Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:55:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ cùng Tống Thụy Trì đồng loạt mở miệng.

Thuận tiện, Tống Thụy Trì nhận lấy hai cốc cà phê của Vương Tiêu Tiêu, cũng cảm ơn.

Từ Nhĩ để Tống Thụy Trì tùy ý, làm trợ lý thì làm trợ lý thôi.

Hôm nay đến đây là bởi vì liệu chút khác biệt, bọn họ gia tăng thêm một hiệp nghỉ, chụp thêm vài tấm ảnh.

Không cần tốn quá nhiều thời gian, Từ Nhĩ đo ký tên là .

Tiểu Hà ở đây sẽ tác dụng của Tiểu Hà, thể giúp Từ Nhĩ nhớ liệu.

Tống Thụy Trì ở đây cũng tác dụng của Tống Thụy Trì, ví dụ như giờ phút Từ Nhĩ chụp ảnh, túi xách, áo khoác, điện thoại của cậu đều ở tay Tống Thụy Trì.

thật là trợ lý.

Đây vẫn là một tiểu khu , an tĩnh đến mạng, Từ Nhĩ , hai vị còn liền ở bên ngoài.

Đứng cách 5 mét, ai ai.

Bụi trong khí vẫn dọn sạch, giờ phút thổi qua thổi .

Vương Tiêu Tiêu đang uống cà phê, Tống Thụy Trì cũng uống cà phê.

Một lát , Từ Nhĩ , Vương Tiêu Tiêu lập tức thẳng, đó trơ mắt Từ Nhĩ căn bản về phía Tống Thụy Trì.

“Bên trong chút lạnh.” Từ Nhĩ .

Tống Thụy Trì: “Cần áo khoác ?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không cần, bên ngoài nóng.”

Tống Thụy Trì đưa cốc cà phê trong tay qua, thuận tiện xoa đầu Từ Nhĩ, mà Từ Nhĩ trực tiếp uống cà phê Tống Thụy Trì uống.

Vương Tiêu Tiêu ở một bên: “...”

...

Tống Thụy Trì buổi họp sáng nay hủy bỏ, cho nên khi việc kết thúc, đưa Từ Nhĩ trở về công ty.

Một ngày thứ hai bắt đầu, Từ Nhĩ đặt m.ô.n.g xuống trở nên bận rộn.

Bận đến mức buổi tối thứ ba tới nhà Tống Thụy Trì ăn cơm cực kỳ muộn, mà thứ năm thì trực tiếp hủy luôn.

Thứ sáu mới thể ánh hoàng hôn, khi gần xong việc 4 giờ chiều, Từ Nhĩ đột nhiên rảnh rỗi, thậm chí còn cảm giác chân thật.

Buổi tối cả phòng liên hoan, ăn uống vô cùng vui vẻ, khi xong, việc đầu tiên Từ Nhĩ làm là nhắn tin cho Tống Thụy Trì: [Lên xe .]

Tống Thụy Trì : [Được.]

Chờ đến khi tới cửa nhà, điện thoại của Từ Nhĩ vang lên.

Căn bản cần đoán, nhất định là Tống Thụy Trì.

“Về đến nhà .” Từ Nhĩ bắt máy .

Tống Thụy Trì: “Nghe tiếng mở cửa.”

Từ Nhĩ: “Anh tính toán thời điểm em về đến nhà ?”

Tống Thụy Trì: “Tính thử một chút.”

Từ Nhĩ treo túi xách lên: “Tính thử thật chuẩn.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Gần đây Vương Tiêu Tiêu còn tìm em ?”

“Hôm tìm em một chút.” Từ Nhĩ : “Nói với em là vấn đề, bảo em đẩy mạnh bước tiếp theo.”

Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng.

Từ Nhĩ hỏi: “Cảm mạo khá hơn chút nào ?”

Tống Thụy Trì: “Không.”

Nói xong, bên khụ khụ hai tiếng.

Từ Nhĩ: “Sao mà hai ngày vẫn khỏe hơn chứ.”

Tống Thụy Trì yếu ớt: “ .”

Từ Nhĩ: “Vậy nghỉ ngơi nhiều một chút, uống thêm nước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-55.html.]

Tống Thụy Trì hỏi: “Lần chúng gặp mặt là khi nào?”

Từ Nhĩ: “Thứ ba, em đến nhà ăn cơm, quên ?”

Tống Thụy Trì bật : “Không quên.”

Từ Nhĩ: “Làm ?”

Tống Thụy Trì: “Cơm nước xong xuôi thì em .”

Từ Nhĩ oán giận: “ , ngày đó trở về công ty tăng ca, đến 11 giờ luôn.”

Tống Thụy Trì một tiếng.

Từ Nhĩ hỏi: “Làm ?”

Tống Thụy Trì: “Hôm nay là thứ sáu.”

Từ Nhĩ: “Sau đó thì ?”

Tống Thụy Trì: “Không đó.”

Từ Nhĩ: “Nghe thở của yếu.”

Tống Thụy Trì: “ , làm bây giờ?”

“Uống thuốc, nghỉ ngơi, uống nước, còn thể làm bây giờ.” Từ Nhĩ hỏi: “Anh hạ sốt ?”

Tống Thụy Trì: “Chưa.”

Từ Nhĩ kinh ngạc: “Sao còn hạ sốt chứ.”

Tống Thụy Trì: “Lặp lặp .”

Từ Nhĩ: “Nhất định là vì hôm nay ngoài, gió lớn.”

“Có lẽ .” Tống Thụy Trì : “Đau đầu.”

Từ Nhĩ: “Nghỉ ngơi cho , ngày mai đừng ngoài, ở nhà nghỉ ngơi thôi.”

Tống Thụy Trì ở đầu bên an tĩnh vài giây: “ .”

Từ Nhĩ: “Sao ?”

Tống Thụy Trì: “Ngày mai đến thành phố C.”

“Hả?” Từ Nhĩ sửng sốt một chút: “Đột nhiên đến thành phố C, làm gì?”

Tống Thụy Trì: “Có cuộc thi, làm trọng tài.”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Sức khỏe của như ?”

Tống Thụy Trì khụ khụ: “Hẳn là thể.”

Từ Nhĩ: “Anh một ?”

Tống Thụy Trì : “Vốn là cùng trợ lý.”

Từ Nhĩ: “ mà?”

Tống Thụy Trù: “ ngày mai việc khác, tự .”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Đi mấy ngày?”

Tống Thụy Trì: “Chủ nhật sẽ trở về.” Hắn xong thì tinh thần như càng căng thẳng hơn: “Không việc gì, ngày mai hẳn là sẽ khỏe hơn.”

Nói xong, Tống Thụy Trì ho hai tiếng.

Từ Nhĩ nhíu mày.

Nếu chủ nhật thể trở về...

Từ Nhĩ: “Hay là em đưa ?”

Tống Thụy Trì: “Em ?”

Từ Nhĩ: “Có tiện ? Em thể ?”

Tống Thụy Trì ho khan, nhưng khi ho thì : “Có thể.”

 

Loading...