Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:56:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ nheo mắt , dùng biểu tình như phát hiện chân tướng mà với Tống Thụy Trì: “Anh như cái gì đó.”

Tống Thụy Trì: “Có cái gì?”

Từ Nhĩ: “Anh từng làm lốp dự phòng đó chứ?”

Tống Thụy Trì: “Không khả năng.”

Từ Nhĩ: “Vậy là từng yêu thầm khác?”

Tống Thụy Trì .

Tống Thụy Trì !

Hắn! Không lời nào!! Từ Nhĩ vỗ tay, nhưng bởi vì đang ở tàu cao tốc nên vẫn khắc chế sự kích động mà : “Bị em đoán đúng , !”

Dáng vẻ của Tống Thụy Trì bất đắc dĩ, nhưng cũng phản bác.

Từ Nhĩ nhịn mà nuốt nước miếng, hiểu cảm giác hưng phấn khi đoán đúng lập tức biến mất còn gì.

Cậu dựa về phía , nhưng nghĩ lúc chính dựa nên dậy, trong một giây làm tám trăm động tác nhỏ, chỉnh tóc mái vẻ cản tầm mắt.

“Nhìn giống sẽ yêu thầm khác.” Qua một lát, Từ Nhĩ tìm từ bản .

Tống Thụy Trì gật đầu đồng ý: “Anh cũng cảm thấy .”

Lần , Từ Nhĩ mới nhận , kỳ thật cậu đặc biệt hiểu về bên cạnh .

cũng đúng, bọn họ chỉ mới quen đến một tháng, thể hiểu cái gì chứ.

Tống Thụy Trì cũng chủ động mấy cái với cậu.

Hôm nay cậu hỏi thì Tống Thụy Trì cũng sẽ , cả đời đều .

Bọn họ .

Nếu sớm hết bệnh , hôm nay sẽ với .

Hôm nay lạnh c.h.ế.t!

“Hiện tại thì ? Anh còn yêu thầm ?” Từ Nhĩ kéo cái áo khoác của Tống Thụy Trì lên.

Tống Thụy Trì trả lời, chỉ .

Từ Nhĩ: “Còn ?”

Tống Thụy Trì phủ nhận.

Từ Nhĩ cảm thấy hẳn là nên tò mò.

cậu tò mò.

Từ Nhĩ: “Là chuyện thế nào?”

Tống Thụy Trì lắc đầu: “Không thế nào.”

Từ Nhĩ: “Được, cho em.”

Tống Thụy Trì : “Rất ?”

Từ Nhĩ: “Không .”

Tống Thụy Trì xoa bóp mặt Từ Nhĩ: “Anh .”

Từ Nhĩ thật sự : “Anh .”

Tống Thụy Trì: “Xác thật là gì đặc biệt, chỉ là ngẫu nhiên gặp , đó chuyện phiếm, ăn cơm, xem phim.”

Từ Nhĩ: “Rất bình thường.”

Tống Thụy Trì: “Thực sự bình thường.”

Từ Nhĩ nắm trọng điểm trong mấy lời ngẫu nhiên của Tống Thụy Trì: “Anh nhất kiến chung tình ?”

Tống Thụy Trì suy nghĩ: “Không xác định tính .”

Lúc Từ Nhĩ hình ảnh, cậu nghĩ đến một bối cảnh tối, mà trong bối cảnh , Tống Thụy Trì và một nữ hài xinh khí chất .

Có chút trừu tượng.

Vậy cụ thể một chút .

Từ Nhĩ: “Lần đầu tiên ai gặp là như thế nào…”

Tống Thụy Trì đầu Từ Nhĩ: “Người nọ…”

Từ Nhĩ Tống Thụy Trì chỉ hai chữ: “Hửm? Người nọ thế nào?”

Tống Thụy Trì: “Chụp lén .”

Từ Nhĩ: “Sau đó thì ?”

Tống Thụy Trì: “Lần đầu tiên gặp mặt bọn giao lưu, đó gặp ở một chỗ khác.”

Từ Nhĩ chậm rãi mím môi.

Chà, duyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-59.html.]

Tống Thụy Trì : “Anh xin WeChat.”

Đi xin WeChat .

Lúc ấn tượng về Tống Thụy Trì Từ Nhĩ chút đổi, trong tiềm thức của cậu, Tống Thụy Trì ẳn là kiểu sẽ để cho khác chủ động.

Cho dù là đối với thích, cũng sẽ yên đầy cao quý, chờ đối phương giơ ly rượu vang đỏ tiến gần chạm ly với .

Từ Nhĩ: “Anh thật chủ động.”

Tống Thụy Trì : “Phải .”

Lời tỏ rõ ý kiến, nhưng Từ Nhĩ , Tống Thụy Trì chủ động.

Từ Nhĩ hẳn là nên tò mò hơn, nhưng hỏi cái gì đây.

Chỉ vài thứ đơn giản thôi, khi xin WeChat thì bắt đầu chuyện phiếm, đó hẹn hò .

Từ Nhĩ kiềm chế mà nuốt một ngụm nước miếng: “Bây giờ hai còn liên hệ ?”

Tống Thụy Trì : “Có.”

Từ Nhĩ phát một chữ “A” cảm xúc, tiếp: “Em cho rằng thích khác thì sẽ công khai.”

Tống Thụy Trì bất đắc dĩ: “Ngay từ đầu cũng cho rằng đang công khai.”

Từ Nhĩ: “Hả?”

Tống Thụy Trì Từ Nhĩ: “Đối phương ngốc.”

Từ Nhĩ nghẹn một chút.

Cậu đột nhiên trở thành một xem, ngoài cuộc Tống Thụy Trì kể chuyện về khác, đó dùng biểu tình và ngữ khí sủng nịnh mà .

Thật ngốc.

Trong mắt Từ Nhĩ, thậm chí Tống Thụy Trì còn đang kể khổ, mà là khoe ân ái.

Từ Nhĩ nên tiếp như thế nào.

Kỳ thật cậu hẳn là còn hỏi Tống Thụy Trì nhiều thứ.

Ví dụ như hiện tại cậu đang theo đuổi đó ?

Ví dụ như tương lai khả năng theo đuổi ?

Ví dụ như đối phương cũng ở thành phố A ?

Ví dụ như hai thường xuyên gặp mặt ?

cậu hỏi.

Bởi vì nhân viên bán đồ ăn vặt cùng đồ uống tới.

Bản Từ Nhĩ hề phát hiện bản thở một , đó dịch cái chân vốn hề chặn đường , cho nhân viên qua.

Thanh âm chuyện phiếm của bọn họ lớn cũng nhỏ, lúc đang trong toa xe im ắng, khẳng định là nhiều .

Từ Nhĩ nghĩ, liên quan gì chứ.

Từ đến nay Tống Thụy Trì vẫn luôn bằng phẳng, thể sợ khác thấy, hơn nữa cũng , chỉ là đối phương phát hiện mà thôi.

Điều nghĩa là, trừ bỏ nữ hài , những khác đều .

Có cảm giác đẽ khi thế giới đều yêu thầm em.

Ôi.

“Lần công tác, đó ?” Từ Nhĩ hỏi một câu.

Tống Thụy Trì: “Biết.”

Từ Nhĩ haha hai tiếng: “Hai thường xuyên liên hệ ?”

Tống Thụy Trì: “Xem như .”

Từ Nhĩ: “Mỗi ngày đều liên hệ ?”

Tống Thụy Trì đột nhiên dừng , : “Không về nọ nữa.”

Từ Nhĩ dừng một chút: “Được.”

Không như thế nào, Từ Nhĩ đột nhiên vì Tống Thụy Trì mà đau lòng.

Nghĩ đến việc lúc Tống Thụy Trì đang yêu mà , lồng n.g.ự.c buồn bã đến hoảng loạn, nhịp tim cũng nặng nề hơn.

Trước cậu năng lực đồng tình cao như .

Chờ nhân viên rời , Từ Nhĩ cảm thấy bản vẫn nên thêm gì đó.

“Vậy …” Từ Nhĩ : “Đừng khổ sở.”

Tống Thụy Trì : “Anh khổ sở.”

Từ Nhĩ: “...”

Được , chỉ một Từ Nhĩ khổ sở.

 

Loading...