường ai nấy .”

Tống Thụy Trì chậm ̃i ngước mắt nhìn Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ cố nhịn cười.

Tống Thụy Trì cúi đầu nhìn con tôm đã bị Từ Nhĩ ăn một nửa: “Vậy ăn một con .”

Từ Nhĩ lập tức gắp một con tôm lên.

Cậu vốn ̣nh đặt con tôm vào trong ̃a của Tống Thụy Trì, nhưng Tống Thụy Trì lại há miệng.

Vì thế chiếc đũa của Từ Nhĩ đổi hướng, đưa vào trong miệng Tống Thụy Trì.

Người này còn nếm được vị đã nhăn mày rồi.

Sau đó Từ Nhĩ nhìn hắn ăn.

“Thế nào?” Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì nhổ vỏ tôm : “Còn có thể.”

Từ Nhĩ vui vẻ: “Vậy thì thêm một con nữa!”

Tống Thụy Trì: “Không được.”

Từ Nhĩ: “Em cho rằng chúng …”

Tống Thụy Trì bất đắc dĩ: “Từ Tiểu Nhĩ.”

Từ Nhĩ: “Hahaha, được rồi, ăn thì ăn.”

Sau đó Từ Nhĩ cũng ăn một con, tâm tình vô cùng tốt, nói: “Rất dễ nắm bắt đấy, Tống .”

Tống Thụy Trì càng bất đắc dĩ: “Ai có thể nắm bắt ?”

Từ Nhĩ rất tự hào: “Em nè.”

Bởi vì dọc đường đã ăn rất nhiều đồ ăn vặt, đó còn gọi mỗi dạng hải sản ngâm tương một phần, cuối cùng Từ Nhĩ thật sự ăn vào, chỉ có thể đóng gọi mang về khách sạn.

Thời gian còn sớm, Từ Nhĩ ăn uống no nê được Tống Tụy Trì dẫn xem biểu diễn.

Chính là kiểu biểu diễn văn hóa ̣a phương mà rất nhiều các ̣a điểm du lịch đều có, vô cùng thích hợp để giết thời gian và tham quan xung quanh.

Buổi biểu diễn này được tổ chức vào cuối tuần đầu tiên của mỗi tháng vào ̣a điểm du lịch duy nhất của thành phố C, với những điều kiện tiên quyết này, những người tới chơi nhất ̣nh sẽ đến xem.

Đương nhiên, một buổi biểu diễn có chút danh tiếng nào thì có thể đoán được là vô cùng nhàm chán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-67.html.]

Cốt truyện thú vị thì thôi, diễn viên cũng có chút tinh thần nào, diễn viên quần chúng bên cạnh đã ngáp vài cái rồi, khiến cho Từ Nhĩ cũng ngáp theo mấy lần.

Buổi biểu diễn kết thúc, đường trở về, Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ: “An bài cho em xem buổi biểu diễn thú vị thế này, em sẽ vui ?”

Từ Nhĩ: “Em nhìn vui ?”

Tống Thụy Trì: “Em nhìn khá mệt mỏi.”

Từ Nhĩ cười rộ lên: “Cái đó thì đúng, nhưng ngoài liền mệt nữa rồi.”

Tống Thụy Trì: “Ngốc.”

Từ Nhĩ nâng cao tinh thần: “Nói ai đó?”

Tống Thụy Trì: “Buổi tối uống rượu ?”

Đột nhiên nhắc tới uống rượu, Từ Nhĩ sửng sốt một chút: “Hả? Không được .”

Lần trước uống rượu, em hôn đó đại ca.

Cậu sợ ?

Vì thế Từ Nhĩ hỏi: “Anh có nghiện rượu ?”

Tống Thụy Trì: “Không.”

Từ Nhĩ: “Sao lại có cảm giác lúc nào cũng uống rượu nhỉ?”

Tống Thụy Trì bật cười: “Anh có lúc nào cũng uống rượu.”

“Được rồi.” Từ Nhĩ phân tích một chút: “Có thể là em uống rượu nên cảm thấy uống nhiều.”

Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng, đột nhiên nói: “Anh nghiện thứ khác.”

Từ Nhĩ: “Nghiện cái gì.”

Tống Thụy Trì bật cười: “Nghiện làm em uống rượu.”

Từ Nhĩ phân tích một chút: “Khích lệ uống rượu ?”

“Không phải.” Tống Thụy Trì trả lời.

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Vậy thì là gì?”

Tống Thụy Trì: “Em uống say tương đối đáng yêu.”

Từ Nhĩ để lộ biểu tình ghét bỏ.

Đương nhiên, chủ yếu là ghét bỏ chính mình.

Đáng yêu cái rắm, dọa chết người rồi.

Tuy rằng nói uống rượu, nhưng rượu vẫn mời mà tự đến.

Trương Thành tặng cho họ một chai, trực tiếp đưa đến phòng khách sạn, nói là đêm dài từ từ, hai vị hưởng thụ cho tốt.

“Anh tự hưởng thụ .”

Xem hết tấm thiệp Trươn Thành để bên cạnh chai rượu, Từ Nhĩ khoa chân múa tay làm động ́c mời Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì cầm chai rượu nghiên cứu trong chốc lát, nói với Từ Nhĩ: “Rượu bản ̣a đấy, nếm thử ?” Hắn nói rồi lại bổ sung một câu: “Từ thích nếm thử món mới.”

Từ liếc Tống Thụy Trì một cái.

Kế tiếp, hai người tự làm việc của chính mình.

Từ Nhĩ tắm rửa, tắm rửa xong thì lấy hải sản ngâm tương trong tủ lạnh ăn tiếp.

Tống Thụy Trì mở chai rượu, nếm thử mấy ngụm rồi tắm rửa.

Chờ Tống Thụy Trì khỏi phòng tắm, Từ Nhĩ đã ăn hơn phân nửa.

 

Loading...