Cúp điện thoại, Từ Nhĩ vẫn cảm thấy , thanh âm của Tống Thụy Trì rõ ràng là còn nghiêm trọng hơn hôm .
Hơn nữa sốt hai ngày , đây trò đùa .
Cho nên còn tới phòng khách, Từ Nhĩ chỗ cửa, giày rời khỏi nhà.
Lần tới tạo bất ngờ gì, khi chờ thang máy, Từ Nhĩ nhắn cho Tống Thụy Trì lát nữa sẽ đến nhà , cũng hỏi cần gì , cậu thể thuận đường mang tới.
Tống Thụy Trì , còn bảo Từ Nhĩ mang theo những đồ cần cho ngày mai ngoài.
Vì thế Từ Nhĩ thang máy về nhà, cũng với Tống Thụy Trì là tắm một chút.
Tống Thụy Trì: [Anh chờ .]
Từ Nhĩ .
Sau khi xong thì cửa, Từ Nhĩ nữa gửi tin nhắn cho Tống Thụy Trì: [Em xong .]
Tống Thụy Trì : [Còn sống.]
Từ Nhĩ gửi một meme cho Tống Thụy Trì, đó chuyển sang một app khác, cộng thêm 2 điểm cho Tống Thụy Trì.
, ngoài miệng thì ghét bỏ Tống Thụy Trì ấu trĩ, hiểu Tống Thụy Trì điểm để làm gì, lưng đặc biệt ghi chú , mỗi một điểm đều nhớ kỹ.
Trên đường, điện thoại của Từ Nhĩ rung lên, Kha Lâm đang gọi trong nhóm, hẹn buổi tối cùng chơi game.
Từ Nhĩ : [Mình .]
Kha Lâm: [Hôm nay mà , thứ sáu vẫn tăng ca ?]
Từ Nhĩ: [Mình đến chỗ Tống Thụy Trì, bệnh.]
Từ Thần xuất hiện: [Sao bệnh, bệnh gì?]
Từ Nhĩ: [Bệnh vặt, cảm mạo.]
Trần Nam cũng xuất hiện: [Gần đây quan hệ của hai giống bình thường.]
Trần Nam: [Không đang giúp em trai đu idol ? Sao cả bản cũng đu ?]
Từ Nhĩ: [Cùng đu.]
Từ Nhĩ: [Con , cũng làm fan.]
Từ Thần: [Là em thì cùng đu idol.]
Từ Thần: [Hiện tại Tống Thụy Trì chứ?]
Từ Nhĩ: [Đã .]
Từ Thần: [Trước khi em , các đều ai quan tâm đến em.]
Từ Thần: [Mắt của em chứ?]
Từ Nhĩ: [Siêu .]
Từ Thần: [ , gần đây quan hệ của hai thực sự là đặc biệt .]
Từ Thần: [Bọn em hỏi đang làm gì, nếu tăng ca thì cũng chính là ở chung với Tống Thụy Trì.]
Từ Nhĩ: [Có ?]
Từ Thần: [Có.]
Trần Nam: [Có.]
Kha Lâm: [Có.]
Từ Nhĩ suy nghĩ, hình như đúng là chuyện như .
Cậu tiện đà : [Ngày mai còn công tác với .]
Từ Thần: [Đi ? Sao hai công tác?]
Từ Nhĩ: [Thành phố C, làm trọng tài, làm trợ lý.]
Từ Thần: [Cảm giác thật ngầu.]
Từ Nhĩ: [ , sắp thể dính một chút tế bào nghệ thuật .]
Trần Nam: [Chào Từ lão sư.]
Kha Lâm: [Chào Từ lão sư.]
Từ Thần: [Chào Từ lão sư.]
Từ Nhĩ: [Haha, Tống Thụy Trì cũng gọi là Từ lão sư.]
Trần Nam: [Cậu như giống như hai đang yêu đương .]
Kha Lâm: [ ! Còn là thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt nữa!]
Từ Thần gửi một sticker khiếp sợ.
Từ Nhĩ: [Cười c.h.ế.t mất.]
...
Cho dù Tống Thụy Trì cần gì, Từ Nhĩ vẫn mua ít đồ ăn tới.
Khi tới đây thứ ba, Tống Thụy Trì cài mã mở cổng tầng điện thoại của cậu , lên tầng, Từ Nhĩ ấn mật mã cửa mà Tống Thụy Trì đưa cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-56.html.]
Lần Tống Thụy Trì cài vân tay cho cậu, nhưng cậu .
Kỳ thật cậu cũng vì , dù thì đều là thứ thể dùng để mở cửa, rõ ràng là dấu vân tay tiện hơn nhiều.
Có lẽ là đầu óc kịp suy nghĩ, thuận miệng .
Trong nhà cùng bên ngoài là hai nhiệt độ khác , bên trong ấm áp hơn một chút, hơn nữa trong khí còn mùi t.h.u.ố.c cảm mạo pha với nước.
Đèn phòng khách batah, chỉ ở cửa và phòng ngủ.
Từ Nhĩ gọi: “Tống Thụy Trì.”
Không ai trả lời.
Từ Nhĩ giày , theo ngọn đèn còn mở, tới cửa phòng ngủ chính.
Từ Nhĩ giơ tay lên nhưng sờ chốt cửa, thả xuống.
Trong phòng ngủ bật đèn, Tống Thụy Trì ở cửa, đầu tóc chút rối loạn, vì ốm , quần áo cũng rũ xuống theo cả .
Thoạt thật đáng thương.
“Có ?”
Từ Nhĩ kiềm chế , thanh âm cũng trở nên đau lòng.
Tống Thụy Trì phát một tiếng “Ừm” thấp, lên một bước, cúi đầu dựa vai Từ Nhĩ.
Trong nhà đóng cửa sổ, phá lệ an tĩnh, giờ khắc , sự đau lòng của Từ Nhĩ lên tới đỉnh điểm.
“Khó chịu như ?”
Từ Nhĩ vỗ vỗ cái gáy của Tống Thụy Trì, thử sờ trán .
Cái trán đang ướt.
“Đổ mồ hôi .”
Từ Nhĩ sờ cổ Tống Thụy Trì.
Cũng ướt.
cảm giác khi chạm mồ hôi chút kỳ lạ.
Từ Nhĩ nghĩ nhiều, cậu vỗ vỗ cái gáy của Tống Thụy Trì, cũng giống như cách Tống Thụy Trì xoa cậu , nhẹ giọng : “Lên giường .”
Tống Thụy Trì vẫn “Ừm” một tiếng, nhưng bất động.
Từ Nhĩ: “Hửm?”
Tống Thụy Trì: “Đau đầu.”
Cái tay buông của Từ Nhĩ nhấc lên, xoa nhẹ hai cái.
Từ Nhĩ hỏi: “Uống t.h.u.ố.c ?”
Tống Thụy Trì: “Uống .”
Từ Nhĩ: “Anh đoán xem em mua cho cái gì.”
Tống Thụy Trì: “Cái gì?”
Từ Nhĩ : “Socola thích ăn.”
Tống Thụy Trì ngẩng đầu, Từ Nhĩ nhấc cái túi nhỏ trong tay lên, đôi mắt như sáng lên, với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì : “Em thật tri kỷ.”
Từ Nhĩ: “Một chút tri kỷ.”
Từ Nhĩ đẩy Tống Thụy Trì lên giường, thuận tiện đưa cho hai tờ giấy để lau mồ hôi.
Từ Nhĩ: “Anh như , ngày mai còn thể ?”
Tống Thụy Trì: “Mua vé .”
Từ Nhĩ bật : “Đây là vấn đề mua vé ?”
Từ Nhĩ nhét socola chuẩn miệng Tống Thụy Trì: “Nhiệt kế ở ?”
Tống Thụy Trì: “Không nhiệt kế.”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Vậy làm sốt bao nhiêu?” Cậu cầm lấy điện thoại: “Em mua một cái.”
Tống Thụy Trì cầm lấy tay của Từ Nhĩ: “Hình như , ở trong ngăn kéo.”
Từ Nhĩ: “Ngăn kéo nào?”
Tống Thụy Trì duỗi tay , chính là ngăn kéo bên cạnh Từ Nhĩ, thật sự .
Là nhiệt kế điện tử, Từ Nhĩ từng dùng , cho nên quen cửa quen nẻo mà chạm tai của Tống Thụy Trì.
“36.8.”
Từ Nhĩ con phía . Có lẽ quá chuẩn, cậu lên, chạm tai còn của Tống Thụy Trì.
Bên là 36.5.
Tống Thụy Trì ở giường, nhai socola, phát tiếng răng rắc.
“Anh xem .”